Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 573
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… "Đại chiến một trận?" Khóe miệng Lâm Phong nở một nụ cười nhàn nhạt. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn Khương Ngôn Khê từ trên xuống dưới, dùng giọng điệu vô cùng kỳ quái nói: "Nhị sư tỷ, Lâm Phong tôi không phải là loại người tùy tiện đâu." "Khặc khặc..." Adv"Nhị sư tỷ thích những tên đàn ông nhỏ tuổi gan lớn như cậu, không giống như mấy vị sư huynh khác của cậu, trước mặt người khác thì ra tay mạnh mẽ, nhưng trước mặt chị lại luôn cung kính." Khương Ngôn Khê nói xong, vẻ mặt đột nhiên trở nên lạnh lùng: "Nhưng gan lớn, thường không phải chuyện tốt đâu!" "Năm đó sư phụ vì cậu mà cùng lúc đuổi sáu người bọn chị ra khỏi sư môn, chị phải xem những năm nay ông ấy đã dạy cậu những bản lĩnh gì!" Adv"Ầm!" Khương Ngôn Khê trực tiếp giơ bàn tay ngọc ngà thon thả lên, linh khí mênh mông từ giữa không trung hình thành một bàn tay khổng lồ, chụp về phía Lâm Phong. Lâm Phong sắc mặt không đổi, nhẹ nhàng nhún chân, liền tránh được một chưởng này! "Nơi này không tiện, ra biển đi! Cứ thoải mái ra tay!" Lâm Phong nói xong. Cả người liền hóa thành một luồng ánh sáng bay về phía Nam Hải! Khương Ngôn Khê thấy vậy không chút do dự, cũng hóa thành một luồng ánh sáng đuổi theo! Từ Vân Xuyên đi về phía nam khoảng tám trăm dặm, chính là vịnh Bắc Bộ của Nam Hải. Diện tích mặt biển vịnh Bắc Bộ rộng lớn, gần 130.000 km vuông, dùng làm chiến trường là thích hợp nhất! Bằng không với thực lực của hai người. Nếu nghiêm túc đánh nhau ở Vân Xuyên, lấy nhà họ Trần làm trung tâm, phạm vi trăm dặm đều sẽ bị san bằng thành đống đổ nát!!! Chỉ một lát sau, hai người đã lần lượt đến trên mặt biển vịnh Bắc Bộ. Lúc này đã là đêm khuya! Một vầng trăng tròn treo trên bầu trời đêm trống trải! Nước biển nhẹ nhàng gợn sóng, phản chiếu bóng trăng sáng, trông như mơ như ảo! "Nhị sư tỷ, tốc độ của chị hình như không được nhanh lắm nhỉ?" Lâm Phong lơ lửng trên mặt biển, trêu chọc một câu. "Tốc độ nhanh có ích gì? Thực lực mạnh mới là đạo lý chân chính! Hơn nữa, đàn ông đôi khi nhanh quá cũng không phải chuyện tốt!" Khương Ngôn Khê đáp. "Vậy sao? Theo tôi thấy, đàn ông khi cần nhanh thì phải nhanh! Cứ chậm chạp rề rà, chỉ khiến mọi người khó chịu!" Lâm Phong cười lạnh một tiếng. Cả người đột nhiên biến mất tại chỗ! Ngay khoảnh khắc tiếp theo. Anh đã xuất hiện trước mặt Khương Ngôn Khê, một quyền đánh mạnh vào ngực Khương Ngôn Khê! "Vù~" Một quyền này rõ ràng không tầm thường! Trên nắm đấm to lớn tỏa ra ánh sáng vàng nhạt! Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
"Đại chiến một trận?"
Khóe miệng Lâm Phong nở một nụ cười nhàn nhạt.
Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn Khương Ngôn Khê từ trên xuống dưới, dùng giọng điệu vô cùng kỳ quái nói:
"Nhị sư tỷ, Lâm Phong tôi không phải là loại người tùy tiện đâu."
"Khặc khặc..."
Adv
"Nhị sư tỷ thích những tên đàn ông nhỏ tuổi gan lớn như cậu, không giống như mấy vị sư huynh khác của cậu, trước mặt người khác thì ra tay mạnh mẽ, nhưng trước mặt chị lại luôn cung kính."
Khương Ngôn Khê nói xong, vẻ mặt đột nhiên trở nên lạnh lùng:
"Nhưng gan lớn, thường không phải chuyện tốt đâu!"
"Năm đó sư phụ vì cậu mà cùng lúc đuổi sáu người bọn chị ra khỏi sư môn, chị phải xem những năm nay ông ấy đã dạy cậu những bản lĩnh gì!"
Adv
"Ầm!"
Khương Ngôn Khê trực tiếp giơ bàn tay ngọc ngà thon thả lên, linh khí mênh mông từ giữa không trung hình thành một bàn tay khổng lồ, chụp về phía Lâm Phong.
Lâm Phong sắc mặt không đổi, nhẹ nhàng nhún chân, liền tránh được một chưởng này!
"Nơi này không tiện, ra biển đi! Cứ thoải mái ra tay!"
Lâm Phong nói xong.
Cả người liền hóa thành một luồng ánh sáng bay về phía Nam Hải!
Khương Ngôn Khê thấy vậy không chút do dự, cũng hóa thành một luồng ánh sáng đuổi theo!
Từ Vân Xuyên đi về phía nam khoảng tám trăm dặm, chính là vịnh Bắc Bộ của Nam Hải.
Diện tích mặt biển vịnh Bắc Bộ rộng lớn, gần 130.000 km vuông, dùng làm chiến trường là thích hợp nhất!
Bằng không với thực lực của hai người.
Nếu nghiêm túc đánh nhau ở Vân Xuyên, lấy nhà họ Trần làm trung tâm, phạm vi trăm dặm đều sẽ bị san bằng thành đống đổ nát!!!
Chỉ một lát sau, hai người đã lần lượt đến trên mặt biển vịnh Bắc Bộ.
Lúc này đã là đêm khuya!
Một vầng trăng tròn treo trên bầu trời đêm trống trải!
Nước biển nhẹ nhàng gợn sóng, phản chiếu bóng trăng sáng, trông như mơ như ảo!
"Nhị sư tỷ, tốc độ của chị hình như không được nhanh lắm nhỉ?"
Lâm Phong lơ lửng trên mặt biển, trêu chọc một câu.
"Tốc độ nhanh có ích gì? Thực lực mạnh mới là đạo lý chân chính! Hơn nữa, đàn ông đôi khi nhanh quá cũng không phải chuyện tốt!"
Khương Ngôn Khê đáp.
"Vậy sao? Theo tôi thấy, đàn ông khi cần nhanh thì phải nhanh! Cứ chậm chạp rề rà, chỉ khiến mọi người khó chịu!"
Lâm Phong cười lạnh một tiếng.
Cả người đột nhiên biến mất tại chỗ!
Ngay khoảnh khắc tiếp theo.
Anh đã xuất hiện trước mặt Khương Ngôn Khê, một quyền đánh mạnh vào ngực Khương Ngôn Khê!
"Vù~"
Một quyền này rõ ràng không tầm thường!
Trên nắm đấm to lớn tỏa ra ánh sáng vàng nhạt!
Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… "Đại chiến một trận?" Khóe miệng Lâm Phong nở một nụ cười nhàn nhạt. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn Khương Ngôn Khê từ trên xuống dưới, dùng giọng điệu vô cùng kỳ quái nói: "Nhị sư tỷ, Lâm Phong tôi không phải là loại người tùy tiện đâu." "Khặc khặc..." Adv"Nhị sư tỷ thích những tên đàn ông nhỏ tuổi gan lớn như cậu, không giống như mấy vị sư huynh khác của cậu, trước mặt người khác thì ra tay mạnh mẽ, nhưng trước mặt chị lại luôn cung kính." Khương Ngôn Khê nói xong, vẻ mặt đột nhiên trở nên lạnh lùng: "Nhưng gan lớn, thường không phải chuyện tốt đâu!" "Năm đó sư phụ vì cậu mà cùng lúc đuổi sáu người bọn chị ra khỏi sư môn, chị phải xem những năm nay ông ấy đã dạy cậu những bản lĩnh gì!" Adv"Ầm!" Khương Ngôn Khê trực tiếp giơ bàn tay ngọc ngà thon thả lên, linh khí mênh mông từ giữa không trung hình thành một bàn tay khổng lồ, chụp về phía Lâm Phong. Lâm Phong sắc mặt không đổi, nhẹ nhàng nhún chân, liền tránh được một chưởng này! "Nơi này không tiện, ra biển đi! Cứ thoải mái ra tay!" Lâm Phong nói xong. Cả người liền hóa thành một luồng ánh sáng bay về phía Nam Hải! Khương Ngôn Khê thấy vậy không chút do dự, cũng hóa thành một luồng ánh sáng đuổi theo! Từ Vân Xuyên đi về phía nam khoảng tám trăm dặm, chính là vịnh Bắc Bộ của Nam Hải. Diện tích mặt biển vịnh Bắc Bộ rộng lớn, gần 130.000 km vuông, dùng làm chiến trường là thích hợp nhất! Bằng không với thực lực của hai người. Nếu nghiêm túc đánh nhau ở Vân Xuyên, lấy nhà họ Trần làm trung tâm, phạm vi trăm dặm đều sẽ bị san bằng thành đống đổ nát!!! Chỉ một lát sau, hai người đã lần lượt đến trên mặt biển vịnh Bắc Bộ. Lúc này đã là đêm khuya! Một vầng trăng tròn treo trên bầu trời đêm trống trải! Nước biển nhẹ nhàng gợn sóng, phản chiếu bóng trăng sáng, trông như mơ như ảo! "Nhị sư tỷ, tốc độ của chị hình như không được nhanh lắm nhỉ?" Lâm Phong lơ lửng trên mặt biển, trêu chọc một câu. "Tốc độ nhanh có ích gì? Thực lực mạnh mới là đạo lý chân chính! Hơn nữa, đàn ông đôi khi nhanh quá cũng không phải chuyện tốt!" Khương Ngôn Khê đáp. "Vậy sao? Theo tôi thấy, đàn ông khi cần nhanh thì phải nhanh! Cứ chậm chạp rề rà, chỉ khiến mọi người khó chịu!" Lâm Phong cười lạnh một tiếng. Cả người đột nhiên biến mất tại chỗ! Ngay khoảnh khắc tiếp theo. Anh đã xuất hiện trước mặt Khương Ngôn Khê, một quyền đánh mạnh vào ngực Khương Ngôn Khê! "Vù~" Một quyền này rõ ràng không tầm thường! Trên nắm đấm to lớn tỏa ra ánh sáng vàng nhạt! Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website