Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 669
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… "Thật thú vị! Xem ra trên Đảo Long này vẫn còn tồn tại tu tiên giả! Có thể bố trí được trận pháp này, ít nhất cũng phải là Kim Đan đại viên mãn..." "Bảy mươi năm trước đã là Kim Đan đại viên mãn thì bây giờ ít nhiều gì cũng phải đột phá đến Nguyên Anh rồi nhỉ?" "Hay lắm! Đã lâu lắm rồi mình không dùng đến Hấp Tinh Đại Pháp!" Ánh mắt Lâm Phong lóe lên một tia sáng. Chỉ cảm thấy khí huyết trong cơ thể bắt đầu sôi trào. Không ngờ lần này đến đây, ngoài những viên năng lượng của người cải tạo, còn có cả thu hoạch ngoài ý muốn! Adv Ngay lúc này. Một nhân viên bảo vệ của khách sạn Long Lân chú ý đến Lâm Phong. Lập tức lộ ra một nụ cười dữ tợn, nhanh chân đi tới! Bây giờ đã hơn bảy giờ, tiệc đã bắt đầu từ lâu, vì lý do an toàn, bọn họ cũng đã tiến hành dọn dẹp khu vực xung quanh khách sạn! Adv Không biết tên nhóc này lẻn vào bằng cách nào, vậy mà còn dám đứng ở đây một cách quang minh chính đại, đúng là không biết sợ là gì! "Nhóc con! Mày sống lâu quá rồi đúng không, vậy mà còn dám lẻn vào!" Nhân viên bảo vệ đi đến trước mặt Lâm Phong, cười lạnh nói. Lâm Phong liếc nhìn nhân viên bảo vệ, hỏi: "Mày là người Đại Hạ sao?" "Người Đại Hạ gì chứ, tao là người Đảo Long, liên quan gì đến Đại Hạ!" Nhân viên bảo vệ cười lạnh một tiếng. "Ha ha..." Lâm Phong cười cười, đột nhiên giơ tay lên, nhẹ nhàng vặn một cái. "Rắc!" Cổ của nhân viên bảo vệ bị bẻ gãy. Hắn ta ôm cổ nhìn Lâm Phong với vẻ khó tin, trong mắt tràn ngập sự hoang mang khó hiểu, dường như không ngờ mình lại chết dễ dàng như vậy… "Kiếp sau, nhớ thêm chữ Đại Hạ trước chữ người Đảo Long, biết chưa?" Lâm Phong dùng một ngón tay ***** một tia lửa mang theo linh khí, thiêu rụi nhân viên bảo vệ thành tro bụi. Còn cảnh tượng này. Ngay lập tức bị những võ giả khác đang tuần tra ở gần đó chú ý đến. Ngay sau đó, một đám võ giả sắc mặt lạnh lùng, từng người xông về phía Lâm Phong. Lâm Phong đứng tại chỗ, bình tĩnh chờ đối phương đến, khóe miệng nở một nụ cười khát máu, lẩm bẩm nói: "Tối nay, chắc chắn sẽ là một đêm không ngủ!" … Trong sảnh tiệc. Chủ Đảo Long là Ngô Thiên Long sau khi sắp xếp cho Maria nhập tiệc, liền đi đến bục diễn thuyết, cầm lấy micro. Đôi mắt sâu thẳm của gã ta quét nhìn toàn bộ sảnh lớn. Khi nhìn thấy Chu Côn và những người khác đang từng bước tiến đến gần vị trí của Maria, khóe miệng không khỏi nở một nụ cười chế giễu. "Tất cả mọi người đều là những nhân vật có máu mặt trên Đảo Long, Ngô Thiên Long tôi xin miễn nói lời khách sáo!" "Tóm lại, tối nay mọi người nể mặt đến tham dự tiệc liên hoan giữa nhà họ Ngô chúng tôi và gia tộc Adam của nước Mỹ, là vinh hạnh của nhà họ Ngô chúng tôi!" Ngô Thiên Long cầm micro cười nói. "Ba ba ba~" Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
"Thật thú vị! Xem ra trên Đảo Long này vẫn còn tồn tại tu tiên giả! Có thể bố trí được trận pháp này, ít nhất cũng phải là Kim Đan đại viên mãn..."
"Bảy mươi năm trước đã là Kim Đan đại viên mãn thì bây giờ ít nhiều gì cũng phải đột phá đến Nguyên Anh rồi nhỉ?"
"Hay lắm! Đã lâu lắm rồi mình không dùng đến Hấp Tinh Đại Pháp!"
Ánh mắt Lâm Phong lóe lên một tia sáng.
Chỉ cảm thấy khí huyết trong cơ thể bắt đầu sôi trào.
Không ngờ lần này đến đây, ngoài những viên năng lượng của người cải tạo, còn có cả thu hoạch ngoài ý muốn!
Adv
Ngay lúc này.
Một nhân viên bảo vệ của khách sạn Long Lân chú ý đến Lâm Phong.
Lập tức lộ ra một nụ cười dữ tợn, nhanh chân đi tới!
Bây giờ đã hơn bảy giờ, tiệc đã bắt đầu từ lâu, vì lý do an toàn, bọn họ cũng đã tiến hành dọn dẹp khu vực xung quanh khách sạn!
Adv
Không biết tên nhóc này lẻn vào bằng cách nào, vậy mà còn dám đứng ở đây một cách quang minh chính đại, đúng là không biết sợ là gì!
"Nhóc con! Mày sống lâu quá rồi đúng không, vậy mà còn dám lẻn vào!"
Nhân viên bảo vệ đi đến trước mặt Lâm Phong, cười lạnh nói.
Lâm Phong liếc nhìn nhân viên bảo vệ, hỏi:
"Mày là người Đại Hạ sao?"
"Người Đại Hạ gì chứ, tao là người Đảo Long, liên quan gì đến Đại Hạ!"
Nhân viên bảo vệ cười lạnh một tiếng.
"Ha ha..."
Lâm Phong cười cười, đột nhiên giơ tay lên, nhẹ nhàng vặn một cái.
"Rắc!"
Cổ của nhân viên bảo vệ bị bẻ gãy.
Hắn ta ôm cổ nhìn Lâm Phong với vẻ khó tin, trong mắt tràn ngập sự hoang mang khó hiểu, dường như không ngờ mình lại chết dễ dàng như vậy…
"Kiếp sau, nhớ thêm chữ Đại Hạ trước chữ người Đảo Long, biết chưa?"
Lâm Phong dùng một ngón tay ***** một tia lửa mang theo linh khí, thiêu rụi nhân viên bảo vệ thành tro bụi.
Còn cảnh tượng này.
Ngay lập tức bị những võ giả khác đang tuần tra ở gần đó chú ý đến.
Ngay sau đó, một đám võ giả sắc mặt lạnh lùng, từng người xông về phía Lâm Phong.
Lâm Phong đứng tại chỗ, bình tĩnh chờ đối phương đến, khóe miệng nở một nụ cười khát máu, lẩm bẩm nói:
"Tối nay, chắc chắn sẽ là một đêm không ngủ!"
…
Trong sảnh tiệc.
Chủ Đảo Long là Ngô Thiên Long sau khi sắp xếp cho Maria nhập tiệc, liền đi đến bục diễn thuyết, cầm lấy micro.
Đôi mắt sâu thẳm của gã ta quét nhìn toàn bộ sảnh lớn.
Khi nhìn thấy Chu Côn và những người khác đang từng bước tiến đến gần vị trí của Maria, khóe miệng không khỏi nở một nụ cười chế giễu.
"Tất cả mọi người đều là những nhân vật có máu mặt trên Đảo Long, Ngô Thiên Long tôi xin miễn nói lời khách sáo!"
"Tóm lại, tối nay mọi người nể mặt đến tham dự tiệc liên hoan giữa nhà họ Ngô chúng tôi và gia tộc Adam của nước Mỹ, là vinh hạnh của nhà họ Ngô chúng tôi!"
Ngô Thiên Long cầm micro cười nói.
"Ba ba ba~"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… "Thật thú vị! Xem ra trên Đảo Long này vẫn còn tồn tại tu tiên giả! Có thể bố trí được trận pháp này, ít nhất cũng phải là Kim Đan đại viên mãn..." "Bảy mươi năm trước đã là Kim Đan đại viên mãn thì bây giờ ít nhiều gì cũng phải đột phá đến Nguyên Anh rồi nhỉ?" "Hay lắm! Đã lâu lắm rồi mình không dùng đến Hấp Tinh Đại Pháp!" Ánh mắt Lâm Phong lóe lên một tia sáng. Chỉ cảm thấy khí huyết trong cơ thể bắt đầu sôi trào. Không ngờ lần này đến đây, ngoài những viên năng lượng của người cải tạo, còn có cả thu hoạch ngoài ý muốn! Adv Ngay lúc này. Một nhân viên bảo vệ của khách sạn Long Lân chú ý đến Lâm Phong. Lập tức lộ ra một nụ cười dữ tợn, nhanh chân đi tới! Bây giờ đã hơn bảy giờ, tiệc đã bắt đầu từ lâu, vì lý do an toàn, bọn họ cũng đã tiến hành dọn dẹp khu vực xung quanh khách sạn! Adv Không biết tên nhóc này lẻn vào bằng cách nào, vậy mà còn dám đứng ở đây một cách quang minh chính đại, đúng là không biết sợ là gì! "Nhóc con! Mày sống lâu quá rồi đúng không, vậy mà còn dám lẻn vào!" Nhân viên bảo vệ đi đến trước mặt Lâm Phong, cười lạnh nói. Lâm Phong liếc nhìn nhân viên bảo vệ, hỏi: "Mày là người Đại Hạ sao?" "Người Đại Hạ gì chứ, tao là người Đảo Long, liên quan gì đến Đại Hạ!" Nhân viên bảo vệ cười lạnh một tiếng. "Ha ha..." Lâm Phong cười cười, đột nhiên giơ tay lên, nhẹ nhàng vặn một cái. "Rắc!" Cổ của nhân viên bảo vệ bị bẻ gãy. Hắn ta ôm cổ nhìn Lâm Phong với vẻ khó tin, trong mắt tràn ngập sự hoang mang khó hiểu, dường như không ngờ mình lại chết dễ dàng như vậy… "Kiếp sau, nhớ thêm chữ Đại Hạ trước chữ người Đảo Long, biết chưa?" Lâm Phong dùng một ngón tay ***** một tia lửa mang theo linh khí, thiêu rụi nhân viên bảo vệ thành tro bụi. Còn cảnh tượng này. Ngay lập tức bị những võ giả khác đang tuần tra ở gần đó chú ý đến. Ngay sau đó, một đám võ giả sắc mặt lạnh lùng, từng người xông về phía Lâm Phong. Lâm Phong đứng tại chỗ, bình tĩnh chờ đối phương đến, khóe miệng nở một nụ cười khát máu, lẩm bẩm nói: "Tối nay, chắc chắn sẽ là một đêm không ngủ!" … Trong sảnh tiệc. Chủ Đảo Long là Ngô Thiên Long sau khi sắp xếp cho Maria nhập tiệc, liền đi đến bục diễn thuyết, cầm lấy micro. Đôi mắt sâu thẳm của gã ta quét nhìn toàn bộ sảnh lớn. Khi nhìn thấy Chu Côn và những người khác đang từng bước tiến đến gần vị trí của Maria, khóe miệng không khỏi nở một nụ cười chế giễu. "Tất cả mọi người đều là những nhân vật có máu mặt trên Đảo Long, Ngô Thiên Long tôi xin miễn nói lời khách sáo!" "Tóm lại, tối nay mọi người nể mặt đến tham dự tiệc liên hoan giữa nhà họ Ngô chúng tôi và gia tộc Adam của nước Mỹ, là vinh hạnh của nhà họ Ngô chúng tôi!" Ngô Thiên Long cầm micro cười nói. "Ba ba ba~" Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!