Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 608
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Nhìn thấy cảnh tượng này, đám người Triệu Vô Cực đều lộ vẻ ngạc nhiên. Không ngờ ở lối vào Đoạn Hồn Cốc này vẫn có người ẩn náu trong bóng tối. Dược Trần lặng lẽ dán mắt vào người đàn ông trung niên, chỉ cảm thấy người đàn ông trung niên này trông có chút quen mắt, nhưng nhất thời ông ta lại không thể nhớ ra! "Không ngờ áo khoác hoa văn màu vàng này lại là pháp bảo linh khí cấp thấp!" AdvLâm Phong liếc nhìn người đàn ông đang bất tỉnh, ánh mắt hơi dao động. Những đồ như pháp bảo là cực kỳ trân quý! Ngay cả trong giới tu chân thời viễn cổ cũng hiếm thấy! Đừng nhìn pháp bảo mà người đàn ông khoác trên người chỉ là linh khí cấp thấp, nhưng cho dù là tu giả ở đại viên mãn Trúc Cơ Kỳ cũng chưa chắc có thể phá hủy được khả năng phòng ngự của nó! Adv Mà theo như những gì Lâm Phong biết, tu tiên mạnh hơn tu võ, luận về sức mạnh chiến đấu thựctế thì đại viên mãn Trúc Cơ Kỳ đã có thể sánh ngang với hậu kỳ Võ Hồn Cảnh! Nói cách khác, miễn là mặc pháp bảo này, trong thế giới hiện tại, về cơ bản không cần phải lo lắng về vấn đề tính mạng!!! "Chiếc áo khoác này đã xỉn màu, những hàng hoa văn phòng ngự trên đó cũng đã bị ăn mòn gần hết, người này chắc chắn trước đó đã bị sinh linh đáng sợ nào đó tấn công!" Lâm Phong trong lòng thầm nghĩ. Chính vào lúc này, Dược Trần bên cạnh đột nhiên kinh ngạc thốt lên: "Tôi nhớ ra rồi, người này không phải là thất trưởng lão của Thần Võ Môn, Thái Húc sao? Sao hắn lại ở đây nhỉ!" "Trưởng lão của Thần Võ Môn?" Lâm Phong khẽ cau mày. "Đúng thế! Vừa rồi tôi cảm thấy người đàn ông này trông mặt rất quen. Sau khi nghĩ kỹ, phát hiện ra trước đây người này từng đại diện cho Thần Võ Môn tới Dược Vương cốc chúng tôi hỏi thuốc!" Dược Trần chắc chắn nói. Nghe những lời của Dược Trần nói, đám người Triệu Vô Cực đều bắt đầu bàn tán sôi nổi. Dù gì thì Thần Võ Môn cũng là môn phái đứng đầu trong Thập Vạn Đại Sơn, thất trưởng lão trong môn phái này bị thương nặng ở đây, rõ ràng có chuyện gì đó không ổn! Chẳng lẽ những người của Thần Võ Môn đã vào Đoạn Hồn Cốc trước bọn họ? Đám người Triệu Vô Cực nói tới đây thì trong lòng chấn động, vẻ mặt trở nên ngưng trọng! Lâm Phong đều nghe hết lời mọi người nói, trực tiếp đẩy ra một tia linh khí muốn cứu Thái Húc tỉnh dậy. Thần Võ Môn là môn phái của lục sư huynh Phùng Mục Trần! Phùng Mục Trần đối với anh cũng xem như khá tốt, trước đó vẫn luôn nói nếu gặp chuyện gì có thể tìm anh ta giúp đỡ, cho nên về tình về lý anh đều không thể khoanh tay đứng nhìn!!! ….. Bởi vì có pháp bảo bảo vệ nên Thái Húc bị thương không nặng, chỉ là kiệt sức mà ngất đi thôi! Vì vậy sau khi Lâm Phong truyền vào một tia linh khí, Thái Húc đã nhanh chóng từ từ mở mắt. Lúc đầu ông ta có vẻ giật mình, nhưng sau khi nhìn xung quanh và thấy đám người Lâm Phong, ông ta lại nhảy lên, vẻ mặt cảnh giác nhìn mọi người, hỏi: "Các người là ai?" "Thái trưởng lão, tôi là Dược Trần của Dược Vương cốc, ông không nhận ra tôi sao?" Dược Trần nói. Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Nhìn thấy cảnh tượng này, đám người Triệu Vô Cực đều lộ vẻ ngạc nhiên.
Không ngờ ở lối vào Đoạn Hồn Cốc này vẫn có người ẩn náu trong bóng tối.
Dược Trần lặng lẽ dán mắt vào người đàn ông trung niên, chỉ cảm thấy người đàn ông trung niên này trông có chút quen mắt, nhưng nhất thời ông ta lại không thể nhớ ra!
"Không ngờ áo khoác hoa văn màu vàng này lại là pháp bảo linh khí cấp thấp!"
Adv
Lâm Phong liếc nhìn người đàn ông đang bất tỉnh, ánh mắt hơi dao động.
Những đồ như pháp bảo là cực kỳ trân quý!
Ngay cả trong giới tu chân thời viễn cổ cũng hiếm thấy!
Đừng nhìn pháp bảo mà người đàn ông khoác trên người chỉ là linh khí cấp thấp, nhưng cho dù là tu giả ở đại viên mãn Trúc Cơ Kỳ cũng chưa chắc có thể phá hủy được khả năng phòng ngự của nó!
Adv
Mà theo như những gì Lâm Phong biết, tu tiên mạnh hơn tu võ, luận về sức mạnh chiến đấu thựctế thì đại viên mãn Trúc Cơ Kỳ đã có thể sánh ngang với hậu kỳ Võ Hồn Cảnh!
Nói cách khác, miễn là mặc pháp bảo này, trong thế giới hiện tại, về cơ bản không cần phải lo lắng về vấn đề tính mạng!!!
"Chiếc áo khoác này đã xỉn màu, những hàng hoa văn phòng ngự trên đó cũng đã bị ăn mòn gần hết, người này chắc chắn trước đó đã bị sinh linh đáng sợ nào đó tấn công!"
Lâm Phong trong lòng thầm nghĩ.
Chính vào lúc này, Dược Trần bên cạnh đột nhiên kinh ngạc thốt lên: "Tôi nhớ ra rồi, người này không phải là thất trưởng lão của Thần Võ Môn, Thái Húc sao? Sao hắn lại ở đây nhỉ!"
"Trưởng lão của Thần Võ Môn?"
Lâm Phong khẽ cau mày.
"Đúng thế! Vừa rồi tôi cảm thấy người đàn ông này trông mặt rất quen. Sau khi nghĩ kỹ, phát hiện ra trước đây người này từng đại diện cho Thần Võ Môn tới Dược Vương cốc chúng tôi hỏi thuốc!"
Dược Trần chắc chắn nói.
Nghe những lời của Dược Trần nói, đám người Triệu Vô Cực đều bắt đầu bàn tán sôi nổi.
Dù gì thì Thần Võ Môn cũng là môn phái đứng đầu trong Thập Vạn Đại Sơn, thất trưởng lão trong môn phái này bị thương nặng ở đây, rõ ràng có chuyện gì đó không ổn!
Chẳng lẽ những người của Thần Võ Môn đã vào Đoạn Hồn Cốc trước bọn họ?
Đám người Triệu Vô Cực nói tới đây thì trong lòng chấn động, vẻ mặt trở nên ngưng trọng!
Lâm Phong đều nghe hết lời mọi người nói, trực tiếp đẩy ra một tia linh khí muốn cứu Thái Húc tỉnh dậy.
Thần Võ Môn là môn phái của lục sư huynh Phùng Mục Trần!
Phùng Mục Trần đối với anh cũng xem như khá tốt, trước đó vẫn luôn nói nếu gặp chuyện gì có thể tìm anh ta giúp đỡ, cho nên về tình về lý anh đều không thể khoanh tay đứng nhìn!!!
…..
Bởi vì có pháp bảo bảo vệ nên Thái Húc bị thương không nặng, chỉ là kiệt sức mà ngất đi thôi!
Vì vậy sau khi Lâm Phong truyền vào một tia linh khí, Thái Húc đã nhanh chóng từ từ mở mắt.
Lúc đầu ông ta có vẻ giật mình, nhưng sau khi nhìn xung quanh và thấy đám người Lâm Phong, ông ta lại nhảy lên, vẻ mặt cảnh giác nhìn mọi người, hỏi:
"Các người là ai?"
"Thái trưởng lão, tôi là Dược Trần của Dược Vương cốc, ông không nhận ra tôi sao?"
Dược Trần nói.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Nhìn thấy cảnh tượng này, đám người Triệu Vô Cực đều lộ vẻ ngạc nhiên. Không ngờ ở lối vào Đoạn Hồn Cốc này vẫn có người ẩn náu trong bóng tối. Dược Trần lặng lẽ dán mắt vào người đàn ông trung niên, chỉ cảm thấy người đàn ông trung niên này trông có chút quen mắt, nhưng nhất thời ông ta lại không thể nhớ ra! "Không ngờ áo khoác hoa văn màu vàng này lại là pháp bảo linh khí cấp thấp!" AdvLâm Phong liếc nhìn người đàn ông đang bất tỉnh, ánh mắt hơi dao động. Những đồ như pháp bảo là cực kỳ trân quý! Ngay cả trong giới tu chân thời viễn cổ cũng hiếm thấy! Đừng nhìn pháp bảo mà người đàn ông khoác trên người chỉ là linh khí cấp thấp, nhưng cho dù là tu giả ở đại viên mãn Trúc Cơ Kỳ cũng chưa chắc có thể phá hủy được khả năng phòng ngự của nó! Adv Mà theo như những gì Lâm Phong biết, tu tiên mạnh hơn tu võ, luận về sức mạnh chiến đấu thựctế thì đại viên mãn Trúc Cơ Kỳ đã có thể sánh ngang với hậu kỳ Võ Hồn Cảnh! Nói cách khác, miễn là mặc pháp bảo này, trong thế giới hiện tại, về cơ bản không cần phải lo lắng về vấn đề tính mạng!!! "Chiếc áo khoác này đã xỉn màu, những hàng hoa văn phòng ngự trên đó cũng đã bị ăn mòn gần hết, người này chắc chắn trước đó đã bị sinh linh đáng sợ nào đó tấn công!" Lâm Phong trong lòng thầm nghĩ. Chính vào lúc này, Dược Trần bên cạnh đột nhiên kinh ngạc thốt lên: "Tôi nhớ ra rồi, người này không phải là thất trưởng lão của Thần Võ Môn, Thái Húc sao? Sao hắn lại ở đây nhỉ!" "Trưởng lão của Thần Võ Môn?" Lâm Phong khẽ cau mày. "Đúng thế! Vừa rồi tôi cảm thấy người đàn ông này trông mặt rất quen. Sau khi nghĩ kỹ, phát hiện ra trước đây người này từng đại diện cho Thần Võ Môn tới Dược Vương cốc chúng tôi hỏi thuốc!" Dược Trần chắc chắn nói. Nghe những lời của Dược Trần nói, đám người Triệu Vô Cực đều bắt đầu bàn tán sôi nổi. Dù gì thì Thần Võ Môn cũng là môn phái đứng đầu trong Thập Vạn Đại Sơn, thất trưởng lão trong môn phái này bị thương nặng ở đây, rõ ràng có chuyện gì đó không ổn! Chẳng lẽ những người của Thần Võ Môn đã vào Đoạn Hồn Cốc trước bọn họ? Đám người Triệu Vô Cực nói tới đây thì trong lòng chấn động, vẻ mặt trở nên ngưng trọng! Lâm Phong đều nghe hết lời mọi người nói, trực tiếp đẩy ra một tia linh khí muốn cứu Thái Húc tỉnh dậy. Thần Võ Môn là môn phái của lục sư huynh Phùng Mục Trần! Phùng Mục Trần đối với anh cũng xem như khá tốt, trước đó vẫn luôn nói nếu gặp chuyện gì có thể tìm anh ta giúp đỡ, cho nên về tình về lý anh đều không thể khoanh tay đứng nhìn!!! ….. Bởi vì có pháp bảo bảo vệ nên Thái Húc bị thương không nặng, chỉ là kiệt sức mà ngất đi thôi! Vì vậy sau khi Lâm Phong truyền vào một tia linh khí, Thái Húc đã nhanh chóng từ từ mở mắt. Lúc đầu ông ta có vẻ giật mình, nhưng sau khi nhìn xung quanh và thấy đám người Lâm Phong, ông ta lại nhảy lên, vẻ mặt cảnh giác nhìn mọi người, hỏi: "Các người là ai?" "Thái trưởng lão, tôi là Dược Trần của Dược Vương cốc, ông không nhận ra tôi sao?" Dược Trần nói. Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!