Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 523

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Trần Sơn không phản ứng kịp, đã bị Trương Diệu túm cổ giơ lên.    Tình huống bất ngờ khiến mọi người khiếp sợ!    Gì đây? Trương Diệu là võ giả Tiên Thiên Cảnh tầng ba sao có thể đánh bại được gia chủ?    “Bà…”    Trần Sơn nhìn Trương Diệu, trong vẻ kinh ngạc có chút khó hiểu.    Đây là người phụ nữ đêm nào cũng nằm trong vòng tay mình ư?   Adv “Buông ba tôi ra!”    Đám Trần Y Nặc, Trần Y Thủy và Trần Thiên Hủ thấy vậy đều kêu lên.    “Rốt cuộc cô là ai?”    Trần Bắc Huyền nhận ra có điều không đúng.   Adv Khi Trương Diệu vừa bùng nổ khí tức, ông ấy đã cảm thấy chút nguy hiểm.    Nói cách khác, thực lực của Trương Diệu không hề kém, thậm chí còn hơn ông ấy…    Vừa nghĩ một nhân vật lớn như thế không ngại gả cho Trần Sơn, ngủ đông vài chục năm ở nhà mình, trong lòng ông ấy cực sợ hãi!    “Tôi là ai không quan trọng!”    Trương Diệu vừa nói vừa ném Trần Sơn ra ngoài!    Trần Sơn coi bà ta như con bò hành hạ vài chục năm, đương nhiên bà ta sẽ không để Trần Sơn chết dễ dàng!    “Khụ!”    Trần Sơn ôm cổ, ho khan, cảm giác mình vừa lượn qua Quỷ Môn Quan.    Trần Y Nặc, Trần Y Thủy vội vàng tiến tới đỡ Trần Sơn dậy, sau đó cảnh giác nhìn Trương Diệu.    Còn Trần Bắc Huyền thì nặng nề.    Ông ấy còn tưởng đối phương sẽ bắt Trần Sơn để uy ***** mình nhưng không có!    Như này nghĩa là gì?    Nghĩa là Trương Diệu không để nhà họ Trần vào mắt…    “Trần Bắc Huyền, đưa phương pháp tu tiên của nhà họ Trần ra đây! Đừng ép tôi ra tay!”    Trương Diệu lạnh lùng nói.    “Sao cô biết chuyện này?”    Vẻ mặt Trần Bắc Huyền thay đổi.    Đây là bí mật lớn nhất nhà họ Trần, chỉ ***** Bắc Huyền biết!”    “Không phải chuyện ông có thể hỏi! Mau đem nó giao ra đây, nếu không đừng trách tôi đại khai sát giới.”    Trương Diệu cười lạnh nói.    Trần Bắc Huyền cuối cùng cũng biết nguyên nhân bà ta ẩn núp trong nhà họ Trần lâu như thế…    Ông ấy im lặng một chốc, nói:    “Thực ra nhà họ Trần không có phương pháp tu tiên gì, đó chỉ là một phong thư tình tạm biệt mà thôi.”    “Khặc Khặc.”    Trương Diệu che miệng cười rộ lên.    “Trần Bắc Huyền ơi Trần Bắc Huyền, ông cho rằng Âm Dương Ma Quân này bị ngu ư? Tôi sẽ tin lời nói như thế sao?”    “Cô là Âm Dương Ma Quân?”   Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 Trần Sơn không phản ứng kịp, đã bị Trương Diệu túm cổ giơ lên.  

 

 

Tình huống bất ngờ khiến mọi người khiếp sợ!  

 

 

Gì đây? Trương Diệu là võ giả Tiên Thiên Cảnh tầng ba sao có thể đánh bại được gia chủ?  

 

 

“Bà…”  

 

 

Trần Sơn nhìn Trương Diệu, trong vẻ kinh ngạc có chút khó hiểu.  

 

 

Đây là người phụ nữ đêm nào cũng nằm trong vòng tay mình ư?  

 

Adv

 

“Buông ba tôi ra!”  

 

 

Đám Trần Y Nặc, Trần Y Thủy và Trần Thiên Hủ thấy vậy đều kêu lên.  

 

 

“Rốt cuộc cô là ai?”  

 

 

Trần Bắc Huyền nhận ra có điều không đúng.  

 

Adv

 

Khi Trương Diệu vừa bùng nổ khí tức, ông ấy đã cảm thấy chút nguy hiểm.  

 

 

Nói cách khác, thực lực của Trương Diệu không hề kém, thậm chí còn hơn ông ấy…  

 

 

Vừa nghĩ một nhân vật lớn như thế không ngại gả cho Trần Sơn, ngủ đông vài chục năm ở nhà mình, trong lòng ông ấy cực sợ hãi!  

 

 

“Tôi là ai không quan trọng!”  

 

 

Trương Diệu vừa nói vừa ném Trần Sơn ra ngoài!  

 

 

Trần Sơn coi bà ta như con bò hành hạ vài chục năm, đương nhiên bà ta sẽ không để Trần Sơn chết dễ dàng!  

 

 

“Khụ!”  

 

 

Trần Sơn ôm cổ, ho khan, cảm giác mình vừa lượn qua Quỷ Môn Quan.  

 

 

Trần Y Nặc, Trần Y Thủy vội vàng tiến tới đỡ Trần Sơn dậy, sau đó cảnh giác nhìn Trương Diệu.  

 

 

Còn Trần Bắc Huyền thì nặng nề.  

 

 

Ông ấy còn tưởng đối phương sẽ bắt Trần Sơn để uy ***** mình nhưng không có!  

 

 

Như này nghĩa là gì?  

 

 

Nghĩa là Trương Diệu không để nhà họ Trần vào mắt…  

 

 

“Trần Bắc Huyền, đưa phương pháp tu tiên của nhà họ Trần ra đây! Đừng ép tôi ra tay!”  

 

 

Trương Diệu lạnh lùng nói.  

 

 

“Sao cô biết chuyện này?”  

 

 

Vẻ mặt Trần Bắc Huyền thay đổi.  

 

 

Đây là bí mật lớn nhất nhà họ Trần, chỉ ***** Bắc Huyền biết!”  

 

 

“Không phải chuyện ông có thể hỏi! Mau đem nó giao ra đây, nếu không đừng trách tôi đại khai sát giới.”  

 

 

Trương Diệu cười lạnh nói.  

 

 

Trần Bắc Huyền cuối cùng cũng biết nguyên nhân bà ta ẩn núp trong nhà họ Trần lâu như thế…  

 

 

Ông ấy im lặng một chốc, nói:  

 

 

“Thực ra nhà họ Trần không có phương pháp tu tiên gì, đó chỉ là một phong thư tình tạm biệt mà thôi.”  

 

 

“Khặc Khặc.”  

 

 

Trương Diệu che miệng cười rộ lên.  

 

 

“Trần Bắc Huyền ơi Trần Bắc Huyền, ông cho rằng Âm Dương Ma Quân này bị ngu ư? Tôi sẽ tin lời nói như thế sao?”  

 

 

“Cô là Âm Dương Ma Quân?”  

 

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Trần Sơn không phản ứng kịp, đã bị Trương Diệu túm cổ giơ lên.    Tình huống bất ngờ khiến mọi người khiếp sợ!    Gì đây? Trương Diệu là võ giả Tiên Thiên Cảnh tầng ba sao có thể đánh bại được gia chủ?    “Bà…”    Trần Sơn nhìn Trương Diệu, trong vẻ kinh ngạc có chút khó hiểu.    Đây là người phụ nữ đêm nào cũng nằm trong vòng tay mình ư?   Adv “Buông ba tôi ra!”    Đám Trần Y Nặc, Trần Y Thủy và Trần Thiên Hủ thấy vậy đều kêu lên.    “Rốt cuộc cô là ai?”    Trần Bắc Huyền nhận ra có điều không đúng.   Adv Khi Trương Diệu vừa bùng nổ khí tức, ông ấy đã cảm thấy chút nguy hiểm.    Nói cách khác, thực lực của Trương Diệu không hề kém, thậm chí còn hơn ông ấy…    Vừa nghĩ một nhân vật lớn như thế không ngại gả cho Trần Sơn, ngủ đông vài chục năm ở nhà mình, trong lòng ông ấy cực sợ hãi!    “Tôi là ai không quan trọng!”    Trương Diệu vừa nói vừa ném Trần Sơn ra ngoài!    Trần Sơn coi bà ta như con bò hành hạ vài chục năm, đương nhiên bà ta sẽ không để Trần Sơn chết dễ dàng!    “Khụ!”    Trần Sơn ôm cổ, ho khan, cảm giác mình vừa lượn qua Quỷ Môn Quan.    Trần Y Nặc, Trần Y Thủy vội vàng tiến tới đỡ Trần Sơn dậy, sau đó cảnh giác nhìn Trương Diệu.    Còn Trần Bắc Huyền thì nặng nề.    Ông ấy còn tưởng đối phương sẽ bắt Trần Sơn để uy ***** mình nhưng không có!    Như này nghĩa là gì?    Nghĩa là Trương Diệu không để nhà họ Trần vào mắt…    “Trần Bắc Huyền, đưa phương pháp tu tiên của nhà họ Trần ra đây! Đừng ép tôi ra tay!”    Trương Diệu lạnh lùng nói.    “Sao cô biết chuyện này?”    Vẻ mặt Trần Bắc Huyền thay đổi.    Đây là bí mật lớn nhất nhà họ Trần, chỉ ***** Bắc Huyền biết!”    “Không phải chuyện ông có thể hỏi! Mau đem nó giao ra đây, nếu không đừng trách tôi đại khai sát giới.”    Trương Diệu cười lạnh nói.    Trần Bắc Huyền cuối cùng cũng biết nguyên nhân bà ta ẩn núp trong nhà họ Trần lâu như thế…    Ông ấy im lặng một chốc, nói:    “Thực ra nhà họ Trần không có phương pháp tu tiên gì, đó chỉ là một phong thư tình tạm biệt mà thôi.”    “Khặc Khặc.”    Trương Diệu che miệng cười rộ lên.    “Trần Bắc Huyền ơi Trần Bắc Huyền, ông cho rằng Âm Dương Ma Quân này bị ngu ư? Tôi sẽ tin lời nói như thế sao?”    “Cô là Âm Dương Ma Quân?”   Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 523