Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 543
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Bộ chấp pháp ở Kinh Thành. Phó Bộ trưởng Lý Đại Long từ từ buông điện thoại trong tay ra với vẻ mặt khó hiểu. Vừa rồi, ông ta nhận được cuộc gọi của Tô Vũ Tình, cũng biết có liên quan đến chuyện của nhà họ Trần xảy ra cách đây không lâu! "Chắc Lâm Phong này không phải bị tên quái vật lão làng nào đó chiếm xác. Anh ta rất tràn trề sức trẻ, cũng rất ngông cuồng, không hề giống mấy tên quái vật lão làng quái gở thâm sâu!" "Hơn nữa mị thuật của tôi không có tác dụng đối với anh ta, nếu không phải tôi sợ hãi đầu hàng thì có lẽ đã bị anh ta *****!" Adv "Sau này chúng ta đừng nên dây vào anh ta nữa! Hơn nữa anh ta cũng đã nói, nếu đất nước gặp nạn, anh ta sẽ không bàng quan!" "Tôi cảm thấy kết thúc như vậy đã là tốt nhất rồi!" Đó là nguyên văn những gì Tô Vũ Tình đã nói! Tô Vũ Tình là tổ trưởng tổ năm của Bộ chấp pháp, ông ta biết rõ năng lực của cô ta mạnh cỡ nào! Adv Một người như vậy lại bị Lâm Phong dễ dàng đánh bại! "Lâm Phong ơi Lâm Phong! Rốt cuộc cậu là người như thế nào? Tôi thật sự rất muốn gặp mặt cậu một lần!" Lý Đại Long thở dài. Nhiều chuyện liên tiếp xảy ra như vậy, ông ta không muốn đâm đầu vào nữa. Nếu Lâm Phong không muốn gia nhập tổ chức, vậy thì tùy cậu ta đi, chỉ cần cậu ta không vi phạm nguyên tắc thì cũng không có gì đáng gờm! Mà đúng lúc này, tổ trưởng tổ ba Tôn Trọng của Bộ chấp pháp vội vã đẩy cửa chạy vào. Ông ta vừa vào đã nói với vẻ nghiêm túc: "Lão Lý! Xảy ra chuyện lớn rồi!" "Tiểu Tôn à! Ông cũng không còn trẻ nữa, sau này làm việc đừng nên nóng vội như thế nữa! Không có tí trầm ổn nào!" Lý Đại Long vừa nói vừa nhàn nhã nâng chén trà trên bàn, hỏi: "Chuyện gì?" "Vừa mới tôi nhận được tin! Bạn thân Thương Vương trần tử ngang - Hạ Vân Đỉnh đã bị Lâm Phong *****! Bây giờ Hạ Vân Đỉnh giận dữ, muốn điều động mười vạn quân của chiến khu phía đông, bắn nát Vân Xuyên!" Tôn Trọng trình bày rõ ràng. "Choang!" Chén trà trong tay Lý Đại Long bỗng rơi xuống đất rồi vỡ tan tàn! Ông ta nói với vẻ mặt khiếp sợ: "Ông chắc chứ?" "Chắc chắn! Đây là bản điện tử lệnh điều động chiến khu phía Đông, chậm nhất ba ngày sẽ đưa quân đến thành phố Vân Xuyên!" Tôn Trọng lấy ra một tờ giấy trắng đưa cho Lý Đại Long. Lý Đại Long nhìn thoáng qua, sắc mặt rất khó coi. "Rầm!" Ông ta đập mạnh lên bàn, khiến chiếc bàn gỗ gãy nát! "Tên Hạ Vân Đỉnh này đang giở trò quỷ gì vậy? Ỷ mình có tí công lao mà ngày nào cũng cậy già lên mặt, làm ra những hành động vơ vét bẩn thỉu! Thật sự nghĩ rằng không ai hay biết sao?" "Chỉ một ân oán cá nhân mà dám điều động chiến khu! Lại còn mười vạn quân? Ông ta bị ngu hả?" Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Bộ chấp pháp ở Kinh Thành.
Phó Bộ trưởng Lý Đại Long từ từ buông điện thoại trong tay ra với vẻ mặt khó hiểu.
Vừa rồi, ông ta nhận được cuộc gọi của Tô Vũ Tình, cũng biết có liên quan đến chuyện của nhà họ Trần xảy ra cách đây không lâu!
"Chắc Lâm Phong này không phải bị tên quái vật lão làng nào đó chiếm xác. Anh ta rất tràn trề sức trẻ, cũng rất ngông cuồng, không hề giống mấy tên quái vật lão làng quái gở thâm sâu!"
"Hơn nữa mị thuật của tôi không có tác dụng đối với anh ta, nếu không phải tôi sợ hãi đầu hàng thì có lẽ đã bị anh ta *****!"
Adv
"Sau này chúng ta đừng nên dây vào anh ta nữa! Hơn nữa anh ta cũng đã nói, nếu đất nước gặp nạn, anh ta sẽ không bàng quan!"
"Tôi cảm thấy kết thúc như vậy đã là tốt nhất rồi!"
Đó là nguyên văn những gì Tô Vũ Tình đã nói!
Tô Vũ Tình là tổ trưởng tổ năm của Bộ chấp pháp, ông ta biết rõ năng lực của cô ta mạnh cỡ nào!
Adv
Một người như vậy lại bị Lâm Phong dễ dàng đánh bại!
"Lâm Phong ơi Lâm Phong! Rốt cuộc cậu là người như thế nào? Tôi thật sự rất muốn gặp mặt cậu một lần!"
Lý Đại Long thở dài.
Nhiều chuyện liên tiếp xảy ra như vậy, ông ta không muốn đâm đầu vào nữa.
Nếu Lâm Phong không muốn gia nhập tổ chức, vậy thì tùy cậu ta đi, chỉ cần cậu ta không vi phạm nguyên tắc thì cũng không có gì đáng gờm!
Mà đúng lúc này, tổ trưởng tổ ba Tôn Trọng của Bộ chấp pháp vội vã đẩy cửa chạy vào.
Ông ta vừa vào đã nói với vẻ nghiêm túc:
"Lão Lý! Xảy ra chuyện lớn rồi!"
"Tiểu Tôn à! Ông cũng không còn trẻ nữa, sau này làm việc đừng nên nóng vội như thế nữa! Không có tí trầm ổn nào!"
Lý Đại Long vừa nói vừa nhàn nhã nâng chén trà trên bàn, hỏi:
"Chuyện gì?"
"Vừa mới tôi nhận được tin! Bạn thân Thương Vương trần tử ngang - Hạ Vân Đỉnh đã bị Lâm Phong *****! Bây giờ Hạ Vân Đỉnh giận dữ, muốn điều động mười vạn quân của chiến khu phía đông, bắn nát Vân Xuyên!"
Tôn Trọng trình bày rõ ràng.
"Choang!"
Chén trà trong tay Lý Đại Long bỗng rơi xuống đất rồi vỡ tan tàn!
Ông ta nói với vẻ mặt khiếp sợ:
"Ông chắc chứ?"
"Chắc chắn! Đây là bản điện tử lệnh điều động chiến khu phía Đông, chậm nhất ba ngày sẽ đưa quân đến thành phố Vân Xuyên!"
Tôn Trọng lấy ra một tờ giấy trắng đưa cho Lý Đại Long.
Lý Đại Long nhìn thoáng qua, sắc mặt rất khó coi.
"Rầm!"
Ông ta đập mạnh lên bàn, khiến chiếc bàn gỗ gãy nát!
"Tên Hạ Vân Đỉnh này đang giở trò quỷ gì vậy? Ỷ mình có tí công lao mà ngày nào cũng cậy già lên mặt, làm ra những hành động vơ vét bẩn thỉu! Thật sự nghĩ rằng không ai hay biết sao?"
"Chỉ một ân oán cá nhân mà dám điều động chiến khu! Lại còn mười vạn quân? Ông ta bị ngu hả?"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Bộ chấp pháp ở Kinh Thành. Phó Bộ trưởng Lý Đại Long từ từ buông điện thoại trong tay ra với vẻ mặt khó hiểu. Vừa rồi, ông ta nhận được cuộc gọi của Tô Vũ Tình, cũng biết có liên quan đến chuyện của nhà họ Trần xảy ra cách đây không lâu! "Chắc Lâm Phong này không phải bị tên quái vật lão làng nào đó chiếm xác. Anh ta rất tràn trề sức trẻ, cũng rất ngông cuồng, không hề giống mấy tên quái vật lão làng quái gở thâm sâu!" "Hơn nữa mị thuật của tôi không có tác dụng đối với anh ta, nếu không phải tôi sợ hãi đầu hàng thì có lẽ đã bị anh ta *****!" Adv "Sau này chúng ta đừng nên dây vào anh ta nữa! Hơn nữa anh ta cũng đã nói, nếu đất nước gặp nạn, anh ta sẽ không bàng quan!" "Tôi cảm thấy kết thúc như vậy đã là tốt nhất rồi!" Đó là nguyên văn những gì Tô Vũ Tình đã nói! Tô Vũ Tình là tổ trưởng tổ năm của Bộ chấp pháp, ông ta biết rõ năng lực của cô ta mạnh cỡ nào! Adv Một người như vậy lại bị Lâm Phong dễ dàng đánh bại! "Lâm Phong ơi Lâm Phong! Rốt cuộc cậu là người như thế nào? Tôi thật sự rất muốn gặp mặt cậu một lần!" Lý Đại Long thở dài. Nhiều chuyện liên tiếp xảy ra như vậy, ông ta không muốn đâm đầu vào nữa. Nếu Lâm Phong không muốn gia nhập tổ chức, vậy thì tùy cậu ta đi, chỉ cần cậu ta không vi phạm nguyên tắc thì cũng không có gì đáng gờm! Mà đúng lúc này, tổ trưởng tổ ba Tôn Trọng của Bộ chấp pháp vội vã đẩy cửa chạy vào. Ông ta vừa vào đã nói với vẻ nghiêm túc: "Lão Lý! Xảy ra chuyện lớn rồi!" "Tiểu Tôn à! Ông cũng không còn trẻ nữa, sau này làm việc đừng nên nóng vội như thế nữa! Không có tí trầm ổn nào!" Lý Đại Long vừa nói vừa nhàn nhã nâng chén trà trên bàn, hỏi: "Chuyện gì?" "Vừa mới tôi nhận được tin! Bạn thân Thương Vương trần tử ngang - Hạ Vân Đỉnh đã bị Lâm Phong *****! Bây giờ Hạ Vân Đỉnh giận dữ, muốn điều động mười vạn quân của chiến khu phía đông, bắn nát Vân Xuyên!" Tôn Trọng trình bày rõ ràng. "Choang!" Chén trà trong tay Lý Đại Long bỗng rơi xuống đất rồi vỡ tan tàn! Ông ta nói với vẻ mặt khiếp sợ: "Ông chắc chứ?" "Chắc chắn! Đây là bản điện tử lệnh điều động chiến khu phía Đông, chậm nhất ba ngày sẽ đưa quân đến thành phố Vân Xuyên!" Tôn Trọng lấy ra một tờ giấy trắng đưa cho Lý Đại Long. Lý Đại Long nhìn thoáng qua, sắc mặt rất khó coi. "Rầm!" Ông ta đập mạnh lên bàn, khiến chiếc bàn gỗ gãy nát! "Tên Hạ Vân Đỉnh này đang giở trò quỷ gì vậy? Ỷ mình có tí công lao mà ngày nào cũng cậy già lên mặt, làm ra những hành động vơ vét bẩn thỉu! Thật sự nghĩ rằng không ai hay biết sao?" "Chỉ một ân oán cá nhân mà dám điều động chiến khu! Lại còn mười vạn quân? Ông ta bị ngu hả?" Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!