Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 571
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… "Đã như vậy, lực lượng trong nước không thể động đến thằng đó, vậy thì cậu hãy liên lạc với nước ngoài cho tôi!! Cứ nói rằng chỉ cần bọn chúng có thể ***** Lâm Phong, tôi có thể đáp ứng chúng một điều kiện!" "Điều này tuyệt đối không được! Trước đây đã có rất nhiều sát thủ nước ngoài nhập cảnh, hiện tại đã có người điều tra Tổ thủ vệ của chúng ta rồi!! Bây giờ chúng ta tuyệt đối không thể manh động!!" Sắc mặt Trịnh Vĩ hơi đổi, vội vàng nói. "Cậu chỉ cần nghe lệnh, những chuyện khác cậu không cần quan tâm! Hiểu chưa?" Hạ Vân Đỉnh lạnh lùng nói. Trịnh Vĩ nắm chặt nắm đấm, nhưng cuối cùng lại buông ra, gật đầu nói: Adv "Được! Tôi sẽ đi liên lạc ngay!" ... Nơi khác. Trong một tòa biệt thự! Adv Bộ trưởng Bộ chấp pháp Tư Đồ Vân Tiêu, phó bộ trưởng Lý Đại Long, tổ trưởng tổ ba Tôn Trọng và những người khác cũng tụ họp lại với nhau để thảo luận về chuyện Vân Xuyên! "Ở nước ngoài mấy năm, tính tình của cô ta vẫn nóng nảy như vậy, không hề thay đổi chút nào!" "Cô ta đã về rồi! Tôi tin rằng lão già Hạ Vân Đỉnh kia cũng nên thu tay rồi!" Tư Đồ Vân Tiêu cười khẽ một tiếng. Bộ chấp pháp và Tổ thủ vệ thuộc về hai phe phái khác nhau, thấy Hạ Vân Đỉnh phải chịu thiệt thòi, trong lòng Tư Đồ Vân Tiêu không hiểu sao lại thấy hả hê! "Bộ trưởng, người phụ nữ Khương Ngôn Khê này rốt cuộc là người phương nào? Vậy mà có thể khiến Tiền Cục trưởng của chiến khu phía Đông phải khuất phục?" Tôn Trọng hiếu kỳ hỏi. "Thân phận của cô ta rất đặc biệt! Cậu không nên hỏi nhiều!" "Dù sao thì sự tồn tại của cô ta đối với nước Đại Hạ chúng ta chỉ có lợi chứ không có hại!" "Lâm Phong đã là sư đệ của cô ta! Vậy thì cậu ta cũng không có vấn đề gì lớn, sau này mấy người hãy hòa thuận với Lâm Phong, đừng gây xung đột nữa!" Tư Đồ Vân Tiêu nói. "Tôi biết rồi, tôi vừa mới thông báo cho Vũ Tình và Triệu Vô Cực! Bây giờ quan hệ của bọn họ với Lâm Phong khá tốt!" Lý Đại Long cười đáp. Tư Đồ Vân Tiêu nghe vậy thì gật đầu, suy nghĩ một lát rồi lại hỏi: "Còn Vân Phi thì sao? Cậu ta đã đến Dược Vương cốc hai ba ngày rồi, tình hình bệnh tình thế nào?" "Không mấy khả quan! Cốc chủ của Dược Vương cốc đang nghĩ cách, nhưng tôi thấy tình hình rất khó khăn! Bệnh teo cơ một bên này là một loại bệnh về thần kinh vận động! Dù là đông y hay tây y đều bó tay!" Lý Đại Long đáp. Tư Đồ Vân Tiêu nghe vậy thì thở dài một tiếng, nói: "Đứa trẻ Vân Phi này tâm cao hơn trời, nhưng mệnh lại mỏng như giấy! Ông trời đối với cậu ta quá bất công!" Mà ngay lúc này. Phùng Mục Trần bước vào, nói: "Thật ra căn bệnh này, mấy người có thể nhờ tiểu sư đệ của tôi giúp đỡ! Có lẽ cậu ấy có cách..." ... Đêm tối nhanh chóng buông xuống! Lúc này trong trang viên nhà họ Trần. Một đám người nhà họ Trần nhìn Khương Ngôn Khê ngồi đối diện bàn ăn, cả người rất gò bó! Về chuyện ban ngày, bọn họ đương nhiên đều đã nghe nói, cũng biết người phụ nữ có vẻ yếu đuối trước mắt này, trong cơ thể lại ẩn chứa một nguồn năng lượng khủng khiếp đến mức nào! Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
"Đã như vậy, lực lượng trong nước không thể động đến thằng đó, vậy thì cậu hãy liên lạc với nước ngoài cho tôi!! Cứ nói rằng chỉ cần bọn chúng có thể ***** Lâm Phong, tôi có thể đáp ứng chúng một điều kiện!"
"Điều này tuyệt đối không được! Trước đây đã có rất nhiều sát thủ nước ngoài nhập cảnh, hiện tại đã có người điều tra Tổ thủ vệ của chúng ta rồi!! Bây giờ chúng ta tuyệt đối không thể manh động!!"
Sắc mặt Trịnh Vĩ hơi đổi, vội vàng nói.
"Cậu chỉ cần nghe lệnh, những chuyện khác cậu không cần quan tâm! Hiểu chưa?"
Hạ Vân Đỉnh lạnh lùng nói.
Trịnh Vĩ nắm chặt nắm đấm, nhưng cuối cùng lại buông ra, gật đầu nói:
Adv
"Được! Tôi sẽ đi liên lạc ngay!"
...
Nơi khác.
Trong một tòa biệt thự!
Adv
Bộ trưởng Bộ chấp pháp Tư Đồ Vân Tiêu, phó bộ trưởng Lý Đại Long, tổ trưởng tổ ba Tôn Trọng và những người khác cũng tụ họp lại với nhau để thảo luận về chuyện Vân Xuyên!
"Ở nước ngoài mấy năm, tính tình của cô ta vẫn nóng nảy như vậy, không hề thay đổi chút nào!"
"Cô ta đã về rồi! Tôi tin rằng lão già Hạ Vân Đỉnh kia cũng nên thu tay rồi!"
Tư Đồ Vân Tiêu cười khẽ một tiếng.
Bộ chấp pháp và Tổ thủ vệ thuộc về hai phe phái khác nhau, thấy Hạ Vân Đỉnh phải chịu thiệt thòi, trong lòng Tư Đồ Vân Tiêu không hiểu sao lại thấy hả hê!
"Bộ trưởng, người phụ nữ Khương Ngôn Khê này rốt cuộc là người phương nào? Vậy mà có thể khiến Tiền Cục trưởng của chiến khu phía Đông phải khuất phục?"
Tôn Trọng hiếu kỳ hỏi.
"Thân phận của cô ta rất đặc biệt! Cậu không nên hỏi nhiều!"
"Dù sao thì sự tồn tại của cô ta đối với nước Đại Hạ chúng ta chỉ có lợi chứ không có hại!"
"Lâm Phong đã là sư đệ của cô ta! Vậy thì cậu ta cũng không có vấn đề gì lớn, sau này mấy người hãy hòa thuận với Lâm Phong, đừng gây xung đột nữa!"
Tư Đồ Vân Tiêu nói.
"Tôi biết rồi, tôi vừa mới thông báo cho Vũ Tình và Triệu Vô Cực! Bây giờ quan hệ của bọn họ với Lâm Phong khá tốt!"
Lý Đại Long cười đáp.
Tư Đồ Vân Tiêu nghe vậy thì gật đầu, suy nghĩ một lát rồi lại hỏi:
"Còn Vân Phi thì sao? Cậu ta đã đến Dược Vương cốc hai ba ngày rồi, tình hình bệnh tình thế nào?"
"Không mấy khả quan! Cốc chủ của Dược Vương cốc đang nghĩ cách, nhưng tôi thấy tình hình rất khó khăn! Bệnh teo cơ một bên này là một loại bệnh về thần kinh vận động! Dù là đông y hay tây y đều bó tay!"
Lý Đại Long đáp.
Tư Đồ Vân Tiêu nghe vậy thì thở dài một tiếng, nói:
"Đứa trẻ Vân Phi này tâm cao hơn trời, nhưng mệnh lại mỏng như giấy! Ông trời đối với cậu ta quá bất công!"
Mà ngay lúc này.
Phùng Mục Trần bước vào, nói:
"Thật ra căn bệnh này, mấy người có thể nhờ tiểu sư đệ của tôi giúp đỡ! Có lẽ cậu ấy có cách..."
...
Đêm tối nhanh chóng buông xuống!
Lúc này trong trang viên nhà họ Trần.
Một đám người nhà họ Trần nhìn Khương Ngôn Khê ngồi đối diện bàn ăn, cả người rất gò bó!
Về chuyện ban ngày, bọn họ đương nhiên đều đã nghe nói, cũng biết người phụ nữ có vẻ yếu đuối trước mắt này, trong cơ thể lại ẩn chứa một nguồn năng lượng khủng khiếp đến mức nào!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… "Đã như vậy, lực lượng trong nước không thể động đến thằng đó, vậy thì cậu hãy liên lạc với nước ngoài cho tôi!! Cứ nói rằng chỉ cần bọn chúng có thể ***** Lâm Phong, tôi có thể đáp ứng chúng một điều kiện!" "Điều này tuyệt đối không được! Trước đây đã có rất nhiều sát thủ nước ngoài nhập cảnh, hiện tại đã có người điều tra Tổ thủ vệ của chúng ta rồi!! Bây giờ chúng ta tuyệt đối không thể manh động!!" Sắc mặt Trịnh Vĩ hơi đổi, vội vàng nói. "Cậu chỉ cần nghe lệnh, những chuyện khác cậu không cần quan tâm! Hiểu chưa?" Hạ Vân Đỉnh lạnh lùng nói. Trịnh Vĩ nắm chặt nắm đấm, nhưng cuối cùng lại buông ra, gật đầu nói: Adv "Được! Tôi sẽ đi liên lạc ngay!" ... Nơi khác. Trong một tòa biệt thự! Adv Bộ trưởng Bộ chấp pháp Tư Đồ Vân Tiêu, phó bộ trưởng Lý Đại Long, tổ trưởng tổ ba Tôn Trọng và những người khác cũng tụ họp lại với nhau để thảo luận về chuyện Vân Xuyên! "Ở nước ngoài mấy năm, tính tình của cô ta vẫn nóng nảy như vậy, không hề thay đổi chút nào!" "Cô ta đã về rồi! Tôi tin rằng lão già Hạ Vân Đỉnh kia cũng nên thu tay rồi!" Tư Đồ Vân Tiêu cười khẽ một tiếng. Bộ chấp pháp và Tổ thủ vệ thuộc về hai phe phái khác nhau, thấy Hạ Vân Đỉnh phải chịu thiệt thòi, trong lòng Tư Đồ Vân Tiêu không hiểu sao lại thấy hả hê! "Bộ trưởng, người phụ nữ Khương Ngôn Khê này rốt cuộc là người phương nào? Vậy mà có thể khiến Tiền Cục trưởng của chiến khu phía Đông phải khuất phục?" Tôn Trọng hiếu kỳ hỏi. "Thân phận của cô ta rất đặc biệt! Cậu không nên hỏi nhiều!" "Dù sao thì sự tồn tại của cô ta đối với nước Đại Hạ chúng ta chỉ có lợi chứ không có hại!" "Lâm Phong đã là sư đệ của cô ta! Vậy thì cậu ta cũng không có vấn đề gì lớn, sau này mấy người hãy hòa thuận với Lâm Phong, đừng gây xung đột nữa!" Tư Đồ Vân Tiêu nói. "Tôi biết rồi, tôi vừa mới thông báo cho Vũ Tình và Triệu Vô Cực! Bây giờ quan hệ của bọn họ với Lâm Phong khá tốt!" Lý Đại Long cười đáp. Tư Đồ Vân Tiêu nghe vậy thì gật đầu, suy nghĩ một lát rồi lại hỏi: "Còn Vân Phi thì sao? Cậu ta đã đến Dược Vương cốc hai ba ngày rồi, tình hình bệnh tình thế nào?" "Không mấy khả quan! Cốc chủ của Dược Vương cốc đang nghĩ cách, nhưng tôi thấy tình hình rất khó khăn! Bệnh teo cơ một bên này là một loại bệnh về thần kinh vận động! Dù là đông y hay tây y đều bó tay!" Lý Đại Long đáp. Tư Đồ Vân Tiêu nghe vậy thì thở dài một tiếng, nói: "Đứa trẻ Vân Phi này tâm cao hơn trời, nhưng mệnh lại mỏng như giấy! Ông trời đối với cậu ta quá bất công!" Mà ngay lúc này. Phùng Mục Trần bước vào, nói: "Thật ra căn bệnh này, mấy người có thể nhờ tiểu sư đệ của tôi giúp đỡ! Có lẽ cậu ấy có cách..." ... Đêm tối nhanh chóng buông xuống! Lúc này trong trang viên nhà họ Trần. Một đám người nhà họ Trần nhìn Khương Ngôn Khê ngồi đối diện bàn ăn, cả người rất gò bó! Về chuyện ban ngày, bọn họ đương nhiên đều đã nghe nói, cũng biết người phụ nữ có vẻ yếu đuối trước mắt này, trong cơ thể lại ẩn chứa một nguồn năng lượng khủng khiếp đến mức nào! Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!