Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 604
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Bởi vì thiên tài sẽ không thèm hùa theo người khác! Lâm Phong ngẫm nghĩ, rồi nói: “Một khi đã vậy, mình ông ở lại là được, những người khác đi ra ngoài đi!” Dược Tư Mạc khẽ gật đầu, nói với mọi người xung quanh: “Tất cả ra ngoài đi! Ở lại đây vô ích thật!” Mặc dù tốp dược sư khó chịu trong lòng nhưng cốc chủ đã mở lời rồi, họ cũng không dám dị nghị, lập tức nối đuôi nhau đi ra ngoài! Chẳng mấy chốc, trong phòng chỉ còn Lâm Phong, Dược Tư Mạc và Hoa Vân Phi đang nằm trên giường. Adv Lâm Phong ngồi ở ven giường, bắt đầu kiểm tra tình trạng cơ thể của Hoa Vân Phi. Bệnh teo cơ một bên này là một loại bệnh về thần kinh vận động điển hình! Ban đầu, người bệnh sẽ thấy cơ bắp rã rời, về sau mở rộng dần ra cơ bắp toàn thân, dẫn tới tê liệt, hôn mê! AdvTrong trường hợp bình thường, người mắc bệnh teo cơ một bên sẽ không sống quá 5 năm! Lâm Phong kiểm tra một lát đã khám được rõ ràng tình trạng sức khỏe của Hoa Vân Phi. Hiện giờ cơ bắp trong cơ thể Hoa Vân Phi có thể nói là đã hoại tử hết, thêm vào đó, trong mạch máu còn có rất nhiều vật chất có tính độc! Những vật chất tính độc này sẽ làm gia tăng lượng cơ bắp hoại tử, làm cho bệnh của Hoa Vân Phi nghiêm trọng hơn người bệnh teo cơ một bên bình thường rất nhiều! Có thể nói, ở trạng thái này, Hoa Vân Phi đã không khác gì người chết! Xem ra một số người ngoài nước quả thực đã dè chừng Hoa Vân Phi đến tận cốt tủy! Ngoài sáng không được thì chuyển sang trong tối, dùng cả trò hạ độc, thấy rõ là muốn đẩy Hoa Vân Phi vào chỗ chết! Trên thực tế, Lâm Phong giữ thái độ điềm nhiên với thứ gọi là khoa học này, thế nhưng sau khi mở mang tầm mắt về người cải tạo ở nước M, anh mới phát hiện sức mạnh khoa học cũng không thể khinh thường! Đây có lẽ cũng là nguyên nhân đất nước dốc hết sức mình bảo vệ Hoa Vân Phi cho bằng được! “Cậu Lâm, cậu khám sao rồi?” Lúc này, Dược Tư Mạc bên cạnh lên tiếng hỏi. “Ông hãy nói với tôi một lần về những gì ông hiểu biết.” Lâm Phong trả lời. “Được!” Dược Tư Mạc khẽ gật đầu, trình bày rành rọt kết quả chẩn bệnh của mình trước đó. Nhưng những gì ông ấy nói không khác mấy hiểu biết của Lâm Phong hiện tại, không đem đến tác dụng là bao. “Thực ra tôi biết một cách khả năng cứu được Hoa viện sĩ, tuy nhiên cách này rất khó!” Dược Tư Mạc bỗng nhiên nói. Vẻ ngạc nhiên xẹt qua trong mắt Lâm Phong! Cốc chủ Dược này vẫn có chút năng lực, đến cả anh còn cảm thấy hơi khó giải quyết trường hợp của Hoa Vân Phi, áng chừng phải tốn ít công sức! “Cách ông nói là gì?” Lâm Phong hỏi thẳng. Nếu để anh chữa thì trước tiên anh sẽ bịt thất khiếu, ba mươi sáu huyệt mệnh của Hoa Vân Phi lại để bảo quản bảy hồn sáu phách, giúp tinh khí sức sống không tan biến; sau đó khử độc rồi sử dụng các loại Thối Thể Đan kích hoạt cơ bắp hoại tử của Hoa Vân Phi. Làm xong một loạt các bước này, anh sẽ thấy rất mệt! Nếu Dược Tư Mạc có cách khác thì không gì tốt hơn! “Ở sâu trong Thập Vạn Đại Sơn của chúng tôi có một nơi tên Đoạn Hồn Cốc! Trong Đoạn Hồn Cốc có cỏ Đoạn Hồn sinh trưởng! Loại cỏ này tuy chí âm chí độc nhưng lại có tác dụng nuốt chửng vật chất tính độc!!” “Chỉ cần sử dụng cỏ Đoạn Hồn loại bỏ độc trong cơ thể Hoa viện sẽ là tôi sẽ thể hiện được y thuật tuyệt học của Dược Vương cốc chúng tôi, chữa khỏi cho Hoa viện sĩ!” Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
Bởi vì thiên tài sẽ không thèm hùa theo người khác!
Lâm Phong ngẫm nghĩ, rồi nói: “Một khi đã vậy, mình ông ở lại là được, những người khác đi ra ngoài đi!”
Dược Tư Mạc khẽ gật đầu, nói với mọi người xung quanh: “Tất cả ra ngoài đi! Ở lại đây vô ích thật!”
Mặc dù tốp dược sư khó chịu trong lòng nhưng cốc chủ đã mở lời rồi, họ cũng không dám dị nghị, lập tức nối đuôi nhau đi ra ngoài!
Chẳng mấy chốc, trong phòng chỉ còn Lâm Phong, Dược Tư Mạc và Hoa Vân Phi đang nằm trên giường.
Adv
Lâm Phong ngồi ở ven giường, bắt đầu kiểm tra tình trạng cơ thể của Hoa Vân Phi.
Bệnh teo cơ một bên này là một loại bệnh về thần kinh vận động điển hình!
Ban đầu, người bệnh sẽ thấy cơ bắp rã rời, về sau mở rộng dần ra cơ bắp toàn thân, dẫn tới tê liệt, hôn mê!
Adv
Trong trường hợp bình thường, người mắc bệnh teo cơ một bên sẽ không sống quá 5 năm!
Lâm Phong kiểm tra một lát đã khám được rõ ràng tình trạng sức khỏe của Hoa Vân Phi.
Hiện giờ cơ bắp trong cơ thể Hoa Vân Phi có thể nói là đã hoại tử hết, thêm vào đó, trong mạch máu còn có rất nhiều vật chất có tính độc!
Những vật chất tính độc này sẽ làm gia tăng lượng cơ bắp hoại tử, làm cho bệnh của Hoa Vân Phi nghiêm trọng hơn người bệnh teo cơ một bên bình thường rất nhiều!
Có thể nói, ở trạng thái này, Hoa Vân Phi đã không khác gì người chết!
Xem ra một số người ngoài nước quả thực đã dè chừng Hoa Vân Phi đến tận cốt tủy!
Ngoài sáng không được thì chuyển sang trong tối, dùng cả trò hạ độc, thấy rõ là muốn đẩy Hoa Vân Phi vào chỗ chết!
Trên thực tế, Lâm Phong giữ thái độ điềm nhiên với thứ gọi là khoa học này, thế nhưng sau khi mở mang tầm mắt về người cải tạo ở nước M, anh mới phát hiện sức mạnh khoa học cũng không thể khinh thường!
Đây có lẽ cũng là nguyên nhân đất nước dốc hết sức mình bảo vệ Hoa Vân Phi cho bằng được!
“Cậu Lâm, cậu khám sao rồi?”
Lúc này, Dược Tư Mạc bên cạnh lên tiếng hỏi.
“Ông hãy nói với tôi một lần về những gì ông hiểu biết.” Lâm Phong trả lời.
“Được!” Dược Tư Mạc khẽ gật đầu, trình bày rành rọt kết quả chẩn bệnh của mình trước đó.
Nhưng những gì ông ấy nói không khác mấy hiểu biết của Lâm Phong hiện tại, không đem đến tác dụng là bao.
“Thực ra tôi biết một cách khả năng cứu được Hoa viện sĩ, tuy nhiên cách này rất khó!” Dược Tư Mạc bỗng nhiên nói.
Vẻ ngạc nhiên xẹt qua trong mắt Lâm Phong!
Cốc chủ Dược này vẫn có chút năng lực, đến cả anh còn cảm thấy hơi khó giải quyết trường hợp của Hoa Vân Phi, áng chừng phải tốn ít công sức!
“Cách ông nói là gì?” Lâm Phong hỏi thẳng.
Nếu để anh chữa thì trước tiên anh sẽ bịt thất khiếu, ba mươi sáu huyệt mệnh của Hoa Vân Phi lại để bảo quản bảy hồn sáu phách, giúp tinh khí sức sống không tan biến; sau đó khử độc rồi sử dụng các loại Thối Thể Đan kích hoạt cơ bắp hoại tử của Hoa Vân Phi.
Làm xong một loạt các bước này, anh sẽ thấy rất mệt!
Nếu Dược Tư Mạc có cách khác thì không gì tốt hơn!
“Ở sâu trong Thập Vạn Đại Sơn của chúng tôi có một nơi tên Đoạn Hồn Cốc! Trong Đoạn Hồn Cốc có cỏ Đoạn Hồn sinh trưởng! Loại cỏ này tuy chí âm chí độc nhưng lại có tác dụng nuốt chửng vật chất tính độc!!”
“Chỉ cần sử dụng cỏ Đoạn Hồn loại bỏ độc trong cơ thể Hoa viện sẽ là tôi sẽ thể hiện được y thuật tuyệt học của Dược Vương cốc chúng tôi, chữa khỏi cho Hoa viện sĩ!”
Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Bởi vì thiên tài sẽ không thèm hùa theo người khác! Lâm Phong ngẫm nghĩ, rồi nói: “Một khi đã vậy, mình ông ở lại là được, những người khác đi ra ngoài đi!” Dược Tư Mạc khẽ gật đầu, nói với mọi người xung quanh: “Tất cả ra ngoài đi! Ở lại đây vô ích thật!” Mặc dù tốp dược sư khó chịu trong lòng nhưng cốc chủ đã mở lời rồi, họ cũng không dám dị nghị, lập tức nối đuôi nhau đi ra ngoài! Chẳng mấy chốc, trong phòng chỉ còn Lâm Phong, Dược Tư Mạc và Hoa Vân Phi đang nằm trên giường. Adv Lâm Phong ngồi ở ven giường, bắt đầu kiểm tra tình trạng cơ thể của Hoa Vân Phi. Bệnh teo cơ một bên này là một loại bệnh về thần kinh vận động điển hình! Ban đầu, người bệnh sẽ thấy cơ bắp rã rời, về sau mở rộng dần ra cơ bắp toàn thân, dẫn tới tê liệt, hôn mê! AdvTrong trường hợp bình thường, người mắc bệnh teo cơ một bên sẽ không sống quá 5 năm! Lâm Phong kiểm tra một lát đã khám được rõ ràng tình trạng sức khỏe của Hoa Vân Phi. Hiện giờ cơ bắp trong cơ thể Hoa Vân Phi có thể nói là đã hoại tử hết, thêm vào đó, trong mạch máu còn có rất nhiều vật chất có tính độc! Những vật chất tính độc này sẽ làm gia tăng lượng cơ bắp hoại tử, làm cho bệnh của Hoa Vân Phi nghiêm trọng hơn người bệnh teo cơ một bên bình thường rất nhiều! Có thể nói, ở trạng thái này, Hoa Vân Phi đã không khác gì người chết! Xem ra một số người ngoài nước quả thực đã dè chừng Hoa Vân Phi đến tận cốt tủy! Ngoài sáng không được thì chuyển sang trong tối, dùng cả trò hạ độc, thấy rõ là muốn đẩy Hoa Vân Phi vào chỗ chết! Trên thực tế, Lâm Phong giữ thái độ điềm nhiên với thứ gọi là khoa học này, thế nhưng sau khi mở mang tầm mắt về người cải tạo ở nước M, anh mới phát hiện sức mạnh khoa học cũng không thể khinh thường! Đây có lẽ cũng là nguyên nhân đất nước dốc hết sức mình bảo vệ Hoa Vân Phi cho bằng được! “Cậu Lâm, cậu khám sao rồi?” Lúc này, Dược Tư Mạc bên cạnh lên tiếng hỏi. “Ông hãy nói với tôi một lần về những gì ông hiểu biết.” Lâm Phong trả lời. “Được!” Dược Tư Mạc khẽ gật đầu, trình bày rành rọt kết quả chẩn bệnh của mình trước đó. Nhưng những gì ông ấy nói không khác mấy hiểu biết của Lâm Phong hiện tại, không đem đến tác dụng là bao. “Thực ra tôi biết một cách khả năng cứu được Hoa viện sĩ, tuy nhiên cách này rất khó!” Dược Tư Mạc bỗng nhiên nói. Vẻ ngạc nhiên xẹt qua trong mắt Lâm Phong! Cốc chủ Dược này vẫn có chút năng lực, đến cả anh còn cảm thấy hơi khó giải quyết trường hợp của Hoa Vân Phi, áng chừng phải tốn ít công sức! “Cách ông nói là gì?” Lâm Phong hỏi thẳng. Nếu để anh chữa thì trước tiên anh sẽ bịt thất khiếu, ba mươi sáu huyệt mệnh của Hoa Vân Phi lại để bảo quản bảy hồn sáu phách, giúp tinh khí sức sống không tan biến; sau đó khử độc rồi sử dụng các loại Thối Thể Đan kích hoạt cơ bắp hoại tử của Hoa Vân Phi. Làm xong một loạt các bước này, anh sẽ thấy rất mệt! Nếu Dược Tư Mạc có cách khác thì không gì tốt hơn! “Ở sâu trong Thập Vạn Đại Sơn của chúng tôi có một nơi tên Đoạn Hồn Cốc! Trong Đoạn Hồn Cốc có cỏ Đoạn Hồn sinh trưởng! Loại cỏ này tuy chí âm chí độc nhưng lại có tác dụng nuốt chửng vật chất tính độc!!” “Chỉ cần sử dụng cỏ Đoạn Hồn loại bỏ độc trong cơ thể Hoa viện sẽ là tôi sẽ thể hiện được y thuật tuyệt học của Dược Vương cốc chúng tôi, chữa khỏi cho Hoa viện sĩ!” Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website