Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 558

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  “Triệu Vô Cực, chuyện này không liên quan đến ông! Đừng tưởng rằng mình là tổ trưởng tổ 17 của bộ chấp pháp là có thể chống lại giới võ đạo Vân Xuyên chúng ta!”    Đỗ Tử Dương sắc mặt không đổi.    “Ông…”    Triệu Vô Cực sắc mặt khó coi.    Nếu là bình thường, một tên Đỗ Tử Dương nho nhỏ gặp ông ta còn chẳng dám hó hé, giờ dám nói vậy, chẳng qua là dựa vào chỗ đông người nên ỷ mạnh mà thôi!    Mà ngay lúc này.   Adv Lâm Phong nhấc mí mắt, hỏi:    “Nói vậy, mấy người không mang linh thạch đến?”    “Mang linh thạch? Hơn một nghìn võ giả ở đây, nếu mỗi người thật sự đưa cho mày một trăm viên linh thạch, mày có dám nhận không?”    Đỗ Tử Dương cười lạnh một tiếng.    Adv“Xoẹt!”    Lâm Phong đột ngột vung tay, tóm lấy Đỗ Tử Dương, mặc cho Đỗ Tử Dương giãy dụa thế nào cũng vô ích!    “Nếu đã như vậy, từ nay về sau, giới võ đạo Vân Xuyên có thể đổi chủ rồi!”    “Rắc!”    Lâm Phong mặt không biểu cảm, trực tiếp bóp nát cổ Đỗ Tử Dương!    Thấy xác Đỗ Tử Dương mềm oặt ngã xuống đất, rất nhiều võ giả trong sân đều lộ vẻ kinh ngạc.    Thật sự vừa kinh vừa giận!    Đối mặt với nhiều cường giả như vậy, Lâm Phong còn dám ra tay trước?    Thằng này… sao dám?    “Lâm Phong, mày dám giết cả người được Thiên Đường Môn che chở?”    Lúc này, cường giả Võ Hồn Cảnh của tông môn ẩn thế sau lưng nhà họ Đỗ lạnh lùng quát lên.    “Xoẹt!”    Thân hình Lâm Phong biến mất khỏi vị trí ban đầu.    Ngay khoảnh khắc sau.    Anh đã xuất hiện trước mặt cường giả Võ Hồn Cảnh của Thiên Đường Môn, dễ dàng bóp lấy cổ của gã, nhấc bổng lên, giọng điệu hờ hững nói:    “Giết thì giết, mấy người làm gì được tôi chứ?”    “Mày…”    Sắc mặt của cường giả Võ Hồn cảnh Thiên Đường Môn đột ngột thay đổi, lập tức vận chuyển linh lực, muốn tấn công Lâm Phong, nhưng lại phát hiện toàn thân mình trống rỗng, vậy mà không cảm ứng được chút linh khí nào!    Phong Linh Thuật!    Lúc Lâm Phong bóp cổ gã, đã sớm phong ấn toàn bộ linh lực trong cơ thể gã!    “Rắc!”    Lâm Phong trực tiếp bóp nát cổ của cường giả Võ Hồn Cảnh Thiên Đường Môn.    Mà nhìn thấy cảnh này.    Bầu không khí trong sân chớp mắt trở nên im lặng.    Lúc này, một cường giả Võ Hồn Cảnh khác lạnh lùng nói:    “Mọi người, kẻ này thực lực không đơn giản, chúng ta cùng lên! Đừng cho thằng đó cơ hội ra tay!”    “Đúng vậy, mọi người cùng ra tay! Cho dù thằng đó có ba đầu sáu tay, hôm nay cũng chỉ có thể chết!”    Nghe vậy, vô số võ giả xung quanh lập tức phản ứng lại, đồng loạt thi triển thần thông, tấn công Lâm Phong!    “Long Hổ Kình!!”  Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 “Triệu Vô Cực, chuyện này không liên quan đến ông! Đừng tưởng rằng mình là tổ trưởng tổ 17 của bộ chấp pháp là có thể chống lại giới võ đạo Vân Xuyên chúng ta!”  

 

 

Đỗ Tử Dương sắc mặt không đổi.  

 

 

“Ông…”  

 

 

Triệu Vô Cực sắc mặt khó coi.  

 

 

Nếu là bình thường, một tên Đỗ Tử Dương nho nhỏ gặp ông ta còn chẳng dám hó hé, giờ dám nói vậy, chẳng qua là dựa vào chỗ đông người nên ỷ mạnh mà thôi!  

 

 

Mà ngay lúc này.  

 

Adv

 

Lâm Phong nhấc mí mắt, hỏi:  

 

 

“Nói vậy, mấy người không mang linh thạch đến?”  

 

 

“Mang linh thạch? Hơn một nghìn võ giả ở đây, nếu mỗi người thật sự đưa cho mày một trăm viên linh thạch, mày có dám nhận không?”  

 

 

Đỗ Tử Dương cười lạnh một tiếng.  

 

 

Adv

“Xoẹt!”  

 

 

Lâm Phong đột ngột vung tay, tóm lấy Đỗ Tử Dương, mặc cho Đỗ Tử Dương giãy dụa thế nào cũng vô ích!  

 

 

“Nếu đã như vậy, từ nay về sau, giới võ đạo Vân Xuyên có thể đổi chủ rồi!”  

 

 

“Rắc!”  

 

 

Lâm Phong mặt không biểu cảm, trực tiếp bóp nát cổ Đỗ Tử Dương!  

 

 

Thấy xác Đỗ Tử Dương mềm oặt ngã xuống đất, rất nhiều võ giả trong sân đều lộ vẻ kinh ngạc.  

 

 

Thật sự vừa kinh vừa giận!  

 

 

Đối mặt với nhiều cường giả như vậy, Lâm Phong còn dám ra tay trước?  

 

 

Thằng này… sao dám?  

 

 

“Lâm Phong, mày dám giết cả người được Thiên Đường Môn che chở?”  

 

 

Lúc này, cường giả Võ Hồn Cảnh của tông môn ẩn thế sau lưng nhà họ Đỗ lạnh lùng quát lên.  

 

 

“Xoẹt!”  

 

 

Thân hình Lâm Phong biến mất khỏi vị trí ban đầu.  

 

 

Ngay khoảnh khắc sau.  

 

 

Anh đã xuất hiện trước mặt cường giả Võ Hồn Cảnh của Thiên Đường Môn, dễ dàng bóp lấy cổ của gã, nhấc bổng lên, giọng điệu hờ hững nói:  

 

 

“Giết thì giết, mấy người làm gì được tôi chứ?”  

 

 

“Mày…”  

 

 

Sắc mặt của cường giả Võ Hồn cảnh Thiên Đường Môn đột ngột thay đổi, lập tức vận chuyển linh lực, muốn tấn công Lâm Phong, nhưng lại phát hiện toàn thân mình trống rỗng, vậy mà không cảm ứng được chút linh khí nào!  

 

 

Phong Linh Thuật!  

 

 

Lúc Lâm Phong bóp cổ gã, đã sớm phong ấn toàn bộ linh lực trong cơ thể gã!  

 

 

“Rắc!”  

 

 

Lâm Phong trực tiếp bóp nát cổ của cường giả Võ Hồn Cảnh Thiên Đường Môn.  

 

 

Mà nhìn thấy cảnh này.  

 

 

Bầu không khí trong sân chớp mắt trở nên im lặng.  

 

 

Lúc này, một cường giả Võ Hồn Cảnh khác lạnh lùng nói:  

 

 

“Mọi người, kẻ này thực lực không đơn giản, chúng ta cùng lên! Đừng cho thằng đó cơ hội ra tay!”  

 

 

“Đúng vậy, mọi người cùng ra tay! Cho dù thằng đó có ba đầu sáu tay, hôm nay cũng chỉ có thể chết!”  

 

 

Nghe vậy, vô số võ giả xung quanh lập tức phản ứng lại, đồng loạt thi triển thần thông, tấn công Lâm Phong!  

 

 

“Long Hổ Kình!!”  

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  “Triệu Vô Cực, chuyện này không liên quan đến ông! Đừng tưởng rằng mình là tổ trưởng tổ 17 của bộ chấp pháp là có thể chống lại giới võ đạo Vân Xuyên chúng ta!”    Đỗ Tử Dương sắc mặt không đổi.    “Ông…”    Triệu Vô Cực sắc mặt khó coi.    Nếu là bình thường, một tên Đỗ Tử Dương nho nhỏ gặp ông ta còn chẳng dám hó hé, giờ dám nói vậy, chẳng qua là dựa vào chỗ đông người nên ỷ mạnh mà thôi!    Mà ngay lúc này.   Adv Lâm Phong nhấc mí mắt, hỏi:    “Nói vậy, mấy người không mang linh thạch đến?”    “Mang linh thạch? Hơn một nghìn võ giả ở đây, nếu mỗi người thật sự đưa cho mày một trăm viên linh thạch, mày có dám nhận không?”    Đỗ Tử Dương cười lạnh một tiếng.    Adv“Xoẹt!”    Lâm Phong đột ngột vung tay, tóm lấy Đỗ Tử Dương, mặc cho Đỗ Tử Dương giãy dụa thế nào cũng vô ích!    “Nếu đã như vậy, từ nay về sau, giới võ đạo Vân Xuyên có thể đổi chủ rồi!”    “Rắc!”    Lâm Phong mặt không biểu cảm, trực tiếp bóp nát cổ Đỗ Tử Dương!    Thấy xác Đỗ Tử Dương mềm oặt ngã xuống đất, rất nhiều võ giả trong sân đều lộ vẻ kinh ngạc.    Thật sự vừa kinh vừa giận!    Đối mặt với nhiều cường giả như vậy, Lâm Phong còn dám ra tay trước?    Thằng này… sao dám?    “Lâm Phong, mày dám giết cả người được Thiên Đường Môn che chở?”    Lúc này, cường giả Võ Hồn Cảnh của tông môn ẩn thế sau lưng nhà họ Đỗ lạnh lùng quát lên.    “Xoẹt!”    Thân hình Lâm Phong biến mất khỏi vị trí ban đầu.    Ngay khoảnh khắc sau.    Anh đã xuất hiện trước mặt cường giả Võ Hồn Cảnh của Thiên Đường Môn, dễ dàng bóp lấy cổ của gã, nhấc bổng lên, giọng điệu hờ hững nói:    “Giết thì giết, mấy người làm gì được tôi chứ?”    “Mày…”    Sắc mặt của cường giả Võ Hồn cảnh Thiên Đường Môn đột ngột thay đổi, lập tức vận chuyển linh lực, muốn tấn công Lâm Phong, nhưng lại phát hiện toàn thân mình trống rỗng, vậy mà không cảm ứng được chút linh khí nào!    Phong Linh Thuật!    Lúc Lâm Phong bóp cổ gã, đã sớm phong ấn toàn bộ linh lực trong cơ thể gã!    “Rắc!”    Lâm Phong trực tiếp bóp nát cổ của cường giả Võ Hồn Cảnh Thiên Đường Môn.    Mà nhìn thấy cảnh này.    Bầu không khí trong sân chớp mắt trở nên im lặng.    Lúc này, một cường giả Võ Hồn Cảnh khác lạnh lùng nói:    “Mọi người, kẻ này thực lực không đơn giản, chúng ta cùng lên! Đừng cho thằng đó cơ hội ra tay!”    “Đúng vậy, mọi người cùng ra tay! Cho dù thằng đó có ba đầu sáu tay, hôm nay cũng chỉ có thể chết!”    Nghe vậy, vô số võ giả xung quanh lập tức phản ứng lại, đồng loạt thi triển thần thông, tấn công Lâm Phong!    “Long Hổ Kình!!”  Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 558