Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 680
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Tất cả mọi thứ xung quanh đều bị phá hủy! Sảnh yến hội lộn xộn vô cùng, ngay sau đó toàn bộ khách sạn Long Lân rung lắc liên hồi như có động đất. Vào thời khắc quan trọng, trong pho tượng ở cửa khách sạn truyền ra một nguồn sức mạnh vô danh, lúc này khách sạn mới ổn định lại! . . . Lúc nà, tất cả võ giả may mắn sống sót đều chui vào nơi hẻo lánh nhất của sảnh yến hội, Bọn họ nhìn khói mù lượn lờ nơi trung tâm vụ nổ, ánh mắt trở nên ngơ ngẩn. Adv Đây là đòn tấn công do con người tạo ra ư? Chỉ một chút dư âm đã khiến bọn họ cảm thấy cơ thể mình như muốn nứt ra, sắp chết đến nơi. Một lát sau, chủ các thế lực lớn ở Đảo Long đều mừng rỡ nói: "Chết rồi, cuối cùng cũng chết!" Adv "Ha ha, Kiếm Thánh thì sao nào? Cuối cùng cũng phải chết!" "Ba món chí bảo của Đảo Long chúng ta quá mạnh, có thể dung hợp đòn đánh, càn quét mọi kẻ địch!" Ngô Thiên Long, Dương Đông, Lư Gia Lâm cũng thở phào, khóe miệng mở nụ cười tươi. Nói thật, thực lực của Lâm Phong ***** đến mức khiến người ta sợ hãi! Nếu không có ba món chí bảo trong tay, có lẽ hôm nay bọn họ sẽ chết ngay trên địa bàn của mình! "Ngài Lâm!" Chu Côn, Tiền Minh và Đường Tam Thái tái mặt, khó có thể tưởng tượng được thiên tài mạnh đến vậy lại cứ thế chết đi! "Đừng kêu nữa! Lâm Phong chết rồi, tiếp theo sẽ đến lượt bọn mày!" "Lúc đầu, tao đã định dành trọn buổi tối tuyệt vời hôm nay bên cô Maria. Chỉ vì bọn tạp nham chúng mày mà tao đã mất đi tất cả sự lịch sự và tao nhã!" Ngô Thiên Long lạnh lùng nhìn về phía đám Chu Côn, đang chuẩn bị ra tay! Mà đúng lúc này. tiếng của Lâm Phong hờ hững vang lên tưg trong làn sương khói: "Ngại quá! Còn không phá được lớp phòng ngự của tôi, tôi đã đề cao các ông quá rồi!" Anh vừa dứt lời. tất cả mọi người hít vào một hơi lạnh, đồng loạt nhìn về phía sương mù… Bắt gặp Lâm Phong bước ra chẳng nhuốm bụi trần. "Làm, làm sao có thể! Sao mày không hề hấn gì?" Lư Gia Lâm hét lớn theo bản năng. "Bởi vì các ông quá rác rưởi! Một đám phế vật, lại còn muốn độc lập! Chết đi cho tôi!" "Ầm!" Lâm Phong đập Lư Gia Lâm thành sương máu chỉ bằng một đòn, sau đó anh liếc nhìn xung quanh, nói đầy hờ hững: "Chơi *****̃ng chơi rồi, làm loạn cũng làm loạn rồi! Đã đến lúc kết thúc tất cả!" "Chờ đã, chờ một chút! Lâm Phong! Mày. . ." Dương Đông run rẩy trong lòng, đang muốn nói gì đó nhưng chưa dứt lời đã thấy Lâm Phong tung đòn về phía mình. Tuy lão ta là Võ Hồn cảnh đỉnh phong nhưng lại không hề kịp phản ứng! "Ầm!" Dương Đông cũng bị đập thành một đống sương máu! . . . Lúc này xung quanh lặng ngắt như tờ. Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Tất cả mọi thứ xung quanh đều bị phá hủy!
Sảnh yến hội lộn xộn vô cùng, ngay sau đó toàn bộ khách sạn Long Lân rung lắc liên hồi như có động đất.
Vào thời khắc quan trọng, trong pho tượng ở cửa khách sạn truyền ra một nguồn sức mạnh vô danh, lúc này khách sạn mới ổn định lại!
. . .
Lúc nà, tất cả võ giả may mắn sống sót đều chui vào nơi hẻo lánh nhất của sảnh yến hội,
Bọn họ nhìn khói mù lượn lờ nơi trung tâm vụ nổ, ánh mắt trở nên ngơ ngẩn.
Adv
Đây là đòn tấn công do con người tạo ra ư?
Chỉ một chút dư âm đã khiến bọn họ cảm thấy cơ thể mình như muốn nứt ra, sắp chết đến nơi.
Một lát sau, chủ các thế lực lớn ở Đảo Long đều mừng rỡ nói:
"Chết rồi, cuối cùng cũng chết!"
Adv
"Ha ha, Kiếm Thánh thì sao nào? Cuối cùng cũng phải chết!"
"Ba món chí bảo của Đảo Long chúng ta quá mạnh, có thể dung hợp đòn đánh, càn quét mọi kẻ địch!"
Ngô Thiên Long, Dương Đông, Lư Gia Lâm cũng thở phào, khóe miệng mở nụ cười tươi.
Nói thật, thực lực của Lâm Phong ***** đến mức khiến người ta sợ hãi!
Nếu không có ba món chí bảo trong tay, có lẽ hôm nay bọn họ sẽ chết ngay trên địa bàn của mình!
"Ngài Lâm!"
Chu Côn, Tiền Minh và Đường Tam Thái tái mặt, khó có thể tưởng tượng được thiên tài mạnh đến vậy lại cứ thế chết đi!
"Đừng kêu nữa! Lâm Phong chết rồi, tiếp theo sẽ đến lượt bọn mày!"
"Lúc đầu, tao đã định dành trọn buổi tối tuyệt vời hôm nay bên cô Maria. Chỉ vì bọn tạp nham chúng mày mà tao đã mất đi tất cả sự lịch sự và tao nhã!"
Ngô Thiên Long lạnh lùng nhìn về phía đám Chu Côn, đang chuẩn bị ra tay!
Mà đúng lúc này. tiếng của Lâm Phong hờ hững vang lên tưg trong làn sương khói:
"Ngại quá! Còn không phá được lớp phòng ngự của tôi, tôi đã đề cao các ông quá rồi!"
Anh vừa dứt lời. tất cả mọi người hít vào một hơi lạnh, đồng loạt nhìn về phía sương mù…
Bắt gặp Lâm Phong bước ra chẳng nhuốm bụi trần.
"Làm, làm sao có thể! Sao mày không hề hấn gì?"
Lư Gia Lâm hét lớn theo bản năng.
"Bởi vì các ông quá rác rưởi! Một đám phế vật, lại còn muốn độc lập! Chết đi cho tôi!"
"Ầm!"
Lâm Phong đập Lư Gia Lâm thành sương máu chỉ bằng một đòn, sau đó anh liếc nhìn xung quanh, nói đầy hờ hững:
"Chơi *****̃ng chơi rồi, làm loạn cũng làm loạn rồi! Đã đến lúc kết thúc tất cả!"
"Chờ đã, chờ một chút! Lâm Phong! Mày. . ."
Dương Đông run rẩy trong lòng, đang muốn nói gì đó nhưng chưa dứt lời đã thấy Lâm Phong tung đòn về phía mình.
Tuy lão ta là Võ Hồn cảnh đỉnh phong nhưng lại không hề kịp phản ứng!
"Ầm!"
Dương Đông cũng bị đập thành một đống sương máu!
. . .
Lúc này xung quanh lặng ngắt như tờ.
Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Tất cả mọi thứ xung quanh đều bị phá hủy! Sảnh yến hội lộn xộn vô cùng, ngay sau đó toàn bộ khách sạn Long Lân rung lắc liên hồi như có động đất. Vào thời khắc quan trọng, trong pho tượng ở cửa khách sạn truyền ra một nguồn sức mạnh vô danh, lúc này khách sạn mới ổn định lại! . . . Lúc nà, tất cả võ giả may mắn sống sót đều chui vào nơi hẻo lánh nhất của sảnh yến hội, Bọn họ nhìn khói mù lượn lờ nơi trung tâm vụ nổ, ánh mắt trở nên ngơ ngẩn. Adv Đây là đòn tấn công do con người tạo ra ư? Chỉ một chút dư âm đã khiến bọn họ cảm thấy cơ thể mình như muốn nứt ra, sắp chết đến nơi. Một lát sau, chủ các thế lực lớn ở Đảo Long đều mừng rỡ nói: "Chết rồi, cuối cùng cũng chết!" Adv "Ha ha, Kiếm Thánh thì sao nào? Cuối cùng cũng phải chết!" "Ba món chí bảo của Đảo Long chúng ta quá mạnh, có thể dung hợp đòn đánh, càn quét mọi kẻ địch!" Ngô Thiên Long, Dương Đông, Lư Gia Lâm cũng thở phào, khóe miệng mở nụ cười tươi. Nói thật, thực lực của Lâm Phong ***** đến mức khiến người ta sợ hãi! Nếu không có ba món chí bảo trong tay, có lẽ hôm nay bọn họ sẽ chết ngay trên địa bàn của mình! "Ngài Lâm!" Chu Côn, Tiền Minh và Đường Tam Thái tái mặt, khó có thể tưởng tượng được thiên tài mạnh đến vậy lại cứ thế chết đi! "Đừng kêu nữa! Lâm Phong chết rồi, tiếp theo sẽ đến lượt bọn mày!" "Lúc đầu, tao đã định dành trọn buổi tối tuyệt vời hôm nay bên cô Maria. Chỉ vì bọn tạp nham chúng mày mà tao đã mất đi tất cả sự lịch sự và tao nhã!" Ngô Thiên Long lạnh lùng nhìn về phía đám Chu Côn, đang chuẩn bị ra tay! Mà đúng lúc này. tiếng của Lâm Phong hờ hững vang lên tưg trong làn sương khói: "Ngại quá! Còn không phá được lớp phòng ngự của tôi, tôi đã đề cao các ông quá rồi!" Anh vừa dứt lời. tất cả mọi người hít vào một hơi lạnh, đồng loạt nhìn về phía sương mù… Bắt gặp Lâm Phong bước ra chẳng nhuốm bụi trần. "Làm, làm sao có thể! Sao mày không hề hấn gì?" Lư Gia Lâm hét lớn theo bản năng. "Bởi vì các ông quá rác rưởi! Một đám phế vật, lại còn muốn độc lập! Chết đi cho tôi!" "Ầm!" Lâm Phong đập Lư Gia Lâm thành sương máu chỉ bằng một đòn, sau đó anh liếc nhìn xung quanh, nói đầy hờ hững: "Chơi *****̃ng chơi rồi, làm loạn cũng làm loạn rồi! Đã đến lúc kết thúc tất cả!" "Chờ đã, chờ một chút! Lâm Phong! Mày. . ." Dương Đông run rẩy trong lòng, đang muốn nói gì đó nhưng chưa dứt lời đã thấy Lâm Phong tung đòn về phía mình. Tuy lão ta là Võ Hồn cảnh đỉnh phong nhưng lại không hề kịp phản ứng! "Ầm!" Dương Đông cũng bị đập thành một đống sương máu! . . . Lúc này xung quanh lặng ngắt như tờ. Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!