Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 598
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… “Keng!” Trường kiếm sau lưng Kiếm Thất ra khỏi vỏ, lơ lửng trên đỉnh đầu, hóa ra vô số kiếm ảnh! Chuôi kiếm đằng sau, mũi kiếm phía trước! Hàng vạn kiếm ảnh đồng loạt đâm về phía bàn tay to của Lâm Phong, làm người vây xem cũng cảm thấy đau đớn dùm! Quá mạnh! AdvMọi người nhìn thấy vậy không khỏi hoảng sợ! So với bàn tay khổng lồ bình thường của Lâm Phong, rõ ràng kiếm quyết của Kiếm Thất hoa lệ hơn, mang lại cảm giác mênh mông cuồn cuộn, không thể địch lại! Nhưng một giây sau, lúc mọi người còn đang hoảng sợ thì bàn tay to của Lâm Phong đã dễ dàng đánh nát cả nghìn kiếm ảnh, đến trường kiếm thật cũng hóa thành vô số mảnh nhỏ! Khi trường kiếm vỡ vụn ra, Kiếm Thất tâm linh tương thông với trường kiếm cũng phun ra một búng máu tươi! AdvCuối cùng cơ thể lảo đảo, nếu không phải Kiếm Thất nhanh tay đỡ lão ta, có lẽ lão đã ngã lăn ra đất rồi! “Thực lực không tệ, đáng tiếc lại gặp phải tôi! Cho nên, hai người có thể chết luôn được rồi.” Lâm Phong không cho đối phương cơ hội nói chuyện, một chưởng vỗ ra, muốn biến họ thành làn sương máu! Kiếm Thất và Khổng Trần hoảng sơ nhìn bàn tay to của Lâm Phong đánh mình, cảm thấy đầu óc trống rỗng! Phải chết ư? Hai người thậm chí còn chưa hiểu nổi tình hình! Trong chớp mắt chuẩn bị lìa đời, thì đột nhiên có một giọng nói vang lên: “Sư đệ, dừng tay!” Một cô gái duyên dáng bỗng xuất hiện trước mặt Kiếm Thất và Khổng Trần, bàn tay giơ ra, linh khí khởi động, biến ra một lá chắn sáng rực trước mặt họ! Vẻ mặt Lâm Phong thay đổi, không ngờ nhị sư tỷ lại xuất hiện vào lúc này. Anh muốn thu hồi chiêu thức nhưng đã muộn! “Ầm!” Bàn tay to của Lâm Phong vỗ mạnh lên lá chắn sáng vàng! Gần như trong khoảnh khắc, lá chắn vỡ vụn ra, uy lực của bàn tay kia vẫn còn, đang bổ về phía trước! Khương Ngôn Khê hơi biến sắc! Thế này là sao? Thuật pháp bảo vệ của mình lại bị phá vỡ như thế? Rõ ràng tối hôm qua mình vẫn còn đại chiến một hồi với sư đệ… Sư đệ không cầm kiếm, không phải là đối thủ của mình mới đúng! Nhưng lúc này hiển nhiên không còn là thời điểm nghĩ tới chuyện này nữa! Tình hình nguy cấp, Khương Ngôn Khê bèn giơ đôi bàn tay ngọc ngà ra, linh khí bắt đầu khởi động, kim quang ***** bốn phía, hung hăng đối đầu với bàn tay to của Lâm Phong! “Đùng!” Âm thanh nổ tung, dư âm kinh khủng ***** bốn phía, quét ngang tất cả! Nếu như không phải Lâm Phong ra tay ngăn cản, toàn bộ nhà họ Trần đã thành bình địa rồi. “Ầm ầm!” Cơ thể Khương Ngôn Khê liên tiếp lùi về sau. Mỗi lần lùi lại là một lần để lại dấu chân thật sâu, cứ như vậy mấy chục lần cô ta mới ổn định được thân mình, khóe môi cũng có vết máu chảy ra. Về phần hai người Kiếm Thất và Khổng Trần, dù có Khương Ngôn Khê đỡ cho nhưng cũng bị đánh bay ra hơn mấy chục mét, nặng nề đập xuống đất, cả người gãy vụn! “Hít…” Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
“Keng!”
Trường kiếm sau lưng Kiếm Thất ra khỏi vỏ, lơ lửng trên đỉnh đầu, hóa ra vô số kiếm ảnh!
Chuôi kiếm đằng sau, mũi kiếm phía trước!
Hàng vạn kiếm ảnh đồng loạt đâm về phía bàn tay to của Lâm Phong, làm người vây xem cũng cảm thấy đau đớn dùm!
Quá mạnh!
Adv
Mọi người nhìn thấy vậy không khỏi hoảng sợ!
So với bàn tay khổng lồ bình thường của Lâm Phong, rõ ràng kiếm quyết của Kiếm Thất hoa lệ hơn, mang lại cảm giác mênh mông cuồn cuộn, không thể địch lại!
Nhưng một giây sau, lúc mọi người còn đang hoảng sợ thì bàn tay to của Lâm Phong đã dễ dàng đánh nát cả nghìn kiếm ảnh, đến trường kiếm thật cũng hóa thành vô số mảnh nhỏ!
Khi trường kiếm vỡ vụn ra, Kiếm Thất tâm linh tương thông với trường kiếm cũng phun ra một búng máu tươi!
Adv
Cuối cùng cơ thể lảo đảo, nếu không phải Kiếm Thất nhanh tay đỡ lão ta, có lẽ lão đã ngã lăn ra đất rồi!
“Thực lực không tệ, đáng tiếc lại gặp phải tôi! Cho nên, hai người có thể chết luôn được rồi.”
Lâm Phong không cho đối phương cơ hội nói chuyện, một chưởng vỗ ra, muốn biến họ thành làn sương máu!
Kiếm Thất và Khổng Trần hoảng sơ nhìn bàn tay to của Lâm Phong đánh mình, cảm thấy đầu óc trống rỗng!
Phải chết ư?
Hai người thậm chí còn chưa hiểu nổi tình hình!
Trong chớp mắt chuẩn bị lìa đời, thì đột nhiên có một giọng nói vang lên:
“Sư đệ, dừng tay!”
Một cô gái duyên dáng bỗng xuất hiện trước mặt Kiếm Thất và Khổng Trần, bàn tay giơ ra, linh khí khởi động, biến ra một lá chắn sáng rực trước mặt họ!
Vẻ mặt Lâm Phong thay đổi, không ngờ nhị sư tỷ lại xuất hiện vào lúc này. Anh muốn thu hồi chiêu thức nhưng đã muộn!
“Ầm!”
Bàn tay to của Lâm Phong vỗ mạnh lên lá chắn sáng vàng!
Gần như trong khoảnh khắc, lá chắn vỡ vụn ra, uy lực của bàn tay kia vẫn còn, đang bổ về phía trước!
Khương Ngôn Khê hơi biến sắc!
Thế này là sao?
Thuật pháp bảo vệ của mình lại bị phá vỡ như thế?
Rõ ràng tối hôm qua mình vẫn còn đại chiến một hồi với sư đệ…
Sư đệ không cầm kiếm, không phải là đối thủ của mình mới đúng!
Nhưng lúc này hiển nhiên không còn là thời điểm nghĩ tới chuyện này nữa!
Tình hình nguy cấp, Khương Ngôn Khê bèn giơ đôi bàn tay ngọc ngà ra, linh khí bắt đầu khởi động, kim quang ***** bốn phía, hung hăng đối đầu với bàn tay to của Lâm Phong!
“Đùng!”
Âm thanh nổ tung, dư âm kinh khủng ***** bốn phía, quét ngang tất cả! Nếu như không phải Lâm Phong ra tay ngăn cản, toàn bộ nhà họ Trần đã thành bình địa rồi.
“Ầm ầm!”
Cơ thể Khương Ngôn Khê liên tiếp lùi về sau.
Mỗi lần lùi lại là một lần để lại dấu chân thật sâu, cứ như vậy mấy chục lần cô ta mới ổn định được thân mình, khóe môi cũng có vết máu chảy ra.
Về phần hai người Kiếm Thất và Khổng Trần, dù có Khương Ngôn Khê đỡ cho nhưng cũng bị đánh bay ra hơn mấy chục mét, nặng nề đập xuống đất, cả người gãy vụn!
“Hít…”
Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… “Keng!” Trường kiếm sau lưng Kiếm Thất ra khỏi vỏ, lơ lửng trên đỉnh đầu, hóa ra vô số kiếm ảnh! Chuôi kiếm đằng sau, mũi kiếm phía trước! Hàng vạn kiếm ảnh đồng loạt đâm về phía bàn tay to của Lâm Phong, làm người vây xem cũng cảm thấy đau đớn dùm! Quá mạnh! AdvMọi người nhìn thấy vậy không khỏi hoảng sợ! So với bàn tay khổng lồ bình thường của Lâm Phong, rõ ràng kiếm quyết của Kiếm Thất hoa lệ hơn, mang lại cảm giác mênh mông cuồn cuộn, không thể địch lại! Nhưng một giây sau, lúc mọi người còn đang hoảng sợ thì bàn tay to của Lâm Phong đã dễ dàng đánh nát cả nghìn kiếm ảnh, đến trường kiếm thật cũng hóa thành vô số mảnh nhỏ! Khi trường kiếm vỡ vụn ra, Kiếm Thất tâm linh tương thông với trường kiếm cũng phun ra một búng máu tươi! AdvCuối cùng cơ thể lảo đảo, nếu không phải Kiếm Thất nhanh tay đỡ lão ta, có lẽ lão đã ngã lăn ra đất rồi! “Thực lực không tệ, đáng tiếc lại gặp phải tôi! Cho nên, hai người có thể chết luôn được rồi.” Lâm Phong không cho đối phương cơ hội nói chuyện, một chưởng vỗ ra, muốn biến họ thành làn sương máu! Kiếm Thất và Khổng Trần hoảng sơ nhìn bàn tay to của Lâm Phong đánh mình, cảm thấy đầu óc trống rỗng! Phải chết ư? Hai người thậm chí còn chưa hiểu nổi tình hình! Trong chớp mắt chuẩn bị lìa đời, thì đột nhiên có một giọng nói vang lên: “Sư đệ, dừng tay!” Một cô gái duyên dáng bỗng xuất hiện trước mặt Kiếm Thất và Khổng Trần, bàn tay giơ ra, linh khí khởi động, biến ra một lá chắn sáng rực trước mặt họ! Vẻ mặt Lâm Phong thay đổi, không ngờ nhị sư tỷ lại xuất hiện vào lúc này. Anh muốn thu hồi chiêu thức nhưng đã muộn! “Ầm!” Bàn tay to của Lâm Phong vỗ mạnh lên lá chắn sáng vàng! Gần như trong khoảnh khắc, lá chắn vỡ vụn ra, uy lực của bàn tay kia vẫn còn, đang bổ về phía trước! Khương Ngôn Khê hơi biến sắc! Thế này là sao? Thuật pháp bảo vệ của mình lại bị phá vỡ như thế? Rõ ràng tối hôm qua mình vẫn còn đại chiến một hồi với sư đệ… Sư đệ không cầm kiếm, không phải là đối thủ của mình mới đúng! Nhưng lúc này hiển nhiên không còn là thời điểm nghĩ tới chuyện này nữa! Tình hình nguy cấp, Khương Ngôn Khê bèn giơ đôi bàn tay ngọc ngà ra, linh khí bắt đầu khởi động, kim quang ***** bốn phía, hung hăng đối đầu với bàn tay to của Lâm Phong! “Đùng!” Âm thanh nổ tung, dư âm kinh khủng ***** bốn phía, quét ngang tất cả! Nếu như không phải Lâm Phong ra tay ngăn cản, toàn bộ nhà họ Trần đã thành bình địa rồi. “Ầm ầm!” Cơ thể Khương Ngôn Khê liên tiếp lùi về sau. Mỗi lần lùi lại là một lần để lại dấu chân thật sâu, cứ như vậy mấy chục lần cô ta mới ổn định được thân mình, khóe môi cũng có vết máu chảy ra. Về phần hai người Kiếm Thất và Khổng Trần, dù có Khương Ngôn Khê đỡ cho nhưng cũng bị đánh bay ra hơn mấy chục mét, nặng nề đập xuống đất, cả người gãy vụn! “Hít…” Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website