Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 746
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Sáu giờ rưỡi. Trong bữa tiệc được tổ chức ở khách sạn hàng đầu thủ đô đã kín chỗ ngồi. Các võ giả của thế lực lớn ở thủ đô đều yên lặng ngồi tại chỗ của mình, chăm chú nhìn Lâm Phong, Phùng Mục Trần và Doãn Diệu đang đi từ ngoài cửa vào. Đương nhiên, hầu hết ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào Lâm Phong. Gần đây người này rất nổi tiếng, là lực lượng mới xuất hiện thực sự khiến người ta tò mò! AdvTất cả mọi người không hiểu vì sao trong Đại Hạ lại đột nhiên xuất hiện một yêu nghiệt như thế. Khi bọn họ đang quan sát Lâm Phong thì chuyện phát sinh ở bên ngoài cũng truyền vào tai bọn họ, khiến con ngươi bọn họ đều co lại, trong lòng cực kì khiếp sợ! Tiệc tối nay là tiệc chiêu đãi do Long soái quân bộ tự tay tổ chức nhưng Lâm Phong vẫn dám giết người ngay ngoài cửa, bắt người nhà họ Chu quỳ xin lỗi? “Lâm Phong, cuối cùng cậu cũng tới!” AdvLúc này, Bộ trưởng bộ chấp pháp Tư Đồ Vân Tiêu tiến lên đón, cười chào hỏi. “Lần đầu gặp mặt, mong bộ trưởng chỉ bảo nhiều hơn.” Trên mặt Lâm Phong lộ ra một nụ cười hiếm hoi. Trên đường tới đây, lục sư huynh dã giới thiệu cho anh vài người phe mình. Tư Đồ Vân Tiêu là một trong số đó, còn Triệu Vô Cực, Hoàn Mi Đạo Nhân đều là cấp dưới của ông ấy. “Ha ha, chỉ bảo thì không dám nhận, nhưng giao lưu một chút thì có thể.” Tư Đồ Vân Tiêu không ngờ Lâm Phong sẽ khách khí với mình như vậy, không khỏi vui vẻ ra mặt. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên ông ấy và Lâm Phong gặp mặt, trong lời đồn, Lâm Phong là người rất kiêu ngạo… “Lâm Phong, mời cậu lên đây trước.” Lúc này, một ông già trên lễ đài cất giọng hiền hòa. Đây chính là Long soái! Ông ấy cao chừng hơn mét bảy, mét tám, đứng trên lễ đài như một cây cột bê tông, dáng người cao lớn cường tráng, rõ ràng là một lão già tóc hoa râm nhưng mang lại cảm giác cực kì bất khuất! “Lâm Phong, tối nay là của cậu, tôi không quấy rầy nữa! Lát nữa buổi lễ kết thúc, cậu tới chỗ tôi, chúng ta tâm sự một chút.” Tư Đồ Vân Tiêu cười nói một câu, sau đó dẫn Phùng Mục Trần và Doãn Diệu ngồi xuống bàn đầu. Trên cơ bản ở đó đều là các nhân vật lớn trong nước! Mỗi một người đều có vẻ không tầm thường, mắt sáng như đuốc, thực lực sâu không lường được. Lâm Phong không suy nghĩ nhiều, sải bước thật dài mấy chục thước, nháy mắt đã đi lên lễ đài, đứng bên cạnh Long soái. Chiêu thức đó đủ để khiến các cường giả có mặt phải nheo mắt lại, vẻ mặt thoáng qua chút kinh sợ. … Trên lễ đài, Long soái đánh giá Lâm Phong bên cạnh mình, trong mắt lóe ra ánh sáng. Đúng là một thanh niên điềm đạm, không hề tầm thường! Quả là danh bất hư truyền. Một thanh niên có thể để lại ấn tượng như thế này với ông ấy cũng mới chỉ có mấy người được điều động nội bộ làm Chân Long Chi Tử! “Lâm Phong, coi như đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt.” Long soái mỉm cười nói. “Mọi việc có lần đầu thì cũng có lần thứ hai.” Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Sáu giờ rưỡi.
Trong bữa tiệc được tổ chức ở khách sạn hàng đầu thủ đô đã kín chỗ ngồi.
Các võ giả của thế lực lớn ở thủ đô đều yên lặng ngồi tại chỗ của mình, chăm chú nhìn Lâm Phong, Phùng Mục Trần và Doãn Diệu đang đi từ ngoài cửa vào.
Đương nhiên, hầu hết ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào Lâm Phong.
Gần đây người này rất nổi tiếng, là lực lượng mới xuất hiện thực sự khiến người ta tò mò!
Adv
Tất cả mọi người không hiểu vì sao trong Đại Hạ lại đột nhiên xuất hiện một yêu nghiệt như thế.
Khi bọn họ đang quan sát Lâm Phong thì chuyện phát sinh ở bên ngoài cũng truyền vào tai bọn họ, khiến con ngươi bọn họ đều co lại, trong lòng cực kì khiếp sợ!
Tiệc tối nay là tiệc chiêu đãi do Long soái quân bộ tự tay tổ chức nhưng Lâm Phong vẫn dám giết người ngay ngoài cửa, bắt người nhà họ Chu quỳ xin lỗi?
“Lâm Phong, cuối cùng cậu cũng tới!”
Adv
Lúc này, Bộ trưởng bộ chấp pháp Tư Đồ Vân Tiêu tiến lên đón, cười chào hỏi.
“Lần đầu gặp mặt, mong bộ trưởng chỉ bảo nhiều hơn.”
Trên mặt Lâm Phong lộ ra một nụ cười hiếm hoi.
Trên đường tới đây, lục sư huynh dã giới thiệu cho anh vài người phe mình.
Tư Đồ Vân Tiêu là một trong số đó, còn Triệu Vô Cực, Hoàn Mi Đạo Nhân đều là cấp dưới của ông ấy.
“Ha ha, chỉ bảo thì không dám nhận, nhưng giao lưu một chút thì có thể.”
Tư Đồ Vân Tiêu không ngờ Lâm Phong sẽ khách khí với mình như vậy, không khỏi vui vẻ ra mặt.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên ông ấy và Lâm Phong gặp mặt, trong lời đồn, Lâm Phong là người rất kiêu ngạo…
“Lâm Phong, mời cậu lên đây trước.”
Lúc này, một ông già trên lễ đài cất giọng hiền hòa.
Đây chính là Long soái!
Ông ấy cao chừng hơn mét bảy, mét tám, đứng trên lễ đài như một cây cột bê tông, dáng người cao lớn cường tráng, rõ ràng là một lão già tóc hoa râm nhưng mang lại cảm giác cực kì bất khuất!
“Lâm Phong, tối nay là của cậu, tôi không quấy rầy nữa! Lát nữa buổi lễ kết thúc, cậu tới chỗ tôi, chúng ta tâm sự một chút.”
Tư Đồ Vân Tiêu cười nói một câu, sau đó dẫn Phùng Mục Trần và Doãn Diệu ngồi xuống bàn đầu.
Trên cơ bản ở đó đều là các nhân vật lớn trong nước!
Mỗi một người đều có vẻ không tầm thường, mắt sáng như đuốc, thực lực sâu không lường được.
Lâm Phong không suy nghĩ nhiều, sải bước thật dài mấy chục thước, nháy mắt đã đi lên lễ đài, đứng bên cạnh Long soái.
Chiêu thức đó đủ để khiến các cường giả có mặt phải nheo mắt lại, vẻ mặt thoáng qua chút kinh sợ.
…
Trên lễ đài, Long soái đánh giá Lâm Phong bên cạnh mình, trong mắt lóe ra ánh sáng.
Đúng là một thanh niên điềm đạm, không hề tầm thường!
Quả là danh bất hư truyền.
Một thanh niên có thể để lại ấn tượng như thế này với ông ấy cũng mới chỉ có mấy người được điều động nội bộ làm Chân Long Chi Tử!
“Lâm Phong, coi như đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt.”
Long soái mỉm cười nói.
“Mọi việc có lần đầu thì cũng có lần thứ hai.”
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Sáu giờ rưỡi. Trong bữa tiệc được tổ chức ở khách sạn hàng đầu thủ đô đã kín chỗ ngồi. Các võ giả của thế lực lớn ở thủ đô đều yên lặng ngồi tại chỗ của mình, chăm chú nhìn Lâm Phong, Phùng Mục Trần và Doãn Diệu đang đi từ ngoài cửa vào. Đương nhiên, hầu hết ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào Lâm Phong. Gần đây người này rất nổi tiếng, là lực lượng mới xuất hiện thực sự khiến người ta tò mò! AdvTất cả mọi người không hiểu vì sao trong Đại Hạ lại đột nhiên xuất hiện một yêu nghiệt như thế. Khi bọn họ đang quan sát Lâm Phong thì chuyện phát sinh ở bên ngoài cũng truyền vào tai bọn họ, khiến con ngươi bọn họ đều co lại, trong lòng cực kì khiếp sợ! Tiệc tối nay là tiệc chiêu đãi do Long soái quân bộ tự tay tổ chức nhưng Lâm Phong vẫn dám giết người ngay ngoài cửa, bắt người nhà họ Chu quỳ xin lỗi? “Lâm Phong, cuối cùng cậu cũng tới!” AdvLúc này, Bộ trưởng bộ chấp pháp Tư Đồ Vân Tiêu tiến lên đón, cười chào hỏi. “Lần đầu gặp mặt, mong bộ trưởng chỉ bảo nhiều hơn.” Trên mặt Lâm Phong lộ ra một nụ cười hiếm hoi. Trên đường tới đây, lục sư huynh dã giới thiệu cho anh vài người phe mình. Tư Đồ Vân Tiêu là một trong số đó, còn Triệu Vô Cực, Hoàn Mi Đạo Nhân đều là cấp dưới của ông ấy. “Ha ha, chỉ bảo thì không dám nhận, nhưng giao lưu một chút thì có thể.” Tư Đồ Vân Tiêu không ngờ Lâm Phong sẽ khách khí với mình như vậy, không khỏi vui vẻ ra mặt. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên ông ấy và Lâm Phong gặp mặt, trong lời đồn, Lâm Phong là người rất kiêu ngạo… “Lâm Phong, mời cậu lên đây trước.” Lúc này, một ông già trên lễ đài cất giọng hiền hòa. Đây chính là Long soái! Ông ấy cao chừng hơn mét bảy, mét tám, đứng trên lễ đài như một cây cột bê tông, dáng người cao lớn cường tráng, rõ ràng là một lão già tóc hoa râm nhưng mang lại cảm giác cực kì bất khuất! “Lâm Phong, tối nay là của cậu, tôi không quấy rầy nữa! Lát nữa buổi lễ kết thúc, cậu tới chỗ tôi, chúng ta tâm sự một chút.” Tư Đồ Vân Tiêu cười nói một câu, sau đó dẫn Phùng Mục Trần và Doãn Diệu ngồi xuống bàn đầu. Trên cơ bản ở đó đều là các nhân vật lớn trong nước! Mỗi một người đều có vẻ không tầm thường, mắt sáng như đuốc, thực lực sâu không lường được. Lâm Phong không suy nghĩ nhiều, sải bước thật dài mấy chục thước, nháy mắt đã đi lên lễ đài, đứng bên cạnh Long soái. Chiêu thức đó đủ để khiến các cường giả có mặt phải nheo mắt lại, vẻ mặt thoáng qua chút kinh sợ. … Trên lễ đài, Long soái đánh giá Lâm Phong bên cạnh mình, trong mắt lóe ra ánh sáng. Đúng là một thanh niên điềm đạm, không hề tầm thường! Quả là danh bất hư truyền. Một thanh niên có thể để lại ấn tượng như thế này với ông ấy cũng mới chỉ có mấy người được điều động nội bộ làm Chân Long Chi Tử! “Lâm Phong, coi như đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt.” Long soái mỉm cười nói. “Mọi việc có lần đầu thì cũng có lần thứ hai.” Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!