Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 620
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Mà đúng lúc này. Độc Tam Kinh lắc lắc chiếc chuông chiêu hồn trong tay. Theo tiếng chuông vang lên, con quái vật hình người đang ngây ngốc ngồi đó bỗng có phản ứng, quay đầu về phía mọi người, một đôi mắt đỏ ngầu lập tức đập vào mắt mọi người, "Hít.~~" Mọi người không khỏi hít vào một hơi. AdvChỉ nhìn nhau một cái, bọn họ đã cảm thấy nghẹt thở rồi! Con quái vật này rốt cuộc có bao nhiêu *****? Rất có thể đã đạt đến cảnh giới Võ Hồn rồi! "Kekeke, thằng nhãi! Tao đã nói mày đừng ép tao, đây là mày tự chuốc lấy! Hôm nay tao sẽ dùng thân xác tươi mới của mày để hiến tế!" Adv Độc Tam Kinh nhìn Lâm Phong một cách âm u, lại lắc lắc chiếc chuông trong tay, chỉ vào Lâm Phong, quát lớn: "Ăn nó cho tao!" "Vút~" Con quái vật trông có vẻ khô khốc, nhưng tốc độ lại nhanh như chớp, chỉ trong chớp mắt đã đến trước mặt Lâm Phong, giơ năm ngón tay sắc nhọn ra, chộp về phía đầu Lâm Phong. "Cẩn thận!" Phùng Thiên Luân và những người khác thấy vậy, đều căng thẳng kêu lên. Nhưng Lâm Phong vẫn bình thản, dứt khoát vung một chưởng. "Ầm!" Con quái vật đến nhanh, đi còn nhanh hơn! Trực tiếp bị đánh bay ra xa mấy chục mét, cuối cùng đập mạnh xuống đất, bắn lên một mảng bụi lớn... Thấy cảnh này. Tất cả mọi người trong Thần Võ Môn đều vô cùng chấn động. Độc Tam Kinh không khỏi hít vào một hơi. Lão ta biết rõ thực lực của con quái vật này! Theo ghi chép trong mấy văn thư cổ của giáo phái, khi còn ở thời kỳ đỉnh cao, con quái vật này chỉ kém Tổ Sư Ngũ Độc Giáo một chút, cho dù bây giờ chỉ còn một nửa thực lực, cũng đủ để dễ dàng ***** cảnh giới Võ Hồn! Nhưng một tồn tại như thế, lại bị Lâm Phong dễ dàng đánh bay đi? "Ồ ~ Thân thể cứng cáp thật đấy!" Lâm Phong không khỏi kinh ngạc, còn tưởng rằng mình có thể một chưởng đánh tan con rối này thành bốn năm mảnh! "Hừ! Thân thể của nó cứng hơn mày tưởng tượng nhiều! Đủ để chơi chết mày!" Độc Tam Kinh đè nén sự chấn động trong lòng, cười lạnh một tiếng, lại lắc lắc chiếc chuông chiêu hồn trong tay. Sức người có giới hạn, nhưng quái vật thì không! Lão ta muốn xem xem, tên nhóc này có thể đỡ được bao nhiêu đòn tấn công! "Gầm~" Quái vật nhảy dựng lên, phát ra một tiếng gầm trầm thấp, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Lâm Phong, dường như cũng bị một cái tát vừa rồi chọc giận! Nó nhanh chóng lao về phía Lâm Phong, kéo theo một đám sương đen lớn! Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Mà đúng lúc này.
Độc Tam Kinh lắc lắc chiếc chuông chiêu hồn trong tay.
Theo tiếng chuông vang lên, con quái vật hình người đang ngây ngốc ngồi đó bỗng có phản ứng, quay đầu về phía mọi người, một đôi mắt đỏ ngầu lập tức đập vào mắt mọi người,
"Hít.~~"
Mọi người không khỏi hít vào một hơi.
Adv
Chỉ nhìn nhau một cái, bọn họ đã cảm thấy nghẹt thở rồi!
Con quái vật này rốt cuộc có bao nhiêu *****?
Rất có thể đã đạt đến cảnh giới Võ Hồn rồi!
"Kekeke, thằng nhãi! Tao đã nói mày đừng ép tao, đây là mày tự chuốc lấy! Hôm nay tao sẽ dùng thân xác tươi mới của mày để hiến tế!"
Adv
Độc Tam Kinh nhìn Lâm Phong một cách âm u, lại lắc lắc chiếc chuông trong tay, chỉ vào Lâm Phong, quát lớn:
"Ăn nó cho tao!"
"Vút~"
Con quái vật trông có vẻ khô khốc, nhưng tốc độ lại nhanh như chớp, chỉ trong chớp mắt đã đến trước mặt Lâm Phong, giơ năm ngón tay sắc nhọn ra, chộp về phía đầu Lâm Phong.
"Cẩn thận!"
Phùng Thiên Luân và những người khác thấy vậy, đều căng thẳng kêu lên.
Nhưng Lâm Phong vẫn bình thản, dứt khoát vung một chưởng.
"Ầm!"
Con quái vật đến nhanh, đi còn nhanh hơn!
Trực tiếp bị đánh bay ra xa mấy chục mét, cuối cùng đập mạnh xuống đất, bắn lên một mảng bụi lớn...
Thấy cảnh này.
Tất cả mọi người trong Thần Võ Môn đều vô cùng chấn động.
Độc Tam Kinh không khỏi hít vào một hơi.
Lão ta biết rõ thực lực của con quái vật này!
Theo ghi chép trong mấy văn thư cổ của giáo phái, khi còn ở thời kỳ đỉnh cao, con quái vật này chỉ kém Tổ Sư Ngũ Độc Giáo một chút, cho dù bây giờ chỉ còn một nửa thực lực, cũng đủ để dễ dàng ***** cảnh giới Võ Hồn!
Nhưng một tồn tại như thế, lại bị Lâm Phong dễ dàng đánh bay đi?
"Ồ ~ Thân thể cứng cáp thật đấy!"
Lâm Phong không khỏi kinh ngạc, còn tưởng rằng mình có thể một chưởng đánh tan con rối này thành bốn năm mảnh!
"Hừ! Thân thể của nó cứng hơn mày tưởng tượng nhiều! Đủ để chơi chết mày!"
Độc Tam Kinh đè nén sự chấn động trong lòng, cười lạnh một tiếng, lại lắc lắc chiếc chuông chiêu hồn trong tay.
Sức người có giới hạn, nhưng quái vật thì không!
Lão ta muốn xem xem, tên nhóc này có thể đỡ được bao nhiêu đòn tấn công!
"Gầm~"
Quái vật nhảy dựng lên, phát ra một tiếng gầm trầm thấp, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Lâm Phong, dường như cũng bị một cái tát vừa rồi chọc giận!
Nó nhanh chóng lao về phía Lâm Phong, kéo theo một đám sương đen lớn!
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Mà đúng lúc này. Độc Tam Kinh lắc lắc chiếc chuông chiêu hồn trong tay. Theo tiếng chuông vang lên, con quái vật hình người đang ngây ngốc ngồi đó bỗng có phản ứng, quay đầu về phía mọi người, một đôi mắt đỏ ngầu lập tức đập vào mắt mọi người, "Hít.~~" Mọi người không khỏi hít vào một hơi. AdvChỉ nhìn nhau một cái, bọn họ đã cảm thấy nghẹt thở rồi! Con quái vật này rốt cuộc có bao nhiêu *****? Rất có thể đã đạt đến cảnh giới Võ Hồn rồi! "Kekeke, thằng nhãi! Tao đã nói mày đừng ép tao, đây là mày tự chuốc lấy! Hôm nay tao sẽ dùng thân xác tươi mới của mày để hiến tế!" Adv Độc Tam Kinh nhìn Lâm Phong một cách âm u, lại lắc lắc chiếc chuông trong tay, chỉ vào Lâm Phong, quát lớn: "Ăn nó cho tao!" "Vút~" Con quái vật trông có vẻ khô khốc, nhưng tốc độ lại nhanh như chớp, chỉ trong chớp mắt đã đến trước mặt Lâm Phong, giơ năm ngón tay sắc nhọn ra, chộp về phía đầu Lâm Phong. "Cẩn thận!" Phùng Thiên Luân và những người khác thấy vậy, đều căng thẳng kêu lên. Nhưng Lâm Phong vẫn bình thản, dứt khoát vung một chưởng. "Ầm!" Con quái vật đến nhanh, đi còn nhanh hơn! Trực tiếp bị đánh bay ra xa mấy chục mét, cuối cùng đập mạnh xuống đất, bắn lên một mảng bụi lớn... Thấy cảnh này. Tất cả mọi người trong Thần Võ Môn đều vô cùng chấn động. Độc Tam Kinh không khỏi hít vào một hơi. Lão ta biết rõ thực lực của con quái vật này! Theo ghi chép trong mấy văn thư cổ của giáo phái, khi còn ở thời kỳ đỉnh cao, con quái vật này chỉ kém Tổ Sư Ngũ Độc Giáo một chút, cho dù bây giờ chỉ còn một nửa thực lực, cũng đủ để dễ dàng ***** cảnh giới Võ Hồn! Nhưng một tồn tại như thế, lại bị Lâm Phong dễ dàng đánh bay đi? "Ồ ~ Thân thể cứng cáp thật đấy!" Lâm Phong không khỏi kinh ngạc, còn tưởng rằng mình có thể một chưởng đánh tan con rối này thành bốn năm mảnh! "Hừ! Thân thể của nó cứng hơn mày tưởng tượng nhiều! Đủ để chơi chết mày!" Độc Tam Kinh đè nén sự chấn động trong lòng, cười lạnh một tiếng, lại lắc lắc chiếc chuông chiêu hồn trong tay. Sức người có giới hạn, nhưng quái vật thì không! Lão ta muốn xem xem, tên nhóc này có thể đỡ được bao nhiêu đòn tấn công! "Gầm~" Quái vật nhảy dựng lên, phát ra một tiếng gầm trầm thấp, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Lâm Phong, dường như cũng bị một cái tát vừa rồi chọc giận! Nó nhanh chóng lao về phía Lâm Phong, kéo theo một đám sương đen lớn! Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!