Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 659
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Nghe lời Lâm Phong. Khuôn mặt xinh đẹp của nhị sư tỷ ửng hồng, cảm thấy mình thật xấu hổ. Còn tưởng rằng tiểu sư đệ muốn... Không biết nghĩ đến điều gì. Khuôn mặt của Khương Ngôn Khê càng thêm đỏ ửng, ngượng ngùng đến nỗi hận không thể tìm một khe đất chui vào. Nếu lúc này có người hiểu rõ tính cách của cô ta ở đây, Adv Chắc chắn sẽ vô cùng kinh ngạc! Khương Ngôn Khê có tiếng là sư tử Hà Đông, vậy mà lại biết đỏ mặt sao? Lúc này, Lâm Phong chú ý đến sắc mặt của nhị sư tỷ, không khỏi cau mày hỏi: "Chị không khỏe sao? Tôi có thể giúp chị kiểm tra cơ thể..." Adv "Không có! Chỉ là đột nhiên cảm thấy hơi nóng!" Nhị sư tỷ vội vàng chuyển chủ đề, hỏi: "Đa số là những võ giả già yếu mới mua sâm Tụ Hồn về để nuôi dưỡng thần hồn, cậu cần thứ này làm gì?" "Tôi muốn luyện chế Thần Hồn Đan!" Lâm Phong không hề giấu giếm. "Luyện chế Thần Hồn Đan?" Nhị sư tỷ có chút kinh ngạc. Theo như cô ta biết. Tụ Hồn Sâm chỉ là nguyên liệu bố sung của Thần Hồn Đan mà thôi. Muốn luyện chế ra Thần Hồn Đan thì nhất định phải có Quả Hồn. Mà Quả Hồn lại quá hiếm, nhìn khắp thời thượng cổ, cũng không thấy được mấy cây! Có vẻ như đoán được suy nghĩ của nhị sư tỷ, Lâm Phong trực tiếp nói: "Tôi có Quả Hồn! Các nguyên liệu phụ khác cũng đã thu thập được không ít trong Dược Vương cốc, bây giờ chỉ thiếu sâm Tụ Hồn, tôi sẽ có cách luyện chế ra Thần Hồn Đan!" "Mà chỉ cần luyện chế ra Thần Hồn Đan, tôi có thể thử đột phá cảnh giới Xuất Khiếu, mở ra mộ tiên nhân!" Nhị sư tỷ nghe vậy, đôi mắt đẹp hơi động. Trong lòng nghĩ tiểu sư đệ quả nhiên là linh thể trời sinh, là người có vận khí lớn! Trong thời đại linh khí khan hiếm như thế này, vậy mà lại có thể thu thập được Quả Hồn! Cô ta suy nghĩ một lát, mới khẽ mở lời: "Trước đây trong mấy buổi đấu giá thường có thể mua được sâm Tụ Hồn, nhưng bây giờ đã rất ít thấy rồi! Tôi có thể giúp cậu tìm thử xem, nhưng không dám đảm bảo!" "Vậy thì cảm ơn nhị sư tỷ!" Lâm Phong đứng dậy, chắp tay với nhị sư tỷ. "Khách sáo với tôi làm gì." Trên khuôn mặt mê người của nhị sư tỷ lộ ra một nụ cười xinh đẹp. Dưới ánh trăng nhàn nhạt. Lâm Phong phát hiện ra nhị sư tỷ vậy mà lại có hai chiếc răng khểnh! Khiến cho nhị sư tỷ bề ngoài lạnh lùng, lúc này vậy mà lại có vẻ hơi đáng yêu... Lúc này, nhị sư tỷ cũng đứng dậy, nói: Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Nghe lời Lâm Phong.
Khuôn mặt xinh đẹp của nhị sư tỷ ửng hồng, cảm thấy mình thật xấu hổ.
Còn tưởng rằng tiểu sư đệ muốn...
Không biết nghĩ đến điều gì.
Khuôn mặt của Khương Ngôn Khê càng thêm đỏ ửng, ngượng ngùng đến nỗi hận không thể tìm một khe đất chui vào.
Nếu lúc này có người hiểu rõ tính cách của cô ta ở đây,
Adv
Chắc chắn sẽ vô cùng kinh ngạc!
Khương Ngôn Khê có tiếng là sư tử Hà Đông, vậy mà lại biết đỏ mặt sao?
Lúc này, Lâm Phong chú ý đến sắc mặt của nhị sư tỷ, không khỏi cau mày hỏi:
"Chị không khỏe sao? Tôi có thể giúp chị kiểm tra cơ thể..."
Adv
"Không có! Chỉ là đột nhiên cảm thấy hơi nóng!"
Nhị sư tỷ vội vàng chuyển chủ đề, hỏi:
"Đa số là những võ giả già yếu mới mua sâm Tụ Hồn về để nuôi dưỡng thần hồn, cậu cần thứ này làm gì?"
"Tôi muốn luyện chế Thần Hồn Đan!"
Lâm Phong không hề giấu giếm.
"Luyện chế Thần Hồn Đan?"
Nhị sư tỷ có chút kinh ngạc.
Theo như cô ta biết.
Tụ Hồn Sâm chỉ là nguyên liệu bố sung của Thần Hồn Đan mà thôi.
Muốn luyện chế ra Thần Hồn Đan thì nhất định phải có Quả Hồn.
Mà Quả Hồn lại quá hiếm, nhìn khắp thời thượng cổ, cũng không thấy được mấy cây!
Có vẻ như đoán được suy nghĩ của nhị sư tỷ, Lâm Phong trực tiếp nói:
"Tôi có Quả Hồn! Các nguyên liệu phụ khác cũng đã thu thập được không ít trong Dược Vương cốc, bây giờ chỉ thiếu sâm Tụ Hồn, tôi sẽ có cách luyện chế ra Thần Hồn Đan!"
"Mà chỉ cần luyện chế ra Thần Hồn Đan, tôi có thể thử đột phá cảnh giới Xuất Khiếu, mở ra mộ tiên nhân!"
Nhị sư tỷ nghe vậy, đôi mắt đẹp hơi động.
Trong lòng nghĩ tiểu sư đệ quả nhiên là linh thể trời sinh, là người có vận khí lớn!
Trong thời đại linh khí khan hiếm như thế này, vậy mà lại có thể thu thập được Quả Hồn!
Cô ta suy nghĩ một lát, mới khẽ mở lời:
"Trước đây trong mấy buổi đấu giá thường có thể mua được sâm Tụ Hồn, nhưng bây giờ đã rất ít thấy rồi! Tôi có thể giúp cậu tìm thử xem, nhưng không dám đảm bảo!"
"Vậy thì cảm ơn nhị sư tỷ!"
Lâm Phong đứng dậy, chắp tay với nhị sư tỷ.
"Khách sáo với tôi làm gì."
Trên khuôn mặt mê người của nhị sư tỷ lộ ra một nụ cười xinh đẹp.
Dưới ánh trăng nhàn nhạt.
Lâm Phong phát hiện ra nhị sư tỷ vậy mà lại có hai chiếc răng khểnh!
Khiến cho nhị sư tỷ bề ngoài lạnh lùng, lúc này vậy mà lại có vẻ hơi đáng yêu...
Lúc này, nhị sư tỷ cũng đứng dậy, nói:
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Nghe lời Lâm Phong. Khuôn mặt xinh đẹp của nhị sư tỷ ửng hồng, cảm thấy mình thật xấu hổ. Còn tưởng rằng tiểu sư đệ muốn... Không biết nghĩ đến điều gì. Khuôn mặt của Khương Ngôn Khê càng thêm đỏ ửng, ngượng ngùng đến nỗi hận không thể tìm một khe đất chui vào. Nếu lúc này có người hiểu rõ tính cách của cô ta ở đây, Adv Chắc chắn sẽ vô cùng kinh ngạc! Khương Ngôn Khê có tiếng là sư tử Hà Đông, vậy mà lại biết đỏ mặt sao? Lúc này, Lâm Phong chú ý đến sắc mặt của nhị sư tỷ, không khỏi cau mày hỏi: "Chị không khỏe sao? Tôi có thể giúp chị kiểm tra cơ thể..." Adv "Không có! Chỉ là đột nhiên cảm thấy hơi nóng!" Nhị sư tỷ vội vàng chuyển chủ đề, hỏi: "Đa số là những võ giả già yếu mới mua sâm Tụ Hồn về để nuôi dưỡng thần hồn, cậu cần thứ này làm gì?" "Tôi muốn luyện chế Thần Hồn Đan!" Lâm Phong không hề giấu giếm. "Luyện chế Thần Hồn Đan?" Nhị sư tỷ có chút kinh ngạc. Theo như cô ta biết. Tụ Hồn Sâm chỉ là nguyên liệu bố sung của Thần Hồn Đan mà thôi. Muốn luyện chế ra Thần Hồn Đan thì nhất định phải có Quả Hồn. Mà Quả Hồn lại quá hiếm, nhìn khắp thời thượng cổ, cũng không thấy được mấy cây! Có vẻ như đoán được suy nghĩ của nhị sư tỷ, Lâm Phong trực tiếp nói: "Tôi có Quả Hồn! Các nguyên liệu phụ khác cũng đã thu thập được không ít trong Dược Vương cốc, bây giờ chỉ thiếu sâm Tụ Hồn, tôi sẽ có cách luyện chế ra Thần Hồn Đan!" "Mà chỉ cần luyện chế ra Thần Hồn Đan, tôi có thể thử đột phá cảnh giới Xuất Khiếu, mở ra mộ tiên nhân!" Nhị sư tỷ nghe vậy, đôi mắt đẹp hơi động. Trong lòng nghĩ tiểu sư đệ quả nhiên là linh thể trời sinh, là người có vận khí lớn! Trong thời đại linh khí khan hiếm như thế này, vậy mà lại có thể thu thập được Quả Hồn! Cô ta suy nghĩ một lát, mới khẽ mở lời: "Trước đây trong mấy buổi đấu giá thường có thể mua được sâm Tụ Hồn, nhưng bây giờ đã rất ít thấy rồi! Tôi có thể giúp cậu tìm thử xem, nhưng không dám đảm bảo!" "Vậy thì cảm ơn nhị sư tỷ!" Lâm Phong đứng dậy, chắp tay với nhị sư tỷ. "Khách sáo với tôi làm gì." Trên khuôn mặt mê người của nhị sư tỷ lộ ra một nụ cười xinh đẹp. Dưới ánh trăng nhàn nhạt. Lâm Phong phát hiện ra nhị sư tỷ vậy mà lại có hai chiếc răng khểnh! Khiến cho nhị sư tỷ bề ngoài lạnh lùng, lúc này vậy mà lại có vẻ hơi đáng yêu... Lúc này, nhị sư tỷ cũng đứng dậy, nói: Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!