Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 586
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Quả cầu năng lượng này chứa nhiều năng lượng hơn rất nhiều so với quả kia! Lâm Phong rất hài lòng bỏ vào túi càn khôn của mình! Anh biết đây toàn là đồ quý nên càng nhiều càng tốt! "Đến lượt ba người!" Lâm Phong nhìn về phía ba người cải tạo còn lại. Ba người cải tạo giật mình! AdvBọn họ không có tình cảm chứ không hề ngu ngốc! Giờ phút này nhìn thấy đội trưởng của mình cũng không phải là đối thủ của Lâm Phong, ba người lập tức tung người lên định xuống biển trốn thoát! Lâm Phong thấy vậy, đưa tay chỉ vào không trung. "Keng." Sau đó một ánh kiếm lướt qua trong đêm đen! Adv "Rầm!" "Rầm!" "Rầm!" Cơ thể ba người cải tạo bị cắt thành hai nửa giữa không trung, rơi mạnh xuống đất. Nhưng dù là vậy, ba người vẫn chưa chết, sau đó một đôi người máy lồm cồm bò về phía biển. "Khoa học kỹ thuật của nước Mỹ các người đúng là ghê gớm mà!" Lâm Phong cảm thán một tiếng, bước đến móc hết quả cầu năng lượng trọng ngực bọn họ ra, lúc đó bọn họ mới thực sự chết đi! Thấy vậy, các võ giả của tiểu tổ thủ vệ chỉ cảm thấy tê dại cả người! Một số người nhìn Trương Lỵ bằng ánh mắt mông lung. Không phải cô nói giáp đỏ rất mạnh, có thể đối chọi với top 100 Bảng Hạ hay sao? Cuối cùng thế này hả? Đến cả giết gà cũng chưa chắc đã đơn giản thế này? Trương Lỵ không đáp lại cấp dưới của mình! Cô ta hít thở sâu một hơi, sau đó căng thẳng bước đến trước mặt Lâm Phong, chào hỏi: "Tiền. . . Tiền bối!" "Thế nào?" Lâm Phong nhìn thoáng qua Trương Lỵ. Ngoại hình của người này cũng không tệ, lúc này đang mặc quần áo bó màu đen lại càng tôn lên những đường cong quyến rũ! Đáng tiếc còn kém xa Nhị sư tỷ! "Tôi là tổ trưởng tiểu tổ 78 của Tổ thủ vệ, Trương Lỵ! ! Lần này cảm ơn tiền bối ra tay cứu giúp!" Trương Lỵ nói. "Không cần cảm ơn!" Lâm Phong lạnh nhạt đáp lời, anh đến bên cạnh Nhị sư tỷ, siết chặt quần áo của Nhị sư tỷ, sau đó ôm ngang, chuẩn bị rời khỏi hải đảo! Lúc đầu anh định ở lại đảo này vừa chờ Nhị sư tỷ tỉnh lại, vừa hấp thụ những linh thạch mà ban ngày có được, xem đột phá được đến Nguyên Anh hậu kỳ hay không! Nhưng bây giờ rõ ràng không phù hợp nữa! Mà đúng lúc này, Trương Lỵ lại cùng đi lên, tò mò hỏi: "Tiền bối, cô ấy là ai?" "Có liên quan gì đến cô không?" Lâm Phong hỏi. Trương Lỵ nghe vậy bèn cắn môi, chợt không biết nên nói gì. Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Quả cầu năng lượng này chứa nhiều năng lượng hơn rất nhiều so với quả kia!
Lâm Phong rất hài lòng bỏ vào túi càn khôn của mình!
Anh biết đây toàn là đồ quý nên càng nhiều càng tốt!
"Đến lượt ba người!"
Lâm Phong nhìn về phía ba người cải tạo còn lại.
Ba người cải tạo giật mình!
Adv
Bọn họ không có tình cảm chứ không hề ngu ngốc!
Giờ phút này nhìn thấy đội trưởng của mình cũng không phải là đối thủ của Lâm Phong, ba người lập tức tung người lên định xuống biển trốn thoát!
Lâm Phong thấy vậy, đưa tay chỉ vào không trung.
"Keng."
Sau đó một ánh kiếm lướt qua trong đêm đen!
Adv
"Rầm!"
"Rầm!"
"Rầm!"
Cơ thể ba người cải tạo bị cắt thành hai nửa giữa không trung, rơi mạnh xuống đất.
Nhưng dù là vậy, ba người vẫn chưa chết, sau đó một đôi người máy lồm cồm bò về phía biển.
"Khoa học kỹ thuật của nước Mỹ các người đúng là ghê gớm mà!"
Lâm Phong cảm thán một tiếng, bước đến móc hết quả cầu năng lượng trọng ngực bọn họ ra, lúc đó bọn họ mới thực sự chết đi!
Thấy vậy, các võ giả của tiểu tổ thủ vệ chỉ cảm thấy tê dại cả người!
Một số người nhìn Trương Lỵ bằng ánh mắt mông lung.
Không phải cô nói giáp đỏ rất mạnh, có thể đối chọi với top 100 Bảng Hạ hay sao?
Cuối cùng thế này hả?
Đến cả giết gà cũng chưa chắc đã đơn giản thế này?
Trương Lỵ không đáp lại cấp dưới của mình!
Cô ta hít thở sâu một hơi, sau đó căng thẳng bước đến trước mặt Lâm Phong, chào hỏi:
"Tiền. . . Tiền bối!"
"Thế nào?"
Lâm Phong nhìn thoáng qua Trương Lỵ.
Ngoại hình của người này cũng không tệ, lúc này đang mặc quần áo bó màu đen lại càng tôn lên những đường cong quyến rũ!
Đáng tiếc còn kém xa Nhị sư tỷ!
"Tôi là tổ trưởng tiểu tổ 78 của Tổ thủ vệ, Trương Lỵ! ! Lần này cảm ơn tiền bối ra tay cứu giúp!"
Trương Lỵ nói.
"Không cần cảm ơn!"
Lâm Phong lạnh nhạt đáp lời, anh đến bên cạnh Nhị sư tỷ, siết chặt quần áo của Nhị sư tỷ, sau đó ôm ngang, chuẩn bị rời khỏi hải đảo!
Lúc đầu anh định ở lại đảo này vừa chờ Nhị sư tỷ tỉnh lại, vừa hấp thụ những linh thạch mà ban ngày có được, xem đột phá được đến Nguyên Anh hậu kỳ hay không!
Nhưng bây giờ rõ ràng không phù hợp nữa!
Mà đúng lúc này, Trương Lỵ lại cùng đi lên, tò mò hỏi:
"Tiền bối, cô ấy là ai?"
"Có liên quan gì đến cô không?"
Lâm Phong hỏi.
Trương Lỵ nghe vậy bèn cắn môi, chợt không biết nên nói gì.
Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Quả cầu năng lượng này chứa nhiều năng lượng hơn rất nhiều so với quả kia! Lâm Phong rất hài lòng bỏ vào túi càn khôn của mình! Anh biết đây toàn là đồ quý nên càng nhiều càng tốt! "Đến lượt ba người!" Lâm Phong nhìn về phía ba người cải tạo còn lại. Ba người cải tạo giật mình! AdvBọn họ không có tình cảm chứ không hề ngu ngốc! Giờ phút này nhìn thấy đội trưởng của mình cũng không phải là đối thủ của Lâm Phong, ba người lập tức tung người lên định xuống biển trốn thoát! Lâm Phong thấy vậy, đưa tay chỉ vào không trung. "Keng." Sau đó một ánh kiếm lướt qua trong đêm đen! Adv "Rầm!" "Rầm!" "Rầm!" Cơ thể ba người cải tạo bị cắt thành hai nửa giữa không trung, rơi mạnh xuống đất. Nhưng dù là vậy, ba người vẫn chưa chết, sau đó một đôi người máy lồm cồm bò về phía biển. "Khoa học kỹ thuật của nước Mỹ các người đúng là ghê gớm mà!" Lâm Phong cảm thán một tiếng, bước đến móc hết quả cầu năng lượng trọng ngực bọn họ ra, lúc đó bọn họ mới thực sự chết đi! Thấy vậy, các võ giả của tiểu tổ thủ vệ chỉ cảm thấy tê dại cả người! Một số người nhìn Trương Lỵ bằng ánh mắt mông lung. Không phải cô nói giáp đỏ rất mạnh, có thể đối chọi với top 100 Bảng Hạ hay sao? Cuối cùng thế này hả? Đến cả giết gà cũng chưa chắc đã đơn giản thế này? Trương Lỵ không đáp lại cấp dưới của mình! Cô ta hít thở sâu một hơi, sau đó căng thẳng bước đến trước mặt Lâm Phong, chào hỏi: "Tiền. . . Tiền bối!" "Thế nào?" Lâm Phong nhìn thoáng qua Trương Lỵ. Ngoại hình của người này cũng không tệ, lúc này đang mặc quần áo bó màu đen lại càng tôn lên những đường cong quyến rũ! Đáng tiếc còn kém xa Nhị sư tỷ! "Tôi là tổ trưởng tiểu tổ 78 của Tổ thủ vệ, Trương Lỵ! ! Lần này cảm ơn tiền bối ra tay cứu giúp!" Trương Lỵ nói. "Không cần cảm ơn!" Lâm Phong lạnh nhạt đáp lời, anh đến bên cạnh Nhị sư tỷ, siết chặt quần áo của Nhị sư tỷ, sau đó ôm ngang, chuẩn bị rời khỏi hải đảo! Lúc đầu anh định ở lại đảo này vừa chờ Nhị sư tỷ tỉnh lại, vừa hấp thụ những linh thạch mà ban ngày có được, xem đột phá được đến Nguyên Anh hậu kỳ hay không! Nhưng bây giờ rõ ràng không phù hợp nữa! Mà đúng lúc này, Trương Lỵ lại cùng đi lên, tò mò hỏi: "Tiền bối, cô ấy là ai?" "Có liên quan gì đến cô không?" Lâm Phong hỏi. Trương Lỵ nghe vậy bèn cắn môi, chợt không biết nên nói gì. Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!