Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 665
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Nhưng đúng lúc này. Đường Tam Thái ngăn đám người lại, thở dài nói: “Mọi người bình tĩnh một chút, cậu Lâm là người do Khương tiểu thư tìm tới. Về phương diện bối cảnh thì chắc chắn không có vấn đề gì, nếu cậu ấy đã có dự định riêng, thì chúng ta đừng quản cậu ấy nữa” “Khương tiểu thư? Khương tiểu thư nào?” Chu Côn hỏi. Adv“Nước Đại Hạ chúng ta, còn có thể có Khương tiểu thư nào nữa, đương nhiên là vị tiểu thư của nhà họ Khương ở Côn Luân..” Đường Tam Thái đáp. Lời vừa dứt. Mọi người không biết nghĩ đến cái gì, đều im lặng. Adv Chỉ có Trịnh Đại Hải vẫn trầm tư, đáy mắt sâu thẳm lóe lên một tia khác thường, không biết đang suy nghĩ gì. Mãi đến khi Lâm Phong rời đi. Chu Côn mới thở ra một hơi, trên khuôn mặt cứng đờ nặn ra một nụ cười nói: “Đã là người của Khương tiểu thư, vậy thì kệ đi!” “Cái đó chưa chắc, nhà họ Khương thì thế nào? Lâm Phong này không phải họ Khương cơ mà! Tóm lại tối nay chúng ta vẫn phải cẩn thận một chút.” Trịnh Đại Hải cười lạnh một tiếng. Mọi người nghe vậy đều gật đầu, sau đó ngồi xuống, tiếp tục thương lượng một số chi tiết trong kế hoạch. Còn Đường Tam Thái thì đi đến một góc, lấy ra thiết bị liên lạc đặc biệt gọi điện cho Khương Ngôn Khê, kể lại chuyện vừa rồi. “Sư đệ của tôi tính tình quái gở kiêu ngạo, mọi người đừng trái ý cậu ấy! Cậu ấy muốn làm gì thì cứ tùy cậu ấy đi! Tôi chỉ coi trọng kết quả, quá trình không quan trọng!” “Vâng!” Đường Tam Thái nghe xong lời này, nhất thời thở phào nhẹ nhõm. …… Tối đúng bảy giờ, tin tức chủ Đảo Long là Ngô Thiên Long mở tiệc chiêu đãi Maria đã truyền khắp thế giới! Đây nhất định sẽ là một bữa tiệc được vạn người chú ý! Ảnh hưởng của bữa tiệc rất lớn. Các thế lực lớn trên thế giới đều rất quan tâm đến chuyện này! Trong đó các thế lực võ đạo trên Đảo Long là kích động nhất! Theo bọn họ thấy. Chỉ cần lấy lòng được Maria, sau này đối với sự phát triển của Đảo Long sẽ có lợi rất lớn! ….. Sáu giờ chiều. Mấy chiếc xe sang nối tiếp nhau đang phóng tới từ con đường không xa, sau đó trật tự đỗ lại trong bãi đậu xe của khách sạn Long Lân. Cửa mở, liên tục có rất nhiều người xuống xe! Đều là những nhân vật quyền quý trên Đảo Long. Có võ giả mạnh mẽ, có thanh niên kiệt xuất trong các ngành nghề, cũng có những người không nhìn ra thân phận, nhưng lại khiến người ta không khỏi nảy sinh cảm giác kính sợ… Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Nhưng đúng lúc này.
Đường Tam Thái ngăn đám người lại, thở dài nói:
“Mọi người bình tĩnh một chút, cậu Lâm là người do Khương tiểu thư tìm tới. Về phương diện bối cảnh thì chắc chắn không có vấn đề gì, nếu cậu ấy đã có dự định riêng, thì chúng ta đừng quản cậu ấy nữa”
“Khương tiểu thư? Khương tiểu thư nào?”
Chu Côn hỏi.
Adv
“Nước Đại Hạ chúng ta, còn có thể có Khương tiểu thư nào nữa, đương nhiên là vị tiểu thư của nhà họ Khương ở Côn Luân..”
Đường Tam Thái đáp.
Lời vừa dứt.
Mọi người không biết nghĩ đến cái gì, đều im lặng.
Adv
Chỉ có Trịnh Đại Hải vẫn trầm tư, đáy mắt sâu thẳm lóe lên một tia khác thường, không biết đang suy nghĩ gì.
Mãi đến khi Lâm Phong rời đi.
Chu Côn mới thở ra một hơi, trên khuôn mặt cứng đờ nặn ra một nụ cười nói:
“Đã là người của Khương tiểu thư, vậy thì kệ đi!”
“Cái đó chưa chắc, nhà họ Khương thì thế nào? Lâm Phong này không phải họ Khương cơ mà! Tóm lại tối nay chúng ta vẫn phải cẩn thận một chút.”
Trịnh Đại Hải cười lạnh một tiếng.
Mọi người nghe vậy đều gật đầu, sau đó ngồi xuống, tiếp tục thương lượng một số chi tiết trong kế hoạch.
Còn Đường Tam Thái thì đi đến một góc, lấy ra thiết bị liên lạc đặc biệt gọi điện cho Khương Ngôn Khê, kể lại chuyện vừa rồi.
“Sư đệ của tôi tính tình quái gở kiêu ngạo, mọi người đừng trái ý cậu ấy! Cậu ấy muốn làm gì thì cứ tùy cậu ấy đi! Tôi chỉ coi trọng kết quả, quá trình không quan trọng!”
“Vâng!”
Đường Tam Thái nghe xong lời này, nhất thời thở phào nhẹ nhõm.
……
Tối đúng bảy giờ, tin tức chủ Đảo Long là Ngô Thiên Long mở tiệc chiêu đãi Maria đã truyền khắp thế giới!
Đây nhất định sẽ là một bữa tiệc được vạn người chú ý!
Ảnh hưởng của bữa tiệc rất lớn.
Các thế lực lớn trên thế giới đều rất quan tâm đến chuyện này!
Trong đó các thế lực võ đạo trên Đảo Long là kích động nhất!
Theo bọn họ thấy.
Chỉ cần lấy lòng được Maria, sau này đối với sự phát triển của Đảo Long sẽ có lợi rất lớn!
…..
Sáu giờ chiều.
Mấy chiếc xe sang nối tiếp nhau đang phóng tới từ con đường không xa, sau đó trật tự đỗ lại trong bãi đậu xe của khách sạn Long Lân.
Cửa mở, liên tục có rất nhiều người xuống xe!
Đều là những nhân vật quyền quý trên Đảo Long.
Có võ giả mạnh mẽ, có thanh niên kiệt xuất trong các ngành nghề, cũng có những người không nhìn ra thân phận, nhưng lại khiến người ta không khỏi nảy sinh cảm giác kính sợ…
Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Nhưng đúng lúc này. Đường Tam Thái ngăn đám người lại, thở dài nói: “Mọi người bình tĩnh một chút, cậu Lâm là người do Khương tiểu thư tìm tới. Về phương diện bối cảnh thì chắc chắn không có vấn đề gì, nếu cậu ấy đã có dự định riêng, thì chúng ta đừng quản cậu ấy nữa” “Khương tiểu thư? Khương tiểu thư nào?” Chu Côn hỏi. Adv“Nước Đại Hạ chúng ta, còn có thể có Khương tiểu thư nào nữa, đương nhiên là vị tiểu thư của nhà họ Khương ở Côn Luân..” Đường Tam Thái đáp. Lời vừa dứt. Mọi người không biết nghĩ đến cái gì, đều im lặng. Adv Chỉ có Trịnh Đại Hải vẫn trầm tư, đáy mắt sâu thẳm lóe lên một tia khác thường, không biết đang suy nghĩ gì. Mãi đến khi Lâm Phong rời đi. Chu Côn mới thở ra một hơi, trên khuôn mặt cứng đờ nặn ra một nụ cười nói: “Đã là người của Khương tiểu thư, vậy thì kệ đi!” “Cái đó chưa chắc, nhà họ Khương thì thế nào? Lâm Phong này không phải họ Khương cơ mà! Tóm lại tối nay chúng ta vẫn phải cẩn thận một chút.” Trịnh Đại Hải cười lạnh một tiếng. Mọi người nghe vậy đều gật đầu, sau đó ngồi xuống, tiếp tục thương lượng một số chi tiết trong kế hoạch. Còn Đường Tam Thái thì đi đến một góc, lấy ra thiết bị liên lạc đặc biệt gọi điện cho Khương Ngôn Khê, kể lại chuyện vừa rồi. “Sư đệ của tôi tính tình quái gở kiêu ngạo, mọi người đừng trái ý cậu ấy! Cậu ấy muốn làm gì thì cứ tùy cậu ấy đi! Tôi chỉ coi trọng kết quả, quá trình không quan trọng!” “Vâng!” Đường Tam Thái nghe xong lời này, nhất thời thở phào nhẹ nhõm. …… Tối đúng bảy giờ, tin tức chủ Đảo Long là Ngô Thiên Long mở tiệc chiêu đãi Maria đã truyền khắp thế giới! Đây nhất định sẽ là một bữa tiệc được vạn người chú ý! Ảnh hưởng của bữa tiệc rất lớn. Các thế lực lớn trên thế giới đều rất quan tâm đến chuyện này! Trong đó các thế lực võ đạo trên Đảo Long là kích động nhất! Theo bọn họ thấy. Chỉ cần lấy lòng được Maria, sau này đối với sự phát triển của Đảo Long sẽ có lợi rất lớn! ….. Sáu giờ chiều. Mấy chiếc xe sang nối tiếp nhau đang phóng tới từ con đường không xa, sau đó trật tự đỗ lại trong bãi đậu xe của khách sạn Long Lân. Cửa mở, liên tục có rất nhiều người xuống xe! Đều là những nhân vật quyền quý trên Đảo Long. Có võ giả mạnh mẽ, có thanh niên kiệt xuất trong các ngành nghề, cũng có những người không nhìn ra thân phận, nhưng lại khiến người ta không khỏi nảy sinh cảm giác kính sợ… Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!