Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 533
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Hóa ra mình còn có sáu vị sư huynh, sư tỷ? Chuyện này lão già kia chẳng hề nhắc tới với anh chút nào! Lâm Phong hỏi: "Anh có chứng cứ gì?" "Sư phụ thích ăn sủi cảo..." "Ngoài ra, sư phụ còn rất *****, thích đánh đập đồ đệ, còn nói đánh chúng ta là vì muốn tốt cho chúng ta..." "Những điều này có tính là chứng cứ không?" Adv Phùng Mục Trần nói. Lâm Phong nghe vậy liền im lặng. Biết được chi tiết đến vậy, nói Phùng Mục Trần không phải là sư huynh của mình, anh cũng không tin! Lão già chết tiệt, chuyện quan trọng như vậy, thế mà lại không nói với mình? Adv Mà thấy cảnh này. Mấy người khác trong sân đều rơi vào trạng thái hóa đá! Hóa ra, yêu nghiệt số một Thập Vạn Đại Sơn Phùng Mục Trần, thế mà lại là Lục sư huynh của Lâm Phong? ….. "Vậy anh có biết lão già hiện tại ở đâu không?" Lâm Phong đột nhiên hỏi. "Nhiều năm rồi anh không gặp sư phụ!" Phùng Mục Trần lắc đầu. Lâm Phong suy nghĩ một chút, kể lại chuyện mộ tiên nhân. Phùng Mục Trần nghe vậy, sắc mặt lộ vẻ kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại, nói: "Cái này anh cũng không rõ, tâm tư của sư phụ, anh không đoán được! Nhưng nếu là do ông ấy sắp xếp, vậy đối với cậu chỉ có lợi chứ không có hại! "Được rồi..." Lâm Phong nghe vậy gật đầu, im lặng. Mặc dù Phùng Mục Trần là Lục sư huynh của anh, nhưng thực ra hai người rất xa lạ, cũng chẳng có gì để nói... Mà ngay lúc này. Phùng Mục Trần đột nhiên nói: "Thật ra năm xưa sư phụ đuổi bọn anh ra khỏi sư môn, anh cũng rất không vui! Cho nên... Tiểu sư đệ, có thể giao lưu một chút không?" Lâm Phong nhìn Phùng Mục Trần, nói: "Anh không phải là đối thủ của em! Em sợ đánh nhau, không khống chế được, lát nữa đánh chết anh thì không hay." "Tự tin đến vậy sao?" Phùng Mục Trần nhướng mày. "Anh xác định muốn thử đúng không?" Lâm Phong nghiêm túc hỏi. Phùng Mục Trần thấy vẻ nghiêm túc của Lâm Phong, không hiểu sao trong lòng lại run lên, thế mà lại có chút căng thẳng. ….. Phùng Mục Trần suy nghĩ một lát, nói: "Thật ra anh chỉ thử cậu thôi! Thấy cậu tự tin như vậy, anh cũng yên tâm rồi! Cái gọi là tu đạo, chính là đấu với người, đấu với trời! Cần nhất chính là sự tự tin vô địch như cậu!" "Nếu không, đạo tâm không vững, khi vượt qua Thiên Kiếp tam cửu, lục cửu, cửu cửu, dễ sinh tâm ma!" "Ha ha..." Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Hóa ra mình còn có sáu vị sư huynh, sư tỷ?
Chuyện này lão già kia chẳng hề nhắc tới với anh chút nào!
Lâm Phong hỏi: "Anh có chứng cứ gì?"
"Sư phụ thích ăn sủi cảo..."
"Ngoài ra, sư phụ còn rất *****, thích đánh đập đồ đệ, còn nói đánh chúng ta là vì muốn tốt cho chúng ta..."
"Những điều này có tính là chứng cứ không?"
Adv
Phùng Mục Trần nói.
Lâm Phong nghe vậy liền im lặng.
Biết được chi tiết đến vậy, nói Phùng Mục Trần không phải là sư huynh của mình, anh cũng không tin!
Lão già chết tiệt, chuyện quan trọng như vậy, thế mà lại không nói với mình?
Adv
Mà thấy cảnh này.
Mấy người khác trong sân đều rơi vào trạng thái hóa đá!
Hóa ra, yêu nghiệt số một Thập Vạn Đại Sơn Phùng Mục Trần, thế mà lại là Lục sư huynh của Lâm Phong?
…..
"Vậy anh có biết lão già hiện tại ở đâu không?"
Lâm Phong đột nhiên hỏi.
"Nhiều năm rồi anh không gặp sư phụ!"
Phùng Mục Trần lắc đầu.
Lâm Phong suy nghĩ một chút, kể lại chuyện mộ tiên nhân.
Phùng Mục Trần nghe vậy, sắc mặt lộ vẻ kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại, nói:
"Cái này anh cũng không rõ, tâm tư của sư phụ, anh không đoán được! Nhưng nếu là do ông ấy sắp xếp, vậy đối với cậu chỉ có lợi chứ không có hại!
"Được rồi..."
Lâm Phong nghe vậy gật đầu, im lặng.
Mặc dù Phùng Mục Trần là Lục sư huynh của anh, nhưng thực ra hai người rất xa lạ, cũng chẳng có gì để nói...
Mà ngay lúc này.
Phùng Mục Trần đột nhiên nói:
"Thật ra năm xưa sư phụ đuổi bọn anh ra khỏi sư môn, anh cũng rất không vui! Cho nên... Tiểu sư đệ, có thể giao lưu một chút không?"
Lâm Phong nhìn Phùng Mục Trần, nói:
"Anh không phải là đối thủ của em! Em sợ đánh nhau, không khống chế được, lát nữa đánh chết anh thì không hay."
"Tự tin đến vậy sao?"
Phùng Mục Trần nhướng mày.
"Anh xác định muốn thử đúng không?"
Lâm Phong nghiêm túc hỏi.
Phùng Mục Trần thấy vẻ nghiêm túc của Lâm Phong, không hiểu sao trong lòng lại run lên, thế mà lại có chút căng thẳng.
…..
Phùng Mục Trần suy nghĩ một lát, nói:
"Thật ra anh chỉ thử cậu thôi! Thấy cậu tự tin như vậy, anh cũng yên tâm rồi! Cái gọi là tu đạo, chính là đấu với người, đấu với trời! Cần nhất chính là sự tự tin vô địch như cậu!"
"Nếu không, đạo tâm không vững, khi vượt qua Thiên Kiếp tam cửu, lục cửu, cửu cửu, dễ sinh tâm ma!"
"Ha ha..."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Hóa ra mình còn có sáu vị sư huynh, sư tỷ? Chuyện này lão già kia chẳng hề nhắc tới với anh chút nào! Lâm Phong hỏi: "Anh có chứng cứ gì?" "Sư phụ thích ăn sủi cảo..." "Ngoài ra, sư phụ còn rất *****, thích đánh đập đồ đệ, còn nói đánh chúng ta là vì muốn tốt cho chúng ta..." "Những điều này có tính là chứng cứ không?" Adv Phùng Mục Trần nói. Lâm Phong nghe vậy liền im lặng. Biết được chi tiết đến vậy, nói Phùng Mục Trần không phải là sư huynh của mình, anh cũng không tin! Lão già chết tiệt, chuyện quan trọng như vậy, thế mà lại không nói với mình? Adv Mà thấy cảnh này. Mấy người khác trong sân đều rơi vào trạng thái hóa đá! Hóa ra, yêu nghiệt số một Thập Vạn Đại Sơn Phùng Mục Trần, thế mà lại là Lục sư huynh của Lâm Phong? ….. "Vậy anh có biết lão già hiện tại ở đâu không?" Lâm Phong đột nhiên hỏi. "Nhiều năm rồi anh không gặp sư phụ!" Phùng Mục Trần lắc đầu. Lâm Phong suy nghĩ một chút, kể lại chuyện mộ tiên nhân. Phùng Mục Trần nghe vậy, sắc mặt lộ vẻ kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại, nói: "Cái này anh cũng không rõ, tâm tư của sư phụ, anh không đoán được! Nhưng nếu là do ông ấy sắp xếp, vậy đối với cậu chỉ có lợi chứ không có hại! "Được rồi..." Lâm Phong nghe vậy gật đầu, im lặng. Mặc dù Phùng Mục Trần là Lục sư huynh của anh, nhưng thực ra hai người rất xa lạ, cũng chẳng có gì để nói... Mà ngay lúc này. Phùng Mục Trần đột nhiên nói: "Thật ra năm xưa sư phụ đuổi bọn anh ra khỏi sư môn, anh cũng rất không vui! Cho nên... Tiểu sư đệ, có thể giao lưu một chút không?" Lâm Phong nhìn Phùng Mục Trần, nói: "Anh không phải là đối thủ của em! Em sợ đánh nhau, không khống chế được, lát nữa đánh chết anh thì không hay." "Tự tin đến vậy sao?" Phùng Mục Trần nhướng mày. "Anh xác định muốn thử đúng không?" Lâm Phong nghiêm túc hỏi. Phùng Mục Trần thấy vẻ nghiêm túc của Lâm Phong, không hiểu sao trong lòng lại run lên, thế mà lại có chút căng thẳng. ….. Phùng Mục Trần suy nghĩ một lát, nói: "Thật ra anh chỉ thử cậu thôi! Thấy cậu tự tin như vậy, anh cũng yên tâm rồi! Cái gọi là tu đạo, chính là đấu với người, đấu với trời! Cần nhất chính là sự tự tin vô địch như cậu!" "Nếu không, đạo tâm không vững, khi vượt qua Thiên Kiếp tam cửu, lục cửu, cửu cửu, dễ sinh tâm ma!" "Ha ha..." Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!