Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 526
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Lâm Phong nháy mắt đã tới trước mặt Trương Diệu, giơ bàn tay to ra chộp lấy bà ta. “Âm Dương Ma Công!” Trương Diệu nhịn cảm giác sợ hãi xuống, lập tức sử dụng Âm Dương Ma Công để tấn công Lâm Phong. Nhưng quả cầu ban nãy thế như chẻ tre lại bị Lâm Phong dễ dàng đánh tan. Sau đó Lâm Phong giơ Trương Diệu lên như giơ một con gà. “Lâm Phong, tôi sai rồi! Cầu xin cậu thả tôi, chỉ cần cậu thả tôi, cậu bảo tôi làm cái gì cũng được!" AdvTrương Diệu sợ thật rồi. Bà ta đã cảm nhận được cảm giác của đám người Ngô Cuồng! Lâm Phong là kẻ không thể chiến thắng được! “Còn nhớ hôm qua tôi nói gì không? Không nên chọc vào tôi…” AdvLâm Phong nói xong, lập tức dùng Sưu Hồn Thuật. Một tiếng kêu thảm như tiếng lợn bị chọc tiết phát ra, cả người Trương Diệu mềm nhũn, cuối cùng hai mắt trắng dã, miệng sùi bọt mép… Trí nhớ của một người rất hỗn độn. Cho nên mỗi lần Lâm Phong dùng Sưu Hồn Thuật đều chọn tìm vài tin tức mình muốn biết. Ví dụ như những buổi tối tuyệt vời mà Trần Sơn và Trương Diệu ở cạnh nhau, anh bỏ qua. “Người của Vu tộc!” Lâm Phong lẩm bẩm. Đây là lần thứ ba anh gặp họ rồi. Cổ sư Miêu Vô Song mang theo một đống cổ trùng vàng vọt, đứa con rơi Gia Cát Mặc Trần ở Phổ Đà Sơn, cùng với Âm Dương Ma Quân này! “Hình như người của Vu tộc đều có tâm lý *****?” Lâm Phong cạn lời. Sau đó anh kiểm tra công pháp tu luyện của Âm Dương Ma Công. Bà ta học lén rất nhiều công pháp của các tông môn, Ngũ Hành Độn Thuật của Đạo môn, Cửu Chuyển Luyện Dược Quyết của Dược Vương cốc, Hợp Hoan Pháp của Hoa Thần Cung… Trong số đó, đặc biệt nhất là Âm Dương Ma Công. Cái này rất *****, thích hợp cho phụ nữ tu luyện! Nếu đàn ông muốn luyện thì phải tự thiến! Sau khi tự thiến, chân khí tự sinh, dung nhập đan điền, không có trở ngại, lấy âm bổ dương, âm dương *****… Nghĩ tới đây, Lâm Phong không nghĩ nổi nữa. Công pháp ***** như thế không thích hợp với anh… “Lâm Phong, thế này là sao?” Trần Bắc Huyền tiến lên, nhỏ giọng hỏi. Những người khác cũng tò mò nhìn anh. “Không có gì, ngu đi mà thôi.” Lâm Phong thuận miệng đáp lời, sau đó nhìn Trần Y Nặc nói: “Y Nặc, em đoán đúng rồi, Âm Dương Ma Quân này là người giết mẹ em. Bà ta vì công pháp tu tiên của nhà họ Trần, hại chết mẹ em, rồi mượn cơ hội gả cho ba em, hầu hạ ông ấy vài chục năm, muốn lấy được tin tức từ đó…” Nói xong, đám người Trần Sơn đều tái mặt. Chỉ là chuyện này đã vài chục năm rồi. Bây giờ nói ra trong lòng họ cũng không còn đau buồn nữa, chỉ có cảm giác khó nói mà thôi… Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Lâm Phong nháy mắt đã tới trước mặt Trương Diệu, giơ bàn tay to ra chộp lấy bà ta.
“Âm Dương Ma Công!”
Trương Diệu nhịn cảm giác sợ hãi xuống, lập tức sử dụng Âm Dương Ma Công để tấn công Lâm Phong. Nhưng quả cầu ban nãy thế như chẻ tre lại bị Lâm Phong dễ dàng đánh tan.
Sau đó Lâm Phong giơ Trương Diệu lên như giơ một con gà.
“Lâm Phong, tôi sai rồi! Cầu xin cậu thả tôi, chỉ cần cậu thả tôi, cậu bảo tôi làm cái gì cũng được!"
Adv
Trương Diệu sợ thật rồi.
Bà ta đã cảm nhận được cảm giác của đám người Ngô Cuồng!
Lâm Phong là kẻ không thể chiến thắng được!
“Còn nhớ hôm qua tôi nói gì không? Không nên chọc vào tôi…”
Adv
Lâm Phong nói xong, lập tức dùng Sưu Hồn Thuật.
Một tiếng kêu thảm như tiếng lợn bị chọc tiết phát ra, cả người Trương Diệu mềm nhũn, cuối cùng hai mắt trắng dã, miệng sùi bọt mép…
Trí nhớ của một người rất hỗn độn.
Cho nên mỗi lần Lâm Phong dùng Sưu Hồn Thuật đều chọn tìm vài tin tức mình muốn biết.
Ví dụ như những buổi tối tuyệt vời mà Trần Sơn và Trương Diệu ở cạnh nhau, anh bỏ qua.
“Người của Vu tộc!”
Lâm Phong lẩm bẩm. Đây là lần thứ ba anh gặp họ rồi.
Cổ sư Miêu Vô Song mang theo một đống cổ trùng vàng vọt, đứa con rơi Gia Cát Mặc Trần ở Phổ Đà Sơn, cùng với Âm Dương Ma Quân này!
“Hình như người của Vu tộc đều có tâm lý *****?”
Lâm Phong cạn lời.
Sau đó anh kiểm tra công pháp tu luyện của Âm Dương Ma Công.
Bà ta học lén rất nhiều công pháp của các tông môn, Ngũ Hành Độn Thuật của Đạo môn, Cửu Chuyển Luyện Dược Quyết của Dược Vương cốc, Hợp Hoan Pháp của Hoa Thần Cung…
Trong số đó, đặc biệt nhất là Âm Dương Ma Công.
Cái này rất *****, thích hợp cho phụ nữ tu luyện!
Nếu đàn ông muốn luyện thì phải tự thiến!
Sau khi tự thiến, chân khí tự sinh, dung nhập đan điền, không có trở ngại, lấy âm bổ dương, âm dương *****…
Nghĩ tới đây, Lâm Phong không nghĩ nổi nữa.
Công pháp ***** như thế không thích hợp với anh…
“Lâm Phong, thế này là sao?”
Trần Bắc Huyền tiến lên, nhỏ giọng hỏi.
Những người khác cũng tò mò nhìn anh.
“Không có gì, ngu đi mà thôi.”
Lâm Phong thuận miệng đáp lời, sau đó nhìn Trần Y Nặc nói:
“Y Nặc, em đoán đúng rồi, Âm Dương Ma Quân này là người giết mẹ em. Bà ta vì công pháp tu tiên của nhà họ Trần, hại chết mẹ em, rồi mượn cơ hội gả cho ba em, hầu hạ ông ấy vài chục năm, muốn lấy được tin tức từ đó…”
Nói xong, đám người Trần Sơn đều tái mặt.
Chỉ là chuyện này đã vài chục năm rồi.
Bây giờ nói ra trong lòng họ cũng không còn đau buồn nữa, chỉ có cảm giác khó nói mà thôi…
Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Lâm Phong nháy mắt đã tới trước mặt Trương Diệu, giơ bàn tay to ra chộp lấy bà ta. “Âm Dương Ma Công!” Trương Diệu nhịn cảm giác sợ hãi xuống, lập tức sử dụng Âm Dương Ma Công để tấn công Lâm Phong. Nhưng quả cầu ban nãy thế như chẻ tre lại bị Lâm Phong dễ dàng đánh tan. Sau đó Lâm Phong giơ Trương Diệu lên như giơ một con gà. “Lâm Phong, tôi sai rồi! Cầu xin cậu thả tôi, chỉ cần cậu thả tôi, cậu bảo tôi làm cái gì cũng được!" AdvTrương Diệu sợ thật rồi. Bà ta đã cảm nhận được cảm giác của đám người Ngô Cuồng! Lâm Phong là kẻ không thể chiến thắng được! “Còn nhớ hôm qua tôi nói gì không? Không nên chọc vào tôi…” AdvLâm Phong nói xong, lập tức dùng Sưu Hồn Thuật. Một tiếng kêu thảm như tiếng lợn bị chọc tiết phát ra, cả người Trương Diệu mềm nhũn, cuối cùng hai mắt trắng dã, miệng sùi bọt mép… Trí nhớ của một người rất hỗn độn. Cho nên mỗi lần Lâm Phong dùng Sưu Hồn Thuật đều chọn tìm vài tin tức mình muốn biết. Ví dụ như những buổi tối tuyệt vời mà Trần Sơn và Trương Diệu ở cạnh nhau, anh bỏ qua. “Người của Vu tộc!” Lâm Phong lẩm bẩm. Đây là lần thứ ba anh gặp họ rồi. Cổ sư Miêu Vô Song mang theo một đống cổ trùng vàng vọt, đứa con rơi Gia Cát Mặc Trần ở Phổ Đà Sơn, cùng với Âm Dương Ma Quân này! “Hình như người của Vu tộc đều có tâm lý *****?” Lâm Phong cạn lời. Sau đó anh kiểm tra công pháp tu luyện của Âm Dương Ma Công. Bà ta học lén rất nhiều công pháp của các tông môn, Ngũ Hành Độn Thuật của Đạo môn, Cửu Chuyển Luyện Dược Quyết của Dược Vương cốc, Hợp Hoan Pháp của Hoa Thần Cung… Trong số đó, đặc biệt nhất là Âm Dương Ma Công. Cái này rất *****, thích hợp cho phụ nữ tu luyện! Nếu đàn ông muốn luyện thì phải tự thiến! Sau khi tự thiến, chân khí tự sinh, dung nhập đan điền, không có trở ngại, lấy âm bổ dương, âm dương *****… Nghĩ tới đây, Lâm Phong không nghĩ nổi nữa. Công pháp ***** như thế không thích hợp với anh… “Lâm Phong, thế này là sao?” Trần Bắc Huyền tiến lên, nhỏ giọng hỏi. Những người khác cũng tò mò nhìn anh. “Không có gì, ngu đi mà thôi.” Lâm Phong thuận miệng đáp lời, sau đó nhìn Trần Y Nặc nói: “Y Nặc, em đoán đúng rồi, Âm Dương Ma Quân này là người giết mẹ em. Bà ta vì công pháp tu tiên của nhà họ Trần, hại chết mẹ em, rồi mượn cơ hội gả cho ba em, hầu hạ ông ấy vài chục năm, muốn lấy được tin tức từ đó…” Nói xong, đám người Trần Sơn đều tái mặt. Chỉ là chuyện này đã vài chục năm rồi. Bây giờ nói ra trong lòng họ cũng không còn đau buồn nữa, chỉ có cảm giác khó nói mà thôi… Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!