Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 575

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…   Đồng thời, nền tảng vốn không vững chắc của anh vì đột phá liên tiếp trước đó, lúc này cũng trở nên ổn định hơn rất nhiều!   "Ầm!"    Lại một lần va chạm mạnh mẽ!    Hai người tạm thời tách ra, cách nhau trăm mét, lơ lửng trên mặt biển, nhìn nhau từ xa.    AdvLâm Phong mồ hôi đầm đìa, mồ hôi đã làm ướt tóc anh.    Còn Khương Ngôn Khê ngoại trừ sắc mặt có hơi hồng lên, thì trông không có chút thay đổi nào!    "Tiểu sư đệ, cậu như vậy không phải là đối thủ của chị đâu! Giờ chị còn chưa dùng đến tám phần sức!"    Khương Ngôn Khê trêu chọc nói.   Adv "Nhị sư tỷ, thật ra tôi rất muốn biết, bây giờ chị đang ở cảnh giới nào?"    Lâm Phong hỏi.    "Nguyên Anh đại viên mãn, chỉ còn một bước nữa là có thể Nguyên Thần Xuất Khiếu, du ngoạn Thái Hư!"    Khương Ngôn Khê nói.    "Quá lợi hại! Chẳng trách tôi không thể nhìn ra cảnh giới của chị! Hóa ra chị đã đặt nửa bước chân vào cảnh giới Xuất Khiếu rồi!"    Lâm Phong vẻ mặt tán thưởng, lại nói:    "Tôi mới có Nguyên Anh trung kỳ, nói ra thì trận chiến này thật sự không công bằng!"    "Công bằng? Trên đời này có cái gì gọi là công bằng chứ? Sau này nếu cậu gặp tu sĩ cảnh giới Xuất Khiếu, đối phương sẽ nói công bằng với cậu sao?"    "Đêm nay cậu xem phim Tây Du Ký với Tiểu Luyến Luyến! Trong Tây Du Ký có nhắc đến nước Sư Đà, toàn bộ bách tính trong thành, từ vua chúa cho đến ăn mày, đều bị Kim Sí Đại Bằng ăn sạch sẽ, xương chất thành đống, chuyện này chẳng lẽ các vị thần tiên, Phật Tổ không ai biết sao?"    "Nhưng chỉ vì Kim Sí Đại Bằng là cậu của Như Lai Phật Tổ, nên có ai dám lên tiếng không?"    "Cho nên, trong tam giới chưa từng có công bằng! Chỉ cần có thực lực tuyệt đối, thì tất cả nhân quả trong thiên hạ này đều không cần quan tâm!"    Khương Ngôn Khê cười lạnh một tiếng.    Lâm Phong nghe vậy thì sắc mặt khẽ biến.    Không ngờ vị nhị sư tỷ này lại dùng đạo lý để chỉ bảo anh, khiến anh không hiểu sao lại cảm thấy buồn cười!    Anh chỉ tin vào bản thân mình, không tin vào nhân quả!    Nếu không thì trước đó cũng sẽ không giết nhiều người như vậy!    Lúc này, lời nói của Khương Ngôn Khê chuyển hướng, lại hứng thú hỏi.    "Nói đi cũng phải nói lại, cậu nói những lời này với chị! Không lẽ muốn làm chị mềm lòng?”    "Mềm lòng? Trong từ điển của tôi không có từ này!"    Lâm Phong lắc đầu.    "Đàn ông khi nên mềm thì cũng phải mềm, nếu không thì không tốt cho cơ thể đâu! Tam sư huynh của cậu trước đây cứ nhất quyết phải cứng rắn với chị, kết quả là nửa năm không xuống giường được!"    Khương Ngôn Khê tốt bụng khuyên nhủ.    "Được thôi! Muốn tôi mềm mỏng rất đơn giản, nếu chị có thể đỡ được một kiếm của tôi, sau này tôi sẽ nghe lời chị! Chị bảo tôi đi hướng đông, tôi tuyệt đối không đi hướng tây!"   Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 

 Đồng thời, nền tảng vốn không vững chắc của anh vì đột phá liên tiếp trước đó, lúc này cũng trở nên ổn định hơn rất nhiều!  

 

"Ầm!"  

 

 

Lại một lần va chạm mạnh mẽ!  

 

 

Hai người tạm thời tách ra, cách nhau trăm mét, lơ lửng trên mặt biển, nhìn nhau từ xa.  

 

 

Adv

Lâm Phong mồ hôi đầm đìa, mồ hôi đã làm ướt tóc anh.  

 

 

Còn Khương Ngôn Khê ngoại trừ sắc mặt có hơi hồng lên, thì trông không có chút thay đổi nào!  

 

 

"Tiểu sư đệ, cậu như vậy không phải là đối thủ của chị đâu! Giờ chị còn chưa dùng đến tám phần sức!"  

 

 

Khương Ngôn Khê trêu chọc nói.  

 

Adv

 

"Nhị sư tỷ, thật ra tôi rất muốn biết, bây giờ chị đang ở cảnh giới nào?"  

 

 

Lâm Phong hỏi.  

 

 

"Nguyên Anh đại viên mãn, chỉ còn một bước nữa là có thể Nguyên Thần Xuất Khiếu, du ngoạn Thái Hư!"  

 

 

Khương Ngôn Khê nói.  

 

 

"Quá lợi hại! Chẳng trách tôi không thể nhìn ra cảnh giới của chị! Hóa ra chị đã đặt nửa bước chân vào cảnh giới Xuất Khiếu rồi!"  

 

 

Lâm Phong vẻ mặt tán thưởng, lại nói:  

 

 

"Tôi mới có Nguyên Anh trung kỳ, nói ra thì trận chiến này thật sự không công bằng!"  

 

 

"Công bằng? Trên đời này có cái gì gọi là công bằng chứ? Sau này nếu cậu gặp tu sĩ cảnh giới Xuất Khiếu, đối phương sẽ nói công bằng với cậu sao?"  

 

 

"Đêm nay cậu xem phim Tây Du Ký với Tiểu Luyến Luyến! Trong Tây Du Ký có nhắc đến nước Sư Đà, toàn bộ bách tính trong thành, từ vua chúa cho đến ăn mày, đều bị Kim Sí Đại Bằng ăn sạch sẽ, xương chất thành đống, chuyện này chẳng lẽ các vị thần tiên, Phật Tổ không ai biết sao?"  

 

 

"Nhưng chỉ vì Kim Sí Đại Bằng là cậu của Như Lai Phật Tổ, nên có ai dám lên tiếng không?"  

 

 

"Cho nên, trong tam giới chưa từng có công bằng! Chỉ cần có thực lực tuyệt đối, thì tất cả nhân quả trong thiên hạ này đều không cần quan tâm!"  

 

 

Khương Ngôn Khê cười lạnh một tiếng.  

 

 

Lâm Phong nghe vậy thì sắc mặt khẽ biến.  

 

 

Không ngờ vị nhị sư tỷ này lại dùng đạo lý để chỉ bảo anh, khiến anh không hiểu sao lại cảm thấy buồn cười!  

 

 

Anh chỉ tin vào bản thân mình, không tin vào nhân quả!  

 

 

Nếu không thì trước đó cũng sẽ không giết nhiều người như vậy!  

 

 

Lúc này, lời nói của Khương Ngôn Khê chuyển hướng, lại hứng thú hỏi.  

 

 

"Nói đi cũng phải nói lại, cậu nói những lời này với chị! Không lẽ muốn làm chị mềm lòng?”  

 

 

"Mềm lòng? Trong từ điển của tôi không có từ này!"  

 

 

Lâm Phong lắc đầu.  

 

 

"Đàn ông khi nên mềm thì cũng phải mềm, nếu không thì không tốt cho cơ thể đâu! Tam sư huynh của cậu trước đây cứ nhất quyết phải cứng rắn với chị, kết quả là nửa năm không xuống giường được!"  

 

 

Khương Ngôn Khê tốt bụng khuyên nhủ.  

 

 

"Được thôi! Muốn tôi mềm mỏng rất đơn giản, nếu chị có thể đỡ được một kiếm của tôi, sau này tôi sẽ nghe lời chị! Chị bảo tôi đi hướng đông, tôi tuyệt đối không đi hướng tây!"  

 

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…   Đồng thời, nền tảng vốn không vững chắc của anh vì đột phá liên tiếp trước đó, lúc này cũng trở nên ổn định hơn rất nhiều!   "Ầm!"    Lại một lần va chạm mạnh mẽ!    Hai người tạm thời tách ra, cách nhau trăm mét, lơ lửng trên mặt biển, nhìn nhau từ xa.    AdvLâm Phong mồ hôi đầm đìa, mồ hôi đã làm ướt tóc anh.    Còn Khương Ngôn Khê ngoại trừ sắc mặt có hơi hồng lên, thì trông không có chút thay đổi nào!    "Tiểu sư đệ, cậu như vậy không phải là đối thủ của chị đâu! Giờ chị còn chưa dùng đến tám phần sức!"    Khương Ngôn Khê trêu chọc nói.   Adv "Nhị sư tỷ, thật ra tôi rất muốn biết, bây giờ chị đang ở cảnh giới nào?"    Lâm Phong hỏi.    "Nguyên Anh đại viên mãn, chỉ còn một bước nữa là có thể Nguyên Thần Xuất Khiếu, du ngoạn Thái Hư!"    Khương Ngôn Khê nói.    "Quá lợi hại! Chẳng trách tôi không thể nhìn ra cảnh giới của chị! Hóa ra chị đã đặt nửa bước chân vào cảnh giới Xuất Khiếu rồi!"    Lâm Phong vẻ mặt tán thưởng, lại nói:    "Tôi mới có Nguyên Anh trung kỳ, nói ra thì trận chiến này thật sự không công bằng!"    "Công bằng? Trên đời này có cái gì gọi là công bằng chứ? Sau này nếu cậu gặp tu sĩ cảnh giới Xuất Khiếu, đối phương sẽ nói công bằng với cậu sao?"    "Đêm nay cậu xem phim Tây Du Ký với Tiểu Luyến Luyến! Trong Tây Du Ký có nhắc đến nước Sư Đà, toàn bộ bách tính trong thành, từ vua chúa cho đến ăn mày, đều bị Kim Sí Đại Bằng ăn sạch sẽ, xương chất thành đống, chuyện này chẳng lẽ các vị thần tiên, Phật Tổ không ai biết sao?"    "Nhưng chỉ vì Kim Sí Đại Bằng là cậu của Như Lai Phật Tổ, nên có ai dám lên tiếng không?"    "Cho nên, trong tam giới chưa từng có công bằng! Chỉ cần có thực lực tuyệt đối, thì tất cả nhân quả trong thiên hạ này đều không cần quan tâm!"    Khương Ngôn Khê cười lạnh một tiếng.    Lâm Phong nghe vậy thì sắc mặt khẽ biến.    Không ngờ vị nhị sư tỷ này lại dùng đạo lý để chỉ bảo anh, khiến anh không hiểu sao lại cảm thấy buồn cười!    Anh chỉ tin vào bản thân mình, không tin vào nhân quả!    Nếu không thì trước đó cũng sẽ không giết nhiều người như vậy!    Lúc này, lời nói của Khương Ngôn Khê chuyển hướng, lại hứng thú hỏi.    "Nói đi cũng phải nói lại, cậu nói những lời này với chị! Không lẽ muốn làm chị mềm lòng?”    "Mềm lòng? Trong từ điển của tôi không có từ này!"    Lâm Phong lắc đầu.    "Đàn ông khi nên mềm thì cũng phải mềm, nếu không thì không tốt cho cơ thể đâu! Tam sư huynh của cậu trước đây cứ nhất quyết phải cứng rắn với chị, kết quả là nửa năm không xuống giường được!"    Khương Ngôn Khê tốt bụng khuyên nhủ.    "Được thôi! Muốn tôi mềm mỏng rất đơn giản, nếu chị có thể đỡ được một kiếm của tôi, sau này tôi sẽ nghe lời chị! Chị bảo tôi đi hướng đông, tôi tuyệt đối không đi hướng tây!"   Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 575