Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 637
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… “Trong điện thoại không tiện nói, bây giờ cậu đang ở đâu, tôi đi tìm cậu được không?” Lâm Phong suy nghĩ một lát rồi gửi vị trí của mình qua. Thực ra quan hệ giữa anh và Lưu Năng không tính là thân thiết, nhưng Lưu Năng là một trong số ít những người anh tương đối thích, cho nên nếu Lưu Năng gặp phiền toái gì, có thể giúp thì anh vẫn giúp. Cúp điện thoại, Lâm Phong suy nghĩ một lát rồi gọi điện cho sư tỷ, nói qua một lượt về kế hoạch Đồ Long! Khương Ngôn Khê nghe xong, lập tức lạnh lùng đáp: Adv“Người nước Oa đáng chết! Chị đã muốn tiêu diệt họ từ lâu rồi!” “Cần tôi giúp đỡ không?” Lâm Phong hỏi. “Không cần, chuyện này cậu đừng nhúng tay, để chị giải quyết! Những sâu mọt đó đừng hòng thoát!” Khương Ngôn Khê cười lạnh, rồi cúp máy! AdvLâm Phong nhìn điện thoại bị tắt, im lặng suy nghĩ. Nếu suy đoán của mình đúng, nhị sư tỷ có lai lịch cực kì kinh khủng… Họ Khương! nước Đại Hạ có gia tộc lợi hại nào họ Khương sao? … Nước Oa, trong điện thờ Thiên Hoàng. Hương thơm lượn lờ, bầu không khí yên bình hài hòa. Có ba lão già mặc áo đen đang quỳ gối trước bài vị các đời Thiên hoàng, cúng bái. Thiên hoàng là tín ngưỡng của mỗi người nước Oa! Chính vì có tín ngưỡng đáng sợ này nên một quốc gia nhỏ bé mới phát triển như hôm nay! “Ishikawa, lúc này hẳn là có thể giải quyết Hoa Vân Phi rồi đúng không?” Một lão già áo đen chậm rãi đứng lên, lên tiếng hỏi. “Lần này chắc chắn không có sơ hở gì! Tôi không chỉ dùng một quân cờ quan trọng, còn mời thêm một trong tam đại Thần Huyễn Sư, Thiên Huyễn Anh Tử! Với thực lực của Thiên Huyễn Anh Tử, trừ phi là mười võ giả đầu bảng vinh danh ra tay, nếu không, không ai ngắn được!” Ishikawa đáp lời. “Ừ, Thiên Huyễn Anh Tử đúng là rất lợi hại. nhưng các cậu cũng không thể khinh thường Đại Hạ, bảng vinh danh cũng chỉ là mặt nổi cho chúng ta nhìn! Đại Hạ có lịch sử trăm nghìn năm, có bao nhiêu cường giả ẩn núp còn chưa biết!” Lão già áo đen nói. Ishikawa Honda gật đầu. Đương nhiên là hắn biết điều này, nếu Đại Hạ dễ đó phó thì bọn họ cũng không cần dùng nhiều công sức để chuẩn bị kế hoạch Đồ Long như thế! Mà đúng lúc này, một bóng đen từ ngoài cửa vọt vào, tốc độ nhanh như chớp, thoáng cái đã đứng bên cạnh lão già kia. Hiển nhiên đây là một ninja siêu mạnh! Ninja quỳ gối xuống nói: “Vừa nhận được tin tức, Thiên Huyễn đại sư và Dược Viêm chết trận!” “Cái gì?” Vẻ mặt Ishikawa Honda lập tức thay đổi, trong lòng dậy sóng. Hai lão già áo đen đứng cạnh cũng cau mày. “Là cao thủ top 10 trên bảng xuất hiện ư?” Ishikawa hỏi. “Đều không phải! Căn cứ vào tin tức, Thiên Huyễn đại sư bị một người tên Lâm Phong chém chết!” Ninja đáp. Lâm Phong? Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
“Trong điện thoại không tiện nói, bây giờ cậu đang ở đâu, tôi đi tìm cậu được không?”
Lâm Phong suy nghĩ một lát rồi gửi vị trí của mình qua.
Thực ra quan hệ giữa anh và Lưu Năng không tính là thân thiết, nhưng Lưu Năng là một trong số ít những người anh tương đối thích, cho nên nếu Lưu Năng gặp phiền toái gì, có thể giúp thì anh vẫn giúp.
Cúp điện thoại, Lâm Phong suy nghĩ một lát rồi gọi điện cho sư tỷ, nói qua một lượt về kế hoạch Đồ Long!
Khương Ngôn Khê nghe xong, lập tức lạnh lùng đáp:
Adv
“Người nước Oa đáng chết! Chị đã muốn tiêu diệt họ từ lâu rồi!”
“Cần tôi giúp đỡ không?” Lâm Phong hỏi.
“Không cần, chuyện này cậu đừng nhúng tay, để chị giải quyết! Những sâu mọt đó đừng hòng thoát!”
Khương Ngôn Khê cười lạnh, rồi cúp máy!
Adv
Lâm Phong nhìn điện thoại bị tắt, im lặng suy nghĩ.
Nếu suy đoán của mình đúng, nhị sư tỷ có lai lịch cực kì kinh khủng…
Họ Khương!
nước Đại Hạ có gia tộc lợi hại nào họ Khương sao?
…
Nước Oa, trong điện thờ Thiên Hoàng.
Hương thơm lượn lờ, bầu không khí yên bình hài hòa.
Có ba lão già mặc áo đen đang quỳ gối trước bài vị các đời Thiên hoàng, cúng bái.
Thiên hoàng là tín ngưỡng của mỗi người nước Oa!
Chính vì có tín ngưỡng đáng sợ này nên một quốc gia nhỏ bé mới phát triển như hôm nay!
“Ishikawa, lúc này hẳn là có thể giải quyết Hoa Vân Phi rồi đúng không?”
Một lão già áo đen chậm rãi đứng lên, lên tiếng hỏi.
“Lần này chắc chắn không có sơ hở gì! Tôi không chỉ dùng một quân cờ quan trọng, còn mời thêm một trong tam đại Thần Huyễn Sư, Thiên Huyễn Anh Tử! Với thực lực của Thiên Huyễn Anh Tử, trừ phi là mười võ giả đầu bảng vinh danh ra tay, nếu không, không ai ngắn được!”
Ishikawa đáp lời.
“Ừ, Thiên Huyễn Anh Tử đúng là rất lợi hại. nhưng các cậu cũng không thể khinh thường Đại Hạ, bảng vinh danh cũng chỉ là mặt nổi cho chúng ta nhìn! Đại Hạ có lịch sử trăm nghìn năm, có bao nhiêu cường giả ẩn núp còn chưa biết!” Lão già áo đen nói.
Ishikawa Honda gật đầu. Đương nhiên là hắn biết điều này, nếu Đại Hạ dễ đó phó thì bọn họ cũng không cần dùng nhiều công sức để chuẩn bị kế hoạch Đồ Long như thế!
Mà đúng lúc này, một bóng đen từ ngoài cửa vọt vào, tốc độ nhanh như chớp, thoáng cái đã đứng bên cạnh lão già kia.
Hiển nhiên đây là một ninja siêu mạnh!
Ninja quỳ gối xuống nói:
“Vừa nhận được tin tức, Thiên Huyễn đại sư và Dược Viêm chết trận!”
“Cái gì?”
Vẻ mặt Ishikawa Honda lập tức thay đổi, trong lòng dậy sóng.
Hai lão già áo đen đứng cạnh cũng cau mày.
“Là cao thủ top 10 trên bảng xuất hiện ư?” Ishikawa hỏi.
“Đều không phải! Căn cứ vào tin tức, Thiên Huyễn đại sư bị một người tên Lâm Phong chém chết!” Ninja đáp.
Lâm Phong?
Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… “Trong điện thoại không tiện nói, bây giờ cậu đang ở đâu, tôi đi tìm cậu được không?” Lâm Phong suy nghĩ một lát rồi gửi vị trí của mình qua. Thực ra quan hệ giữa anh và Lưu Năng không tính là thân thiết, nhưng Lưu Năng là một trong số ít những người anh tương đối thích, cho nên nếu Lưu Năng gặp phiền toái gì, có thể giúp thì anh vẫn giúp. Cúp điện thoại, Lâm Phong suy nghĩ một lát rồi gọi điện cho sư tỷ, nói qua một lượt về kế hoạch Đồ Long! Khương Ngôn Khê nghe xong, lập tức lạnh lùng đáp: Adv“Người nước Oa đáng chết! Chị đã muốn tiêu diệt họ từ lâu rồi!” “Cần tôi giúp đỡ không?” Lâm Phong hỏi. “Không cần, chuyện này cậu đừng nhúng tay, để chị giải quyết! Những sâu mọt đó đừng hòng thoát!” Khương Ngôn Khê cười lạnh, rồi cúp máy! AdvLâm Phong nhìn điện thoại bị tắt, im lặng suy nghĩ. Nếu suy đoán của mình đúng, nhị sư tỷ có lai lịch cực kì kinh khủng… Họ Khương! nước Đại Hạ có gia tộc lợi hại nào họ Khương sao? … Nước Oa, trong điện thờ Thiên Hoàng. Hương thơm lượn lờ, bầu không khí yên bình hài hòa. Có ba lão già mặc áo đen đang quỳ gối trước bài vị các đời Thiên hoàng, cúng bái. Thiên hoàng là tín ngưỡng của mỗi người nước Oa! Chính vì có tín ngưỡng đáng sợ này nên một quốc gia nhỏ bé mới phát triển như hôm nay! “Ishikawa, lúc này hẳn là có thể giải quyết Hoa Vân Phi rồi đúng không?” Một lão già áo đen chậm rãi đứng lên, lên tiếng hỏi. “Lần này chắc chắn không có sơ hở gì! Tôi không chỉ dùng một quân cờ quan trọng, còn mời thêm một trong tam đại Thần Huyễn Sư, Thiên Huyễn Anh Tử! Với thực lực của Thiên Huyễn Anh Tử, trừ phi là mười võ giả đầu bảng vinh danh ra tay, nếu không, không ai ngắn được!” Ishikawa đáp lời. “Ừ, Thiên Huyễn Anh Tử đúng là rất lợi hại. nhưng các cậu cũng không thể khinh thường Đại Hạ, bảng vinh danh cũng chỉ là mặt nổi cho chúng ta nhìn! Đại Hạ có lịch sử trăm nghìn năm, có bao nhiêu cường giả ẩn núp còn chưa biết!” Lão già áo đen nói. Ishikawa Honda gật đầu. Đương nhiên là hắn biết điều này, nếu Đại Hạ dễ đó phó thì bọn họ cũng không cần dùng nhiều công sức để chuẩn bị kế hoạch Đồ Long như thế! Mà đúng lúc này, một bóng đen từ ngoài cửa vọt vào, tốc độ nhanh như chớp, thoáng cái đã đứng bên cạnh lão già kia. Hiển nhiên đây là một ninja siêu mạnh! Ninja quỳ gối xuống nói: “Vừa nhận được tin tức, Thiên Huyễn đại sư và Dược Viêm chết trận!” “Cái gì?” Vẻ mặt Ishikawa Honda lập tức thay đổi, trong lòng dậy sóng. Hai lão già áo đen đứng cạnh cũng cau mày. “Là cao thủ top 10 trên bảng xuất hiện ư?” Ishikawa hỏi. “Đều không phải! Căn cứ vào tin tức, Thiên Huyễn đại sư bị một người tên Lâm Phong chém chết!” Ninja đáp. Lâm Phong? Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!