Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 578

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Khương Ngôn Khê thì chăm chú nhìn cảnh tượng trước mắt, cho rằng mình có thể phá được kiếm trận chết tiệt này!    Nhưng ngay lúc này.    Cô ta phát hiện ra rằng kiếm trận đột nhiên trở nên hỗn loạn!    Vô số kiếm ảnh cùng lúc xuất hiện, trực tiếp nuốt chửng năng lượng tiên đạo của cô ta, sau đó kiếm khí cuồng bạo trong nháy mắt tràn về phía cơ thể cô ta, xé nát quần áo trên người cô ta.    Làn da trắng như tuyết bắt đầu nứt ra, dần dần xuất hiện vết máu…   Adv "Thua rồi… mình thật sự thua rồi!"    Ánh mắt Khương Ngôn Khê trong nháy mắt tối sầm lại.    Nhưng bây giờ đã không kịp nghĩ đến những điều này nữa, cô ta cảm nhận được một tia sợ hãi khi cận kề cái chết, kiếm khí đó chỗ nào cũng len lỏi vào, như thể muốn xé nát cơ thể cô ta vậy!    Mà ngay lúc cô ta cho rằng mình sắp chết.   Adv Thì một bóng người thon dài đột nhiên xông vào trong kiếm trận, một tay ôm lấy cô ta, cứu cô ta ra ngoài!    "Tiểu… Tiểu sư đệ!"    Khương Ngôn Khê theo bản năng hét lên một câu.    Sau đó.    Cô ta kiệt sức ngất đi!    "Haiz! Một người phụ nữ cả đời mạnh mẽ!"    Lâm Phong nhìn Khương Ngôn Khê ngất đi trong lòng mình, không khỏi thở dài.    Anh thuận tay thi triển Thuỷ Cầu Thuật, rửa sạch vết máu trên người Khương Ngôn Khê, rồi lại lấy ra một bộ quần áo sạch sẽ trong túi Càn Khôn mặc cho chị ta, mới dời tầm mắt nhìn về phía kiếm trận không xa!    Cực Kiếm Sát Trận trên danh nghĩa là kiếm trận.    Thực tế là một loại kiếm thuật!    Lấy một thanh kiếm dài hóa thành vô số kiếm ảnh.    Kiếm ảnh đan xen với nhau, tạo thành một lĩnh vực kiếm khí!    Cho nên một khi thi triển ra, anh cũng không dám cưỡng ép dừng lại, nếu không chắc chắn sẽ bị phản phệ nghiêm trọng, phải đợi đến khi năng lượng kiếm khí tiêu tan mới được!    Cứ như vậy khoảng mười mấy giây.    Lâm Phong mới kết ấn kiếm quyết, triệu hồi kiếm bản mệnh của mình về!    Lúc này đã là nửa đêm, sau khi không còn tiếng đánh nhau, mặt biển trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng nước biển trào lên tạo thành từng tiếng vang trong trẻo…    Lâm Phong do dự một chút.    Anh cảm thấy cứ ôm nhị sư tỷ ***** như vậy về nhà họ Trần có lẽ hơi không ổn.    Vì vậy, anh tìm một hòn đảo gần đó hạ xuống, đốt một đống lửa, đặt nhị sư tỷ đang hôn mê bên cạnh, còn mình thì bắt vài con cá biển nướng lên.    Anh không lo lắng cho nhị sư tỷ!    Nhị sư tỷ chỉ bị xé rách quần áo, bị thương ngoài da mà thôi.    Cô ta ngất đi chắc do lần cuối cưỡng ép thi triển thuật pháp mạnh mẽ, quá mức suy yếu, tạm thời hôn mê!    Với thể chất của tu sĩ, hẳn là một lát nữa sẽ tỉnh lại!    …… Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Khương Ngôn Khê thì chăm chú nhìn cảnh tượng trước mắt, cho rằng mình có thể phá được kiếm trận chết tiệt này!  

 

 

Nhưng ngay lúc này.  

 

 

Cô ta phát hiện ra rằng kiếm trận đột nhiên trở nên hỗn loạn!  

 

 

Vô số kiếm ảnh cùng lúc xuất hiện, trực tiếp nuốt chửng năng lượng tiên đạo của cô ta, sau đó kiếm khí cuồng bạo trong nháy mắt tràn về phía cơ thể cô ta, xé nát quần áo trên người cô ta.  

 

 

Làn da trắng như tuyết bắt đầu nứt ra, dần dần xuất hiện vết máu…  

 

Adv

 

"Thua rồi… mình thật sự thua rồi!"  

 

 

Ánh mắt Khương Ngôn Khê trong nháy mắt tối sầm lại.  

 

 

Nhưng bây giờ đã không kịp nghĩ đến những điều này nữa, cô ta cảm nhận được một tia sợ hãi khi cận kề cái chết, kiếm khí đó chỗ nào cũng len lỏi vào, như thể muốn xé nát cơ thể cô ta vậy!  

 

 

Mà ngay lúc cô ta cho rằng mình sắp chết.  

 

Adv

 

Thì một bóng người thon dài đột nhiên xông vào trong kiếm trận, một tay ôm lấy cô ta, cứu cô ta ra ngoài!  

 

 

"Tiểu… Tiểu sư đệ!"  

 

 

Khương Ngôn Khê theo bản năng hét lên một câu.  

 

 

Sau đó.  

 

 

Cô ta kiệt sức ngất đi!  

 

 

"Haiz! Một người phụ nữ cả đời mạnh mẽ!"  

 

 

Lâm Phong nhìn Khương Ngôn Khê ngất đi trong lòng mình, không khỏi thở dài.  

 

 

Anh thuận tay thi triển Thuỷ Cầu Thuật, rửa sạch vết máu trên người Khương Ngôn Khê, rồi lại lấy ra một bộ quần áo sạch sẽ trong túi Càn Khôn mặc cho chị ta, mới dời tầm mắt nhìn về phía kiếm trận không xa!  

 

 

Cực Kiếm Sát Trận trên danh nghĩa là kiếm trận.  

 

 

Thực tế là một loại kiếm thuật!  

 

 

Lấy một thanh kiếm dài hóa thành vô số kiếm ảnh.  

 

 

Kiếm ảnh đan xen với nhau, tạo thành một lĩnh vực kiếm khí!  

 

 

Cho nên một khi thi triển ra, anh cũng không dám cưỡng ép dừng lại, nếu không chắc chắn sẽ bị phản phệ nghiêm trọng, phải đợi đến khi năng lượng kiếm khí tiêu tan mới được!  

 

 

Cứ như vậy khoảng mười mấy giây.  

 

 

Lâm Phong mới kết ấn kiếm quyết, triệu hồi kiếm bản mệnh của mình về!  

 

 

Lúc này đã là nửa đêm, sau khi không còn tiếng đánh nhau, mặt biển trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng nước biển trào lên tạo thành từng tiếng vang trong trẻo…  

 

 

Lâm Phong do dự một chút.  

 

 

Anh cảm thấy cứ ôm nhị sư tỷ ***** như vậy về nhà họ Trần có lẽ hơi không ổn.  

 

 

Vì vậy, anh tìm một hòn đảo gần đó hạ xuống, đốt một đống lửa, đặt nhị sư tỷ đang hôn mê bên cạnh, còn mình thì bắt vài con cá biển nướng lên.  

 

 

Anh không lo lắng cho nhị sư tỷ!  

 

 

Nhị sư tỷ chỉ bị xé rách quần áo, bị thương ngoài da mà thôi.  

 

 

Cô ta ngất đi chắc do lần cuối cưỡng ép thi triển thuật pháp mạnh mẽ, quá mức suy yếu, tạm thời hôn mê!  

 

 

Với thể chất của tu sĩ, hẳn là một lát nữa sẽ tỉnh lại!  

 

 

……

 

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Khương Ngôn Khê thì chăm chú nhìn cảnh tượng trước mắt, cho rằng mình có thể phá được kiếm trận chết tiệt này!    Nhưng ngay lúc này.    Cô ta phát hiện ra rằng kiếm trận đột nhiên trở nên hỗn loạn!    Vô số kiếm ảnh cùng lúc xuất hiện, trực tiếp nuốt chửng năng lượng tiên đạo của cô ta, sau đó kiếm khí cuồng bạo trong nháy mắt tràn về phía cơ thể cô ta, xé nát quần áo trên người cô ta.    Làn da trắng như tuyết bắt đầu nứt ra, dần dần xuất hiện vết máu…   Adv "Thua rồi… mình thật sự thua rồi!"    Ánh mắt Khương Ngôn Khê trong nháy mắt tối sầm lại.    Nhưng bây giờ đã không kịp nghĩ đến những điều này nữa, cô ta cảm nhận được một tia sợ hãi khi cận kề cái chết, kiếm khí đó chỗ nào cũng len lỏi vào, như thể muốn xé nát cơ thể cô ta vậy!    Mà ngay lúc cô ta cho rằng mình sắp chết.   Adv Thì một bóng người thon dài đột nhiên xông vào trong kiếm trận, một tay ôm lấy cô ta, cứu cô ta ra ngoài!    "Tiểu… Tiểu sư đệ!"    Khương Ngôn Khê theo bản năng hét lên một câu.    Sau đó.    Cô ta kiệt sức ngất đi!    "Haiz! Một người phụ nữ cả đời mạnh mẽ!"    Lâm Phong nhìn Khương Ngôn Khê ngất đi trong lòng mình, không khỏi thở dài.    Anh thuận tay thi triển Thuỷ Cầu Thuật, rửa sạch vết máu trên người Khương Ngôn Khê, rồi lại lấy ra một bộ quần áo sạch sẽ trong túi Càn Khôn mặc cho chị ta, mới dời tầm mắt nhìn về phía kiếm trận không xa!    Cực Kiếm Sát Trận trên danh nghĩa là kiếm trận.    Thực tế là một loại kiếm thuật!    Lấy một thanh kiếm dài hóa thành vô số kiếm ảnh.    Kiếm ảnh đan xen với nhau, tạo thành một lĩnh vực kiếm khí!    Cho nên một khi thi triển ra, anh cũng không dám cưỡng ép dừng lại, nếu không chắc chắn sẽ bị phản phệ nghiêm trọng, phải đợi đến khi năng lượng kiếm khí tiêu tan mới được!    Cứ như vậy khoảng mười mấy giây.    Lâm Phong mới kết ấn kiếm quyết, triệu hồi kiếm bản mệnh của mình về!    Lúc này đã là nửa đêm, sau khi không còn tiếng đánh nhau, mặt biển trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng nước biển trào lên tạo thành từng tiếng vang trong trẻo…    Lâm Phong do dự một chút.    Anh cảm thấy cứ ôm nhị sư tỷ ***** như vậy về nhà họ Trần có lẽ hơi không ổn.    Vì vậy, anh tìm một hòn đảo gần đó hạ xuống, đốt một đống lửa, đặt nhị sư tỷ đang hôn mê bên cạnh, còn mình thì bắt vài con cá biển nướng lên.    Anh không lo lắng cho nhị sư tỷ!    Nhị sư tỷ chỉ bị xé rách quần áo, bị thương ngoài da mà thôi.    Cô ta ngất đi chắc do lần cuối cưỡng ép thi triển thuật pháp mạnh mẽ, quá mức suy yếu, tạm thời hôn mê!    Với thể chất của tu sĩ, hẳn là một lát nữa sẽ tỉnh lại!    …… Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 578