Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 516

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  “Chút tài mọn, xem cây thương như rồng đây!”    Trần Tử Ngang cười lạnh một tiếng, trường thương *****, thương hóa thành một con ngân long, đâm thẳng lên bàn tay to của Lâm Phong.    “Ầm ầm!”    Trước mắt bao người, bàn tay to của Lâm Phong và ngân long đâm vào nhau, phát ra từng tiếng vang ầm trời.    “Đùng!”    AdvMột giây sau, bàn tay to dễ dàng đập nát ngân long, không gì cản nổi, đánh luôn Trần Tử Ngang thành thịt vụn.    Vô cùng yên tĩnh…    Mọi người nhìn thấy đều đờ đẫn.    Một cái tát! Vẫn chỉ là một cái tát đã đập chết Thương Vương Trần Tử Ngang, dường như không ai tiếp nổi một chiêu của Lâm Phong…    Adv“Còn mười phút.”    Giọng nói lạnh lẽo của Lâm Phong phá vỡ không khí yên tĩnh.    “Nhanh vậy ư, cậu vừa nói còn hai mươi lăm phút!” Một đệ tử Thanh Thành Kiếm Phái lớn tiếng nói.    “Bụp!”    Một cái tát cả Lâm Phong biến người đó thành sương máu, anh thản nhiên nói:    “Tôi nói còn bao nhiêu thì còn bấy nhiêu, ai tranh luận là chết.”    “Mày…”    Ngô Cuồng tái mặt, cảm thấy trái tim mình lạnh như bị dội nguyên một chậu nước đá từ đầu tới chân ngay giữa mùa đông!    Rốt cuộc Lâm Phong này là ai!    Hiện tại ở giới võ đạo sao lại có thanh niên nào mạnh tới mức này được!    Cho dù là môn chủ của vài tông môn lánh đời cũng không phải đối thủ ư?    “Thái… thái thượng trưởng lão, nếu… nếu không chúng ta đưa linh thạch đi?”    Một cường giả Võ Hồn của Thanh Thành Kiếm Phái run rẩy nói.    Ông ta thật sự không ngờ sẽ có một ngày mình run tới mức này.    Còn mọi người khi nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi của ông ta, không ai chê cười, bởi vì giờ khắc này nếu đổi lại là bọn họ, có lẽ cũng không khá hơn ông ta là bao.    “Lâm Phong, hai nghìn ba trăm viên linh thạch đúng không? Ta có thể cho mày.” Ngô Cuồng cũng hèn nhát.    “Hiện tại không đủ nữa, thêm tiền, ba nghìn ba trăm viên.” Lâm Phong lạnh lùng nói.    “Mày…”    “Ông muốn tranh luận với tôi à?” Lâm Phong cắt ngang lời Ngô Cuồng.    “Đâu có, tôi chỉ nghĩ con số ba nghìn ba trăm này vừa tròn đẹp, cậu chu đáo quá.”    “Vậy ư? Thế tôi nghĩ con số 6666 cũng đẹp đấy.” Lâm Phong tiếp lời.    Ngô Cuồng nghe vậy, vẻ mặt thay đổi, hận không thể cho mình một cái tát.    Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên mặc áo xanh bước nhanh tới, vẻ mặt tươi cười nói:    “Cậu Lâm, làm người nên khoan dung độ lượng, đúng không?”    Lâm Phong nhìn người đó, mắt nheo lại, không nói gì.    Còn đám người Ngô Cuồng thì mừng ra mặt, đều lớn tiếng nói:    “Cung nghênh Môn chủ!” Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

 “Chút tài mọn, xem cây thương như rồng đây!”  

 

 

Trần Tử Ngang cười lạnh một tiếng, trường thương *****, thương hóa thành một con ngân long, đâm thẳng lên bàn tay to của Lâm Phong.  

 

 

“Ầm ầm!”  

 

 

Trước mắt bao người, bàn tay to của Lâm Phong và ngân long đâm vào nhau, phát ra từng tiếng vang ầm trời.  

 

 

“Đùng!”  

 

 

Adv

Một giây sau, bàn tay to dễ dàng đập nát ngân long, không gì cản nổi, đánh luôn Trần Tử Ngang thành thịt vụn.  

 

 

Vô cùng yên tĩnh…  

 

 

Mọi người nhìn thấy đều đờ đẫn.  

 

 

Một cái tát! Vẫn chỉ là một cái tát đã đập chết Thương Vương Trần Tử Ngang, dường như không ai tiếp nổi một chiêu của Lâm Phong…  

 

 

Adv

“Còn mười phút.”  

 

 

Giọng nói lạnh lẽo của Lâm Phong phá vỡ không khí yên tĩnh.  

 

 

“Nhanh vậy ư, cậu vừa nói còn hai mươi lăm phút!” Một đệ tử Thanh Thành Kiếm Phái lớn tiếng nói.  

 

 

“Bụp!”  

 

 

Một cái tát cả Lâm Phong biến người đó thành sương máu, anh thản nhiên nói:  

 

 

“Tôi nói còn bao nhiêu thì còn bấy nhiêu, ai tranh luận là chết.”  

 

 

“Mày…”  

 

 

Ngô Cuồng tái mặt, cảm thấy trái tim mình lạnh như bị dội nguyên một chậu nước đá từ đầu tới chân ngay giữa mùa đông!  

 

 

Rốt cuộc Lâm Phong này là ai!  

 

 

Hiện tại ở giới võ đạo sao lại có thanh niên nào mạnh tới mức này được!  

 

 

Cho dù là môn chủ của vài tông môn lánh đời cũng không phải đối thủ ư?  

 

 

“Thái… thái thượng trưởng lão, nếu… nếu không chúng ta đưa linh thạch đi?”  

 

 

Một cường giả Võ Hồn của Thanh Thành Kiếm Phái run rẩy nói.  

 

 

Ông ta thật sự không ngờ sẽ có một ngày mình run tới mức này.  

 

 

Còn mọi người khi nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi của ông ta, không ai chê cười, bởi vì giờ khắc này nếu đổi lại là bọn họ, có lẽ cũng không khá hơn ông ta là bao.  

 

 

“Lâm Phong, hai nghìn ba trăm viên linh thạch đúng không? Ta có thể cho mày.” Ngô Cuồng cũng hèn nhát.  

 

 

“Hiện tại không đủ nữa, thêm tiền, ba nghìn ba trăm viên.” Lâm Phong lạnh lùng nói.  

 

 

“Mày…”  

 

 

“Ông muốn tranh luận với tôi à?” Lâm Phong cắt ngang lời Ngô Cuồng.  

 

 

“Đâu có, tôi chỉ nghĩ con số ba nghìn ba trăm này vừa tròn đẹp, cậu chu đáo quá.”  

 

 

“Vậy ư? Thế tôi nghĩ con số 6666 cũng đẹp đấy.” Lâm Phong tiếp lời.  

 

 

Ngô Cuồng nghe vậy, vẻ mặt thay đổi, hận không thể cho mình một cái tát.  

 

 

Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên mặc áo xanh bước nhanh tới, vẻ mặt tươi cười nói:  

 

 

“Cậu Lâm, làm người nên khoan dung độ lượng, đúng không?”  

 

 

Lâm Phong nhìn người đó, mắt nheo lại, không nói gì.  

 

 

Còn đám người Ngô Cuồng thì mừng ra mặt, đều lớn tiếng nói:  

 

 

“Cung nghênh Môn chủ!”

 

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  “Chút tài mọn, xem cây thương như rồng đây!”    Trần Tử Ngang cười lạnh một tiếng, trường thương *****, thương hóa thành một con ngân long, đâm thẳng lên bàn tay to của Lâm Phong.    “Ầm ầm!”    Trước mắt bao người, bàn tay to của Lâm Phong và ngân long đâm vào nhau, phát ra từng tiếng vang ầm trời.    “Đùng!”    AdvMột giây sau, bàn tay to dễ dàng đập nát ngân long, không gì cản nổi, đánh luôn Trần Tử Ngang thành thịt vụn.    Vô cùng yên tĩnh…    Mọi người nhìn thấy đều đờ đẫn.    Một cái tát! Vẫn chỉ là một cái tát đã đập chết Thương Vương Trần Tử Ngang, dường như không ai tiếp nổi một chiêu của Lâm Phong…    Adv“Còn mười phút.”    Giọng nói lạnh lẽo của Lâm Phong phá vỡ không khí yên tĩnh.    “Nhanh vậy ư, cậu vừa nói còn hai mươi lăm phút!” Một đệ tử Thanh Thành Kiếm Phái lớn tiếng nói.    “Bụp!”    Một cái tát cả Lâm Phong biến người đó thành sương máu, anh thản nhiên nói:    “Tôi nói còn bao nhiêu thì còn bấy nhiêu, ai tranh luận là chết.”    “Mày…”    Ngô Cuồng tái mặt, cảm thấy trái tim mình lạnh như bị dội nguyên một chậu nước đá từ đầu tới chân ngay giữa mùa đông!    Rốt cuộc Lâm Phong này là ai!    Hiện tại ở giới võ đạo sao lại có thanh niên nào mạnh tới mức này được!    Cho dù là môn chủ của vài tông môn lánh đời cũng không phải đối thủ ư?    “Thái… thái thượng trưởng lão, nếu… nếu không chúng ta đưa linh thạch đi?”    Một cường giả Võ Hồn của Thanh Thành Kiếm Phái run rẩy nói.    Ông ta thật sự không ngờ sẽ có một ngày mình run tới mức này.    Còn mọi người khi nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi của ông ta, không ai chê cười, bởi vì giờ khắc này nếu đổi lại là bọn họ, có lẽ cũng không khá hơn ông ta là bao.    “Lâm Phong, hai nghìn ba trăm viên linh thạch đúng không? Ta có thể cho mày.” Ngô Cuồng cũng hèn nhát.    “Hiện tại không đủ nữa, thêm tiền, ba nghìn ba trăm viên.” Lâm Phong lạnh lùng nói.    “Mày…”    “Ông muốn tranh luận với tôi à?” Lâm Phong cắt ngang lời Ngô Cuồng.    “Đâu có, tôi chỉ nghĩ con số ba nghìn ba trăm này vừa tròn đẹp, cậu chu đáo quá.”    “Vậy ư? Thế tôi nghĩ con số 6666 cũng đẹp đấy.” Lâm Phong tiếp lời.    Ngô Cuồng nghe vậy, vẻ mặt thay đổi, hận không thể cho mình một cái tát.    Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên mặc áo xanh bước nhanh tới, vẻ mặt tươi cười nói:    “Cậu Lâm, làm người nên khoan dung độ lượng, đúng không?”    Lâm Phong nhìn người đó, mắt nheo lại, không nói gì.    Còn đám người Ngô Cuồng thì mừng ra mặt, đều lớn tiếng nói:    “Cung nghênh Môn chủ!” Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Chương 516