Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 596

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Lâm Phong vỗ vai anh ta, nói:    “Không cần sợ, anh rể chống lưng cho cậu, nói đi.” Trần Thiên Hành nghe anh rể nói xong, lập tức trở nên kích động.   Anh ta cảm thấy hình như anh rể đang ám chỉ cái gì…    Nhưng nghĩ lại thì lại tự cho rằng mình thật xấu xa!    Anh rể không phải người như thế! Ở đây còn có rất nhiều người, ba của mình, anh trai, chị em gái đều ở đây…   Adv Cho nên chắc anh rể chỉ bảo mình lên nói mấy câu thôi.    Nghĩ tới đây, Trần Thiên Hành hít sâu một hơi, sau đó cất bước đi về phía Lý Thanh Sương.    Lý Thanh Sương thấy Trần Thiên Hành đi tới, vẻ mặt lo lắng, lớn tiếng nói:    Adv“Anh… anh muốn làm gì? Tôi cho anh biết tốt nhất là đừng làm loạn, một tiền bối của Thục Sơn kiếm phái sắp tới rồi!”    “Nhóc con, đừng rước họa thêm cho gia tộc của mình nữa!” Khổng Trần ở bên cạnh cũng uy *****.    “Bốp!” Lâm Phong tát Khổng Trần bay ra ngoài, lạnh lùng nói:    “Dám nói lời vô ích nữa, chết!”    Khổng Trần lau máu bên môi, ánh mắt nhìn Lâm Phong đầy sợ hãi, không dám nói tiếp nữa!    Nhìn thấy vậy, gương mặt Lý Thanh Sương cũng tái nhợt!    Cô ta tự xưng là thiên tài, kiêu căng ngạo mạn, hiếm khi để thế hệ cùng tuổi mình vào mắt.    Nhưng bây giờ Lâm Phong xuất hiện, hung hăng giẫm nát cô ta dưới chân, chà đạp tới mức thương tích đầy mình.    Người này thật sự quá đáng sợ!    Không chỉ đùa bỡn cô ta mà coi như Khổng Trần sư thúc cũng chỉ là con kiến hôi!    “Lý Thanh Sương!”    Lúc này, Trần Thiên Hành đột nhiên gọi tên cô ta.    Lý Thanh Sương lạnh lùng nhìn Trần Thiên Hành, không trả lời. Nếu như không có Lâm Phong thì Trần Thiên Hành là cái thá gì?    Lau giày cho cô ta còn không xứng!    “Thực ra cô có làm thế nào tôi cũng không quan tâm, người nhà tôi cũng không nói gì. Nhưng đáng lẽ cô không nên sỉ nhục nhà họ Trần! Sau lưng cô có Thục Sơn làm chỗ dựa, nhưng nhà tôi cũng không dễ nắn như thế!”    Trần Thiên Hành nói xong, tát một cái lên mặt Lý Thanh Sương, lạnh lùng nói:    “Một cái tát này là vì ban nãy cô sỉ nhục nhà tôi! Bắt đầu từ hôm nay, cô và nhà họ Trần tôi không còn quan hệ gì nữa, Trần Thiên Hành tôi cũng sẽ không cưới cô!”    “Anh…”    Lý Thanh Sương ôm má, đôi mắt nhìn chòng chọc vào Trần Thiên Hành, phẫn nộ cực kì!    Bị Lâm Phong đánh trả thì thôi, dù sao Lâm Phong cũng mạnh hơn cô ta nhiều!    Nhưng bị Trần Thiên Hành đánh là sao?    Một con kiến Huyền Cảnh mà thôi, cô ta giơ tay lên đập cũng chết, mà dám đánh cô ta?    “Cô đừng dùng ánh mắt này để nhìn tôi, anh rể tôi đang nhìn cô đấy! Anh ấy thích nhất là đập người khác thành thịt vụn, đến lúc đó cô đừng trách tôi!”    Trần Thiên Hành cười lạnh nói.    Lý Thanh Sương nghe xong, không thể làm gì khác hơn là kìm chế lửa giận trong lòng, đôi tay nhỏ xinh nắm thật chặt, móng tay găm vào da thịt cũng không biết!    Lúc này Lâm Phong đột nhiên nói:   Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 Lâm Phong vỗ vai anh ta, nói:  

 

 

“Không cần sợ, anh rể chống lưng cho cậu, nói đi.”

 

Trần Thiên Hành nghe anh rể nói xong, lập tức trở nên kích động.  

 

Anh ta cảm thấy hình như anh rể đang ám chỉ cái gì…  

 

 

Nhưng nghĩ lại thì lại tự cho rằng mình thật xấu xa!  

 

 

Anh rể không phải người như thế! Ở đây còn có rất nhiều người, ba của mình, anh trai, chị em gái đều ở đây…  

 

Adv

 

Cho nên chắc anh rể chỉ bảo mình lên nói mấy câu thôi.  

 

 

Nghĩ tới đây, Trần Thiên Hành hít sâu một hơi, sau đó cất bước đi về phía Lý Thanh Sương.  

 

 

Lý Thanh Sương thấy Trần Thiên Hành đi tới, vẻ mặt lo lắng, lớn tiếng nói:  

 

 

Adv

“Anh… anh muốn làm gì? Tôi cho anh biết tốt nhất là đừng làm loạn, một tiền bối của Thục Sơn kiếm phái sắp tới rồi!”  

 

 

“Nhóc con, đừng rước họa thêm cho gia tộc của mình nữa!” Khổng Trần ở bên cạnh cũng uy *****.  

 

 

“Bốp!” Lâm Phong tát Khổng Trần bay ra ngoài, lạnh lùng nói:  

 

 

“Dám nói lời vô ích nữa, chết!”  

 

 

Khổng Trần lau máu bên môi, ánh mắt nhìn Lâm Phong đầy sợ hãi, không dám nói tiếp nữa!  

 

 

Nhìn thấy vậy, gương mặt Lý Thanh Sương cũng tái nhợt!  

 

 

Cô ta tự xưng là thiên tài, kiêu căng ngạo mạn, hiếm khi để thế hệ cùng tuổi mình vào mắt.  

 

 

Nhưng bây giờ Lâm Phong xuất hiện, hung hăng giẫm nát cô ta dưới chân, chà đạp tới mức thương tích đầy mình.  

 

 

Người này thật sự quá đáng sợ!  

 

 

Không chỉ đùa bỡn cô ta mà coi như Khổng Trần sư thúc cũng chỉ là con kiến hôi!  

 

 

“Lý Thanh Sương!”  

 

 

Lúc này, Trần Thiên Hành đột nhiên gọi tên cô ta.  

 

 

Lý Thanh Sương lạnh lùng nhìn Trần Thiên Hành, không trả lời. Nếu như không có Lâm Phong thì Trần Thiên Hành là cái thá gì?  

 

 

Lau giày cho cô ta còn không xứng!  

 

 

“Thực ra cô có làm thế nào tôi cũng không quan tâm, người nhà tôi cũng không nói gì. Nhưng đáng lẽ cô không nên sỉ nhục nhà họ Trần! Sau lưng cô có Thục Sơn làm chỗ dựa, nhưng nhà tôi cũng không dễ nắn như thế!”  

 

 

Trần Thiên Hành nói xong, tát một cái lên mặt Lý Thanh Sương, lạnh lùng nói:  

 

 

“Một cái tát này là vì ban nãy cô sỉ nhục nhà tôi! Bắt đầu từ hôm nay, cô và nhà họ Trần tôi không còn quan hệ gì nữa, Trần Thiên Hành tôi cũng sẽ không cưới cô!”  

 

 

“Anh…”  

 

 

Lý Thanh Sương ôm má, đôi mắt nhìn chòng chọc vào Trần Thiên Hành, phẫn nộ cực kì!  

 

 

Bị Lâm Phong đánh trả thì thôi, dù sao Lâm Phong cũng mạnh hơn cô ta nhiều!  

 

 

Nhưng bị Trần Thiên Hành đánh là sao?  

 

 

Một con kiến Huyền Cảnh mà thôi, cô ta giơ tay lên đập cũng chết, mà dám đánh cô ta?  

 

 

“Cô đừng dùng ánh mắt này để nhìn tôi, anh rể tôi đang nhìn cô đấy! Anh ấy thích nhất là đập người khác thành thịt vụn, đến lúc đó cô đừng trách tôi!”  

 

 

Trần Thiên Hành cười lạnh nói.  

 

 

Lý Thanh Sương nghe xong, không thể làm gì khác hơn là kìm chế lửa giận trong lòng, đôi tay nhỏ xinh nắm thật chặt, móng tay găm vào da thịt cũng không biết!  

 

 

Lúc này Lâm Phong đột nhiên nói:  

 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Lâm Phong vỗ vai anh ta, nói:    “Không cần sợ, anh rể chống lưng cho cậu, nói đi.” Trần Thiên Hành nghe anh rể nói xong, lập tức trở nên kích động.   Anh ta cảm thấy hình như anh rể đang ám chỉ cái gì…    Nhưng nghĩ lại thì lại tự cho rằng mình thật xấu xa!    Anh rể không phải người như thế! Ở đây còn có rất nhiều người, ba của mình, anh trai, chị em gái đều ở đây…   Adv Cho nên chắc anh rể chỉ bảo mình lên nói mấy câu thôi.    Nghĩ tới đây, Trần Thiên Hành hít sâu một hơi, sau đó cất bước đi về phía Lý Thanh Sương.    Lý Thanh Sương thấy Trần Thiên Hành đi tới, vẻ mặt lo lắng, lớn tiếng nói:    Adv“Anh… anh muốn làm gì? Tôi cho anh biết tốt nhất là đừng làm loạn, một tiền bối của Thục Sơn kiếm phái sắp tới rồi!”    “Nhóc con, đừng rước họa thêm cho gia tộc của mình nữa!” Khổng Trần ở bên cạnh cũng uy *****.    “Bốp!” Lâm Phong tát Khổng Trần bay ra ngoài, lạnh lùng nói:    “Dám nói lời vô ích nữa, chết!”    Khổng Trần lau máu bên môi, ánh mắt nhìn Lâm Phong đầy sợ hãi, không dám nói tiếp nữa!    Nhìn thấy vậy, gương mặt Lý Thanh Sương cũng tái nhợt!    Cô ta tự xưng là thiên tài, kiêu căng ngạo mạn, hiếm khi để thế hệ cùng tuổi mình vào mắt.    Nhưng bây giờ Lâm Phong xuất hiện, hung hăng giẫm nát cô ta dưới chân, chà đạp tới mức thương tích đầy mình.    Người này thật sự quá đáng sợ!    Không chỉ đùa bỡn cô ta mà coi như Khổng Trần sư thúc cũng chỉ là con kiến hôi!    “Lý Thanh Sương!”    Lúc này, Trần Thiên Hành đột nhiên gọi tên cô ta.    Lý Thanh Sương lạnh lùng nhìn Trần Thiên Hành, không trả lời. Nếu như không có Lâm Phong thì Trần Thiên Hành là cái thá gì?    Lau giày cho cô ta còn không xứng!    “Thực ra cô có làm thế nào tôi cũng không quan tâm, người nhà tôi cũng không nói gì. Nhưng đáng lẽ cô không nên sỉ nhục nhà họ Trần! Sau lưng cô có Thục Sơn làm chỗ dựa, nhưng nhà tôi cũng không dễ nắn như thế!”    Trần Thiên Hành nói xong, tát một cái lên mặt Lý Thanh Sương, lạnh lùng nói:    “Một cái tát này là vì ban nãy cô sỉ nhục nhà tôi! Bắt đầu từ hôm nay, cô và nhà họ Trần tôi không còn quan hệ gì nữa, Trần Thiên Hành tôi cũng sẽ không cưới cô!”    “Anh…”    Lý Thanh Sương ôm má, đôi mắt nhìn chòng chọc vào Trần Thiên Hành, phẫn nộ cực kì!    Bị Lâm Phong đánh trả thì thôi, dù sao Lâm Phong cũng mạnh hơn cô ta nhiều!    Nhưng bị Trần Thiên Hành đánh là sao?    Một con kiến Huyền Cảnh mà thôi, cô ta giơ tay lên đập cũng chết, mà dám đánh cô ta?    “Cô đừng dùng ánh mắt này để nhìn tôi, anh rể tôi đang nhìn cô đấy! Anh ấy thích nhất là đập người khác thành thịt vụn, đến lúc đó cô đừng trách tôi!”    Trần Thiên Hành cười lạnh nói.    Lý Thanh Sương nghe xong, không thể làm gì khác hơn là kìm chế lửa giận trong lòng, đôi tay nhỏ xinh nắm thật chặt, móng tay găm vào da thịt cũng không biết!    Lúc này Lâm Phong đột nhiên nói:   Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 596