Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 541
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Ở giới tu chân. Đan dược được chia thành chín cấp bậc. Thối Thể Đan được tạm xem là đan dược nhất phẩm, hầu hết tu giả nhập môn đều dùng nó để tẩy gân phạt tuỷ, tăng cường thể chất. Loại đan này có tác dụng với tu giả, lại càng hữu dụng đối với võ giả! Trước khi đả thông hai mạch Nhâm Đốc và tu luyện nội lực, võ giả chưa được linh khí luyện thể nên thông thường thể chất đều không mạnh! Adv Lúc này dùng Thối Thể Đan để luyện thể sẽ thường có hiệu quả rất lớn! Mục đích Lâm Phong luyện chế loại đan này là vì Diệp Thiên Tâm và một số người nhà họ Trần. Đặc biệt là Diệp Thiên Tâm cứ luôn bị người ta đánh, anh thật sự không thể trơ mắt nhìn được nữa! “Phù!” Adv Lâm Phong đưa tay phải ra, một luồng linh hoả bốc cháy. Anh lôi những dược liệu lấy từ Thanh Thành Kiếm Phái lúc ban ngày ra, dùng linh hoả để loại bỏ cặn bã và chiết xuất tinh hoa! Luyện chế đan dược nhất phẩm quá đơn giản đối với anh, vậy nên cũng không cần dùng lò luyện đan! Không lâu sau, khoảng hai mươi viên Thối Thể Đan xuất hiện trong tay Lâm Phong. “Mai đến nhà họ Tăng tìm Diệp Thiên Tâm rồi đưa đan này cho ông ta, tiện thể hỏi về chiếc chìa khoá giấu trong Mộ tiên nọ luôn!” Lâm Phong lẩm bẩm. Cũng nhiều ngày rồi mà chủ nhân của chiếc chìa khoá thứ ba vẫn chưa xuất hiện, điều này làm anh hơi mất kiên nhẫn. Đặc biệt những gì lục sư huynh nói ban ngày càng làm anh tò mò trong Mộ tiên có gì hơn… Đúng lúc này. Lâm Phong chợt nghe thấy tiếng khóc nức nở thật khẽ vang lên giữa bầu trời đêm, anh dùng thần thức quét qua thì phát hiện anh vợ Trần Thiên Hủ đang ngồi uống rượu một mình trong phòng. Lại còn vừa uống vừa quệt nước mắt. “Mình phục cái anh này rồi!” Anh lắc đầu, đi thẳng tới phòng của Trần Thiên Hủ. Vừa thấy Lâm Phong tới, Trần Thiên Hủ vội vàng lau nước mắt, vờ như mình ổn, hỏi: “Sao cậu lại tới đây?” “Đàn ông đàn ang mà đêm hôm khuya khoắt lại ngồi ở đây khóc hả? Anh có cần phải đến mức này không?” Lâm Phong nói. “Cậu không hiểu đâu! Đàn ông không dễ rơi lệ chẳng qua là do chưa chạm tới chỗ đau lòng thôi!” Trần Thiên Hủ uống một hơi cạn rượu trong ly, vẻ buồn bã thoáng hiện trên gương mặt điển trai, tiếp tục nói: “Lâm Phong, cậu uống với tôi một chút đi!” Lâm Phong từ chối nhận ly rượu của Trần Thiên Hủ, bảo: “Phụ nữ chỉ thích kẻ mạnh thôi! Anh uống rượu thì làm được gì? Nếu tôi là anh, tôi sẽ tìm mọi cách để mạnh lên! Lúc đó tôi sẽ đè bẹp cái cô Tô Vũ Tình đó, cho cô ta biết sự lợi hại của mình!” “Vớ vẩn! Mười năm trước cậu chỉ là một thằng ranh con mà em gái tôi vẫn khăng khăng đòi theo cậu đấy thôi!” “Anh có thể so sánh với tôi à? Tôi dựa vào ngoại hình thôi cũng có thể kiếm tiền rồi, anh có làm được như vậy không?” Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Ở giới tu chân.
Đan dược được chia thành chín cấp bậc.
Thối Thể Đan được tạm xem là đan dược nhất phẩm, hầu hết tu giả nhập môn đều dùng nó để tẩy gân phạt tuỷ, tăng cường thể chất.
Loại đan này có tác dụng với tu giả, lại càng hữu dụng đối với võ giả!
Trước khi đả thông hai mạch Nhâm Đốc và tu luyện nội lực, võ giả chưa được linh khí luyện thể nên thông thường thể chất đều không mạnh!
Adv
Lúc này dùng Thối Thể Đan để luyện thể sẽ thường có hiệu quả rất lớn!
Mục đích Lâm Phong luyện chế loại đan này là vì Diệp Thiên Tâm và một số người nhà họ Trần.
Đặc biệt là Diệp Thiên Tâm cứ luôn bị người ta đánh, anh thật sự không thể trơ mắt nhìn được nữa!
“Phù!”
Adv
Lâm Phong đưa tay phải ra, một luồng linh hoả bốc cháy.
Anh lôi những dược liệu lấy từ Thanh Thành Kiếm Phái lúc ban ngày ra, dùng linh hoả để loại bỏ cặn bã và chiết xuất tinh hoa!
Luyện chế đan dược nhất phẩm quá đơn giản đối với anh, vậy nên cũng không cần dùng lò luyện đan!
Không lâu sau, khoảng hai mươi viên Thối Thể Đan xuất hiện trong tay Lâm Phong.
“Mai đến nhà họ Tăng tìm Diệp Thiên Tâm rồi đưa đan này cho ông ta, tiện thể hỏi về chiếc chìa khoá giấu trong Mộ tiên nọ luôn!”
Lâm Phong lẩm bẩm.
Cũng nhiều ngày rồi mà chủ nhân của chiếc chìa khoá thứ ba vẫn chưa xuất hiện, điều này làm anh hơi mất kiên nhẫn.
Đặc biệt những gì lục sư huynh nói ban ngày càng làm anh tò mò trong Mộ tiên có gì hơn…
Đúng lúc này.
Lâm Phong chợt nghe thấy tiếng khóc nức nở thật khẽ vang lên giữa bầu trời đêm, anh dùng thần thức quét qua thì phát hiện anh vợ Trần Thiên Hủ đang ngồi uống rượu một mình trong phòng.
Lại còn vừa uống vừa quệt nước mắt.
“Mình phục cái anh này rồi!”
Anh lắc đầu, đi thẳng tới phòng của Trần Thiên Hủ.
Vừa thấy Lâm Phong tới, Trần Thiên Hủ vội vàng lau nước mắt, vờ như mình ổn, hỏi:
“Sao cậu lại tới đây?”
“Đàn ông đàn ang mà đêm hôm khuya khoắt lại ngồi ở đây khóc hả? Anh có cần phải đến mức này không?”
Lâm Phong nói.
“Cậu không hiểu đâu! Đàn ông không dễ rơi lệ chẳng qua là do chưa chạm tới chỗ đau lòng thôi!”
Trần Thiên Hủ uống một hơi cạn rượu trong ly, vẻ buồn bã thoáng hiện trên gương mặt điển trai, tiếp tục nói:
“Lâm Phong, cậu uống với tôi một chút đi!”
Lâm Phong từ chối nhận ly rượu của Trần Thiên Hủ, bảo:
“Phụ nữ chỉ thích kẻ mạnh thôi! Anh uống rượu thì làm được gì? Nếu tôi là anh, tôi sẽ tìm mọi cách để mạnh lên! Lúc đó tôi sẽ đè bẹp cái cô Tô Vũ Tình đó, cho cô ta biết sự lợi hại của mình!”
“Vớ vẩn! Mười năm trước cậu chỉ là một thằng ranh con mà em gái tôi vẫn khăng khăng đòi theo cậu đấy thôi!”
“Anh có thể so sánh với tôi à? Tôi dựa vào ngoại hình thôi cũng có thể kiếm tiền rồi, anh có làm được như vậy không?”
Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Ở giới tu chân. Đan dược được chia thành chín cấp bậc. Thối Thể Đan được tạm xem là đan dược nhất phẩm, hầu hết tu giả nhập môn đều dùng nó để tẩy gân phạt tuỷ, tăng cường thể chất. Loại đan này có tác dụng với tu giả, lại càng hữu dụng đối với võ giả! Trước khi đả thông hai mạch Nhâm Đốc và tu luyện nội lực, võ giả chưa được linh khí luyện thể nên thông thường thể chất đều không mạnh! Adv Lúc này dùng Thối Thể Đan để luyện thể sẽ thường có hiệu quả rất lớn! Mục đích Lâm Phong luyện chế loại đan này là vì Diệp Thiên Tâm và một số người nhà họ Trần. Đặc biệt là Diệp Thiên Tâm cứ luôn bị người ta đánh, anh thật sự không thể trơ mắt nhìn được nữa! “Phù!” Adv Lâm Phong đưa tay phải ra, một luồng linh hoả bốc cháy. Anh lôi những dược liệu lấy từ Thanh Thành Kiếm Phái lúc ban ngày ra, dùng linh hoả để loại bỏ cặn bã và chiết xuất tinh hoa! Luyện chế đan dược nhất phẩm quá đơn giản đối với anh, vậy nên cũng không cần dùng lò luyện đan! Không lâu sau, khoảng hai mươi viên Thối Thể Đan xuất hiện trong tay Lâm Phong. “Mai đến nhà họ Tăng tìm Diệp Thiên Tâm rồi đưa đan này cho ông ta, tiện thể hỏi về chiếc chìa khoá giấu trong Mộ tiên nọ luôn!” Lâm Phong lẩm bẩm. Cũng nhiều ngày rồi mà chủ nhân của chiếc chìa khoá thứ ba vẫn chưa xuất hiện, điều này làm anh hơi mất kiên nhẫn. Đặc biệt những gì lục sư huynh nói ban ngày càng làm anh tò mò trong Mộ tiên có gì hơn… Đúng lúc này. Lâm Phong chợt nghe thấy tiếng khóc nức nở thật khẽ vang lên giữa bầu trời đêm, anh dùng thần thức quét qua thì phát hiện anh vợ Trần Thiên Hủ đang ngồi uống rượu một mình trong phòng. Lại còn vừa uống vừa quệt nước mắt. “Mình phục cái anh này rồi!” Anh lắc đầu, đi thẳng tới phòng của Trần Thiên Hủ. Vừa thấy Lâm Phong tới, Trần Thiên Hủ vội vàng lau nước mắt, vờ như mình ổn, hỏi: “Sao cậu lại tới đây?” “Đàn ông đàn ang mà đêm hôm khuya khoắt lại ngồi ở đây khóc hả? Anh có cần phải đến mức này không?” Lâm Phong nói. “Cậu không hiểu đâu! Đàn ông không dễ rơi lệ chẳng qua là do chưa chạm tới chỗ đau lòng thôi!” Trần Thiên Hủ uống một hơi cạn rượu trong ly, vẻ buồn bã thoáng hiện trên gương mặt điển trai, tiếp tục nói: “Lâm Phong, cậu uống với tôi một chút đi!” Lâm Phong từ chối nhận ly rượu của Trần Thiên Hủ, bảo: “Phụ nữ chỉ thích kẻ mạnh thôi! Anh uống rượu thì làm được gì? Nếu tôi là anh, tôi sẽ tìm mọi cách để mạnh lên! Lúc đó tôi sẽ đè bẹp cái cô Tô Vũ Tình đó, cho cô ta biết sự lợi hại của mình!” “Vớ vẩn! Mười năm trước cậu chỉ là một thằng ranh con mà em gái tôi vẫn khăng khăng đòi theo cậu đấy thôi!” “Anh có thể so sánh với tôi à? Tôi dựa vào ngoại hình thôi cũng có thể kiếm tiền rồi, anh có làm được như vậy không?” Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!