Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 762
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Người còn lại là một người đàn ông mặc áo choàng đen. Người này có hơi thở trầm ổn, ánh mắt sắc bén, khi di chuyển, thậm chí còn khiến không gian xung quanh cơ thể gợn sóng... "Võ Thần Cảnh sao?" Lâm Phong nheo mắt lại. Anh có thể cảm nhận rõ ràng rằng người đàn ông mặc áo choàng đen mạnh hơn nhiều so với Võ Thánh bình thường, linh khí trong cơ thể đã cô đọng đến mức mắt thường có thể thấy, gần như đã hóa lỏng! Đây chính là sự khác biệt giữa võ đạo và tiên đạo! Adv Võ đạo không cần linh căn, ban đầu chỉ cần đã thông hai mạch Nhâm Đốc, tu luyện nội lực, lấy nội lực nuôi dưỡng kinh cốt, chờ đến khi có thể chịu được sự tấn công của linh khí thì có thể hấp thụ linh khí trời đất! Linh khí hấp thụ tập trung ở trong võ hạch, trải qua quá trình nén lại nhiều lần, từ đó phá vỡ giới hạn, lấy võ nhập tiên! Còn tiên đạo ngoài việc phải hấp thụ linh khí, còn phải cảm ngộ đại đạo trời đất, từ đó hồn thể viên mãn, vượt kiếp thành tiên! Đây là hai con đường tu tiên khác nhau! Adv Chỉ là võ đạo phổ biến hơn một chút, cũng dễ dàng hơn một chút, chiến lực cũng yếu hơn một chút! Mà lúc này. Phùng Mục Trần thấy Long Soái đến, ánh mắt hơi động, lập tức tiến lên một bước nói: "Long Soái, ông đến đây..." "Phùng Mục Trần, cậu im lặng đi đã!" Long soái cắt ngang lời của Phùng Mục Trần. Sau đó, ông ấy chuyển ánh mắt về phía Lâm Phong, trong mắt có chút phức tạp. Ngay tối qua. Một đám lão già bọn họ còn bàn bạc việc đến gặp Lâm Phong để xin lỗi! Không ngờ hôm nay lại xảy ra chuyện lớn như vậy! Thế gia tu tiên nổi giận, chuyện này chắc chắn không thể giải quyết ổn thỏa được! "Lâm Phong! Tối qua Lận Vô Song bị người ám sát, trọng thương nguy kịch, cậu có biết không?" Long soái hỏi. "Đại Phật Nhạc Sơn à, nói thẳng mục đích của mấy người đi!" Lâm Phong hờ hững nói. Long soái nghe vậy thì khóe miệng hơi giật giật. Ông ấy có chút không hiểu, sao mình lại biến thành Đại Phật Nhạc Sơn rồi! Mà ngay lúc này. "Đừng ở đây mà nói nhảm!" Người đàn ông áo đen bên cạnh lạnh lùng nói: "Trong bữa tiệc tối qua, cậu và tiểu thiếu gia nhà tôi xảy ra xung đột, tối đó tiểu thiếu gia nhà tôi về thì bị người khác ám sát! Chuyện này có phải do cậu làm không?" "Tôi cần phải ám sát sao? Bình thường tôi muốn giết ai, tôi sẽ giết ngay tại chỗ!" Lâm Phong nói. Người đàn ông áo đen nghe vậy thì lập tức cười lạnh một tiếng, đáp lại: "Cái này không phải do cậu nói là được! Tôi phải đưa cậu về Côn n, điều tra một phen!" "Ông có bản lĩnh đó à?" Lâm Phong cười khẩy một tiếng. Trực tiếp đưa tay lớn ra chụp về phía người đàn ông áo đen! Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Người còn lại là một người đàn ông mặc áo choàng đen.
Người này có hơi thở trầm ổn, ánh mắt sắc bén, khi di chuyển, thậm chí còn khiến không gian xung quanh cơ thể gợn sóng...
"Võ Thần Cảnh sao?"
Lâm Phong nheo mắt lại.
Anh có thể cảm nhận rõ ràng rằng người đàn ông mặc áo choàng đen mạnh hơn nhiều so với Võ Thánh bình thường, linh khí trong cơ thể đã cô đọng đến mức mắt thường có thể thấy, gần như đã hóa lỏng!
Đây chính là sự khác biệt giữa võ đạo và tiên đạo!
Adv
Võ đạo không cần linh căn, ban đầu chỉ cần đã thông hai mạch Nhâm Đốc, tu luyện nội lực, lấy nội lực nuôi dưỡng kinh cốt, chờ đến khi có thể chịu được sự tấn công của linh khí thì có thể hấp thụ linh khí trời đất!
Linh khí hấp thụ tập trung ở trong võ hạch, trải qua quá trình nén lại nhiều lần, từ đó phá vỡ giới hạn, lấy võ nhập tiên!
Còn tiên đạo ngoài việc phải hấp thụ linh khí, còn phải cảm ngộ đại đạo trời đất, từ đó hồn thể viên mãn, vượt kiếp thành tiên!
Đây là hai con đường tu tiên khác nhau!
Adv
Chỉ là võ đạo phổ biến hơn một chút, cũng dễ dàng hơn một chút, chiến lực cũng yếu hơn một chút!
Mà lúc này.
Phùng Mục Trần thấy Long Soái đến, ánh mắt hơi động, lập tức tiến lên một bước nói:
"Long Soái, ông đến đây..."
"Phùng Mục Trần, cậu im lặng đi đã!"
Long soái cắt ngang lời của Phùng Mục Trần.
Sau đó, ông ấy chuyển ánh mắt về phía Lâm Phong, trong mắt có chút phức tạp.
Ngay tối qua.
Một đám lão già bọn họ còn bàn bạc việc đến gặp Lâm Phong để xin lỗi!
Không ngờ hôm nay lại xảy ra chuyện lớn như vậy!
Thế gia tu tiên nổi giận, chuyện này chắc chắn không thể giải quyết ổn thỏa được!
"Lâm Phong! Tối qua Lận Vô Song bị người ám sát, trọng thương nguy kịch, cậu có biết không?"
Long soái hỏi.
"Đại Phật Nhạc Sơn à, nói thẳng mục đích của mấy người đi!"
Lâm Phong hờ hững nói.
Long soái nghe vậy thì khóe miệng hơi giật giật.
Ông ấy có chút không hiểu, sao mình lại biến thành Đại Phật Nhạc Sơn rồi!
Mà ngay lúc này.
"Đừng ở đây mà nói nhảm!"
Người đàn ông áo đen bên cạnh lạnh lùng nói:
"Trong bữa tiệc tối qua, cậu và tiểu thiếu gia nhà tôi xảy ra xung đột, tối đó tiểu thiếu gia nhà tôi về thì bị người khác ám sát! Chuyện này có phải do cậu làm không?"
"Tôi cần phải ám sát sao? Bình thường tôi muốn giết ai, tôi sẽ giết ngay tại chỗ!"
Lâm Phong nói.
Người đàn ông áo đen nghe vậy thì lập tức cười lạnh một tiếng, đáp lại:
"Cái này không phải do cậu nói là được! Tôi phải đưa cậu về Côn n, điều tra một phen!"
"Ông có bản lĩnh đó à?"
Lâm Phong cười khẩy một tiếng.
Trực tiếp đưa tay lớn ra chụp về phía người đàn ông áo đen!
Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Người còn lại là một người đàn ông mặc áo choàng đen. Người này có hơi thở trầm ổn, ánh mắt sắc bén, khi di chuyển, thậm chí còn khiến không gian xung quanh cơ thể gợn sóng... "Võ Thần Cảnh sao?" Lâm Phong nheo mắt lại. Anh có thể cảm nhận rõ ràng rằng người đàn ông mặc áo choàng đen mạnh hơn nhiều so với Võ Thánh bình thường, linh khí trong cơ thể đã cô đọng đến mức mắt thường có thể thấy, gần như đã hóa lỏng! Đây chính là sự khác biệt giữa võ đạo và tiên đạo! Adv Võ đạo không cần linh căn, ban đầu chỉ cần đã thông hai mạch Nhâm Đốc, tu luyện nội lực, lấy nội lực nuôi dưỡng kinh cốt, chờ đến khi có thể chịu được sự tấn công của linh khí thì có thể hấp thụ linh khí trời đất! Linh khí hấp thụ tập trung ở trong võ hạch, trải qua quá trình nén lại nhiều lần, từ đó phá vỡ giới hạn, lấy võ nhập tiên! Còn tiên đạo ngoài việc phải hấp thụ linh khí, còn phải cảm ngộ đại đạo trời đất, từ đó hồn thể viên mãn, vượt kiếp thành tiên! Đây là hai con đường tu tiên khác nhau! Adv Chỉ là võ đạo phổ biến hơn một chút, cũng dễ dàng hơn một chút, chiến lực cũng yếu hơn một chút! Mà lúc này. Phùng Mục Trần thấy Long Soái đến, ánh mắt hơi động, lập tức tiến lên một bước nói: "Long Soái, ông đến đây..." "Phùng Mục Trần, cậu im lặng đi đã!" Long soái cắt ngang lời của Phùng Mục Trần. Sau đó, ông ấy chuyển ánh mắt về phía Lâm Phong, trong mắt có chút phức tạp. Ngay tối qua. Một đám lão già bọn họ còn bàn bạc việc đến gặp Lâm Phong để xin lỗi! Không ngờ hôm nay lại xảy ra chuyện lớn như vậy! Thế gia tu tiên nổi giận, chuyện này chắc chắn không thể giải quyết ổn thỏa được! "Lâm Phong! Tối qua Lận Vô Song bị người ám sát, trọng thương nguy kịch, cậu có biết không?" Long soái hỏi. "Đại Phật Nhạc Sơn à, nói thẳng mục đích của mấy người đi!" Lâm Phong hờ hững nói. Long soái nghe vậy thì khóe miệng hơi giật giật. Ông ấy có chút không hiểu, sao mình lại biến thành Đại Phật Nhạc Sơn rồi! Mà ngay lúc này. "Đừng ở đây mà nói nhảm!" Người đàn ông áo đen bên cạnh lạnh lùng nói: "Trong bữa tiệc tối qua, cậu và tiểu thiếu gia nhà tôi xảy ra xung đột, tối đó tiểu thiếu gia nhà tôi về thì bị người khác ám sát! Chuyện này có phải do cậu làm không?" "Tôi cần phải ám sát sao? Bình thường tôi muốn giết ai, tôi sẽ giết ngay tại chỗ!" Lâm Phong nói. Người đàn ông áo đen nghe vậy thì lập tức cười lạnh một tiếng, đáp lại: "Cái này không phải do cậu nói là được! Tôi phải đưa cậu về Côn n, điều tra một phen!" "Ông có bản lĩnh đó à?" Lâm Phong cười khẩy một tiếng. Trực tiếp đưa tay lớn ra chụp về phía người đàn ông áo đen! Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!