Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 678
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Có người còn lấy điện thoại ra vội vàng tra Baidu, sau đó phát hiện quả nhiên có tác phẩm văn cổ tên là “Khẩu Kỹ”! Nội dung rằng khẩu kỹ xuất hiện, tất cả im lặng, không dám hó hé… Chết tiệt thật! nước Đại Hạ có võ kỹ lợi hại như vậy mà sao họ chẳng biết gì thế! … Adv Lúc này, nét mặt của Ngô Thiên Long cực kỳ nghiêm túc. Thực lực của Lâm Phong mạnh đến mức nằm ngoài dự liệu của gã ta, khiến gã ta trở tay không kịp! Hơn nữa sau cuộc đối đầu vừa rồi, gã ta phát hiện sáo Long Giác trong tay mình loáng thoáng vết nứt, điều này làm cho gã ta thầm hoảng sợ. Sáo Long Giác là linh khí thượng cổ đó! Adv Mỗi món linh khí thượng cổ đều cực kỳ quý giá, không còn tìm thấy trên thị trường nữa! Nhưng tia kiếm khí ban nãy của Lâm Phong lại suýt làm hỏng sáo Long Giác… “Lâm Phong, thực lực của cậu quả thật rất mạnh! Nhưng tôi chỉ mới dùng tám phần thực lực thôi…” Ngô Thiên Long lạnh lùng nhìn Lâm Phong. “Cây sáo này của ông rất đặc biệt!” Lâm Phong nhìn cây sáo xương trong tay Ngô Thiên Long một cách rất hứng thú. Ngô Thiên Long có thể ngăn cản một phần trăm thực lực của anh bằng sáo Long Giác, điều này đã khiến anh kinh ngạc. Đương nhiên cây sáo này không thể nào được làm từ long giác, có lẽ chỉ là giác của một số loài yêu thú hình rồng thôi… Theo như lời của lão già trước kia, trái đất có thể chia thành ba giai đoạn: Một là thời đại mạt pháp từ tiền Tần cho đến nay. Hai là thời đại tu chân thượng cổ cho đến trước thời tiền Tần. Ba là thời đại viễn cổ thần bí nhất. Ghi chép về thời đại viễn cổ quá ít, có thể nói là gần như không có. Bởi vì con người ở thời đại ấy rất yếu, họ chỉ là đồ ăn của những con yêu thú và hung thú kia thôi… Sau này mãi đến khi nền văn minh tu tiên phát triển, Nhân tộc mới từ từ quật khởi! Mà rồng chính là thần thú của thời đại viễn cổ! Nó có thể sánh ngang với tiên nhân, chỉ với Long Linh Tông làm sao có thể diệt rồng? Khi Lâm Phong đang trầm tư suy nghĩ, Ngô Thiên Long dời mắt nhìn về phía Lư Gia Lâm và Dương Đông, nói: “Lão gia chủ nhà họ Lư, lão gia chủ nhà họ Dương! Tên này có thực lực không tầm thường, xin các ông giúp một tay nhé!” Hai lão gia chủ gật đầu, đi thẳng tới bên cạnh Ngô Thiên Long, sau đó lấy linh khí trấn tộc của gia tộc mình từ trong túi trữ vật ra. Trống Long Bì, nghe đâu được chế tạo từ da rồng, dùng linh khí đánh sẽ có thể phóng thích công kích bằng sóng âm đáng sợ. Kiếm Long Cốt, nghe đâu được chế tạo từ xương rồng, không gì không cắt được, không gì không đâm thủng được… Khi ba món linh khí tập hợp với nhau, một luồng khí tức cuồn cuộn lập tức bao trùm bốn phía khiến cho rất nhiều võ giả ở đây sắp thở không nổi. “Không ngờ tôi lại được nhìn thấy ba món linh khí tập hợp khi còn sống! Dù hôm nay có chết thì cũng rất xứng đáng!” Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Có người còn lấy điện thoại ra vội vàng tra Baidu, sau đó phát hiện quả nhiên có tác phẩm văn cổ tên là “Khẩu Kỹ”!
Nội dung rằng khẩu kỹ xuất hiện, tất cả im lặng, không dám hó hé…
Chết tiệt thật!
nước Đại Hạ có võ kỹ lợi hại như vậy mà sao họ chẳng biết gì thế!
…
Adv
Lúc này, nét mặt của Ngô Thiên Long cực kỳ nghiêm túc.
Thực lực của Lâm Phong mạnh đến mức nằm ngoài dự liệu của gã ta, khiến gã ta trở tay không kịp!
Hơn nữa sau cuộc đối đầu vừa rồi, gã ta phát hiện sáo Long Giác trong tay mình loáng thoáng vết nứt, điều này làm cho gã ta thầm hoảng sợ.
Sáo Long Giác là linh khí thượng cổ đó!
Adv
Mỗi món linh khí thượng cổ đều cực kỳ quý giá, không còn tìm thấy trên thị trường nữa!
Nhưng tia kiếm khí ban nãy của Lâm Phong lại suýt làm hỏng sáo Long Giác…
“Lâm Phong, thực lực của cậu quả thật rất mạnh! Nhưng tôi chỉ mới dùng tám phần thực lực thôi…”
Ngô Thiên Long lạnh lùng nhìn Lâm Phong.
“Cây sáo này của ông rất đặc biệt!”
Lâm Phong nhìn cây sáo xương trong tay Ngô Thiên Long một cách rất hứng thú.
Ngô Thiên Long có thể ngăn cản một phần trăm thực lực của anh bằng sáo Long Giác, điều này đã khiến anh kinh ngạc.
Đương nhiên cây sáo này không thể nào được làm từ long giác, có lẽ chỉ là giác của một số loài yêu thú hình rồng thôi…
Theo như lời của lão già trước kia, trái đất có thể chia thành ba giai đoạn:
Một là thời đại mạt pháp từ tiền Tần cho đến nay.
Hai là thời đại tu chân thượng cổ cho đến trước thời tiền Tần.
Ba là thời đại viễn cổ thần bí nhất.
Ghi chép về thời đại viễn cổ quá ít, có thể nói là gần như không có.
Bởi vì con người ở thời đại ấy rất yếu, họ chỉ là đồ ăn của những con yêu thú và hung thú kia thôi…
Sau này mãi đến khi nền văn minh tu tiên phát triển, Nhân tộc mới từ từ quật khởi!
Mà rồng chính là thần thú của thời đại viễn cổ!
Nó có thể sánh ngang với tiên nhân, chỉ với Long Linh Tông làm sao có thể diệt rồng?
Khi Lâm Phong đang trầm tư suy nghĩ, Ngô Thiên Long dời mắt nhìn về phía Lư Gia Lâm và Dương Đông, nói:
“Lão gia chủ nhà họ Lư, lão gia chủ nhà họ Dương! Tên này có thực lực không tầm thường, xin các ông giúp một tay nhé!”
Hai lão gia chủ gật đầu, đi thẳng tới bên cạnh Ngô Thiên Long, sau đó lấy linh khí trấn tộc của gia tộc mình từ trong túi trữ vật ra.
Trống Long Bì, nghe đâu được chế tạo từ da rồng, dùng linh khí đánh sẽ có thể phóng thích công kích bằng sóng âm đáng sợ.
Kiếm Long Cốt, nghe đâu được chế tạo từ xương rồng, không gì không cắt được, không gì không đâm thủng được…
Khi ba món linh khí tập hợp với nhau, một luồng khí tức cuồn cuộn lập tức bao trùm bốn phía khiến cho rất nhiều võ giả ở đây sắp thở không nổi.
“Không ngờ tôi lại được nhìn thấy ba món linh khí tập hợp khi còn sống! Dù hôm nay có chết thì cũng rất xứng đáng!”
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Có người còn lấy điện thoại ra vội vàng tra Baidu, sau đó phát hiện quả nhiên có tác phẩm văn cổ tên là “Khẩu Kỹ”! Nội dung rằng khẩu kỹ xuất hiện, tất cả im lặng, không dám hó hé… Chết tiệt thật! nước Đại Hạ có võ kỹ lợi hại như vậy mà sao họ chẳng biết gì thế! … Adv Lúc này, nét mặt của Ngô Thiên Long cực kỳ nghiêm túc. Thực lực của Lâm Phong mạnh đến mức nằm ngoài dự liệu của gã ta, khiến gã ta trở tay không kịp! Hơn nữa sau cuộc đối đầu vừa rồi, gã ta phát hiện sáo Long Giác trong tay mình loáng thoáng vết nứt, điều này làm cho gã ta thầm hoảng sợ. Sáo Long Giác là linh khí thượng cổ đó! Adv Mỗi món linh khí thượng cổ đều cực kỳ quý giá, không còn tìm thấy trên thị trường nữa! Nhưng tia kiếm khí ban nãy của Lâm Phong lại suýt làm hỏng sáo Long Giác… “Lâm Phong, thực lực của cậu quả thật rất mạnh! Nhưng tôi chỉ mới dùng tám phần thực lực thôi…” Ngô Thiên Long lạnh lùng nhìn Lâm Phong. “Cây sáo này của ông rất đặc biệt!” Lâm Phong nhìn cây sáo xương trong tay Ngô Thiên Long một cách rất hứng thú. Ngô Thiên Long có thể ngăn cản một phần trăm thực lực của anh bằng sáo Long Giác, điều này đã khiến anh kinh ngạc. Đương nhiên cây sáo này không thể nào được làm từ long giác, có lẽ chỉ là giác của một số loài yêu thú hình rồng thôi… Theo như lời của lão già trước kia, trái đất có thể chia thành ba giai đoạn: Một là thời đại mạt pháp từ tiền Tần cho đến nay. Hai là thời đại tu chân thượng cổ cho đến trước thời tiền Tần. Ba là thời đại viễn cổ thần bí nhất. Ghi chép về thời đại viễn cổ quá ít, có thể nói là gần như không có. Bởi vì con người ở thời đại ấy rất yếu, họ chỉ là đồ ăn của những con yêu thú và hung thú kia thôi… Sau này mãi đến khi nền văn minh tu tiên phát triển, Nhân tộc mới từ từ quật khởi! Mà rồng chính là thần thú của thời đại viễn cổ! Nó có thể sánh ngang với tiên nhân, chỉ với Long Linh Tông làm sao có thể diệt rồng? Khi Lâm Phong đang trầm tư suy nghĩ, Ngô Thiên Long dời mắt nhìn về phía Lư Gia Lâm và Dương Đông, nói: “Lão gia chủ nhà họ Lư, lão gia chủ nhà họ Dương! Tên này có thực lực không tầm thường, xin các ông giúp một tay nhé!” Hai lão gia chủ gật đầu, đi thẳng tới bên cạnh Ngô Thiên Long, sau đó lấy linh khí trấn tộc của gia tộc mình từ trong túi trữ vật ra. Trống Long Bì, nghe đâu được chế tạo từ da rồng, dùng linh khí đánh sẽ có thể phóng thích công kích bằng sóng âm đáng sợ. Kiếm Long Cốt, nghe đâu được chế tạo từ xương rồng, không gì không cắt được, không gì không đâm thủng được… Khi ba món linh khí tập hợp với nhau, một luồng khí tức cuồn cuộn lập tức bao trùm bốn phía khiến cho rất nhiều võ giả ở đây sắp thở không nổi. “Không ngờ tôi lại được nhìn thấy ba món linh khí tập hợp khi còn sống! Dù hôm nay có chết thì cũng rất xứng đáng!” Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!