Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 781
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Lâm Phong nhíu mày nói. Vô cùng bất mãn! Làm trò gì vậy? Mình vẫn chưa đánh thật đâu đấy! "Ông mau đánh hết sức cho tôi, nếu không tôi sẽ hấp thụ ông!" AdvLâm Phong lạnh giọng nói. ... Trong núi vang lên tiếng gầm giận dữ của Quỷ Lệ! Khí tức mênh mông tràn ra khiến trời đất tối tăm không ánh sáng! Vù! Adv Quỷ Lệ từ trong núi bay ra. Hiện tại cơ thể ông ta đã nứt, máu me be bét, thoạt nhìn thê thảm không chịu nổi! Đôi mắt đáng sợ của ông ta nhìn chòng chọc vào Lâm Phong, trong lòng vừa tức giận vừa sợ hãi! Rốt cuộc là thế nào? Thời đại này sao vẫn có thể có một thanh niên đáng sợ như thế? Điều này không bình thường! “Rốt cuộc cậu là ai? Có lai lịch thế nào?” Quỷ Lệ lạnh lùng hỏi. Lâm Phong hơi động đậy, biến mất tại chỗ, nháy mắt sau đã ở trước mặt Quỷ Lệ. Vẻ mặt Quỷ Lệ thay đổi, muốn phản kháng nhưng không có tác dụng, bị Lâm Phong dễ dàng túm cổ giơ lên. Hiện tại thực lực của ông ta và người thanh niên trước mặt chênh lệch quá lớn. “Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là ông sẽ chết!” Lâm Phong lạnh nhạt nói. Quỷ Lệ nghe vậy, con ngươi hơi co lại, lập tức nói: “Bây giờ tôi còn chưa đạt đỉnh, cậu có dám đợi tôi khôi phục hoàn toàn rồi đánh không?” “Ông tự coi trọng mình thế?” Lâm Phong phì cười, sử dụng Hấp Tinh đại pháp hút khô tinh khí của Quỷ Lệ! Anh rất khát vọng có thể đánh một trận cùng cường giả, nhưng tiếc rằng Quỷ Lệ không phải! Dù khôi phục trạng thái đỉnh cao nhất thì ông ta mạnh được tới mức nào? Thay vì lãng phí thời gian, chẳng bằng kết thúc luôn. Dù sao thì tiếp theo vẫn còn đám người nhà họ Lận đang chờ anh. Nhà họ Lận là thế gia tiên đạo của Côn Luân, vậy thực lực cũng không yếu, nếu có thể có vài người tu tiên thì càng tốt. Hấp Tinh đại pháp được sử dụng, Quỷ Lệ còn đang giãy dụa cũng từ từ yên tĩnh lại, ánh mắt ông ta nhìn Lâm Phong đầy sợ hãi. Ông ta cảm nhận được tinh khí trong cơ thể đang tràn ra ngoài, bị hút đi… Cả người dường như bị móc sạch, kiệt sức, không nhúc nhích nổi… Ma quỷ! Đây nhất định là ma quỷ! Lúc hấp hối, Quỷ Lệ vô cùng hối hận! Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Lâm Phong nhíu mày nói.
Vô cùng bất mãn!
Làm trò gì vậy?
Mình vẫn chưa đánh thật đâu đấy!
"Ông mau đánh hết sức cho tôi, nếu không tôi sẽ hấp thụ ông!"
Adv
Lâm Phong lạnh giọng nói.
...
Trong núi vang lên tiếng gầm giận dữ của Quỷ Lệ!
Khí tức mênh mông tràn ra khiến trời đất tối tăm không ánh sáng!
Vù!
Adv
Quỷ Lệ từ trong núi bay ra.
Hiện tại cơ thể ông ta đã nứt, máu me be bét, thoạt nhìn thê thảm không chịu nổi!
Đôi mắt đáng sợ của ông ta nhìn chòng chọc vào Lâm Phong, trong lòng vừa tức giận vừa sợ hãi!
Rốt cuộc là thế nào?
Thời đại này sao vẫn có thể có một thanh niên đáng sợ như thế?
Điều này không bình thường!
“Rốt cuộc cậu là ai? Có lai lịch thế nào?”
Quỷ Lệ lạnh lùng hỏi.
Lâm Phong hơi động đậy, biến mất tại chỗ, nháy mắt sau đã ở trước mặt Quỷ Lệ.
Vẻ mặt Quỷ Lệ thay đổi, muốn phản kháng nhưng không có tác dụng, bị Lâm Phong dễ dàng túm cổ giơ lên.
Hiện tại thực lực của ông ta và người thanh niên trước mặt chênh lệch quá lớn.
“Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là ông sẽ chết!” Lâm Phong lạnh nhạt nói.
Quỷ Lệ nghe vậy, con ngươi hơi co lại, lập tức nói:
“Bây giờ tôi còn chưa đạt đỉnh, cậu có dám đợi tôi khôi phục hoàn toàn rồi đánh không?”
“Ông tự coi trọng mình thế?” Lâm Phong phì cười, sử dụng Hấp Tinh đại pháp hút khô tinh khí của Quỷ Lệ!
Anh rất khát vọng có thể đánh một trận cùng cường giả, nhưng tiếc rằng Quỷ Lệ không phải!
Dù khôi phục trạng thái đỉnh cao nhất thì ông ta mạnh được tới mức nào?
Thay vì lãng phí thời gian, chẳng bằng kết thúc luôn.
Dù sao thì tiếp theo vẫn còn đám người nhà họ Lận đang chờ anh.
Nhà họ Lận là thế gia tiên đạo của Côn Luân, vậy thực lực cũng không yếu, nếu có thể có vài người tu tiên thì càng tốt.
Hấp Tinh đại pháp được sử dụng, Quỷ Lệ còn đang giãy dụa cũng từ từ yên tĩnh lại, ánh mắt ông ta nhìn Lâm Phong đầy sợ hãi.
Ông ta cảm nhận được tinh khí trong cơ thể đang tràn ra ngoài, bị hút đi…
Cả người dường như bị móc sạch, kiệt sức, không nhúc nhích nổi…
Ma quỷ!
Đây nhất định là ma quỷ!
Lúc hấp hối, Quỷ Lệ vô cùng hối hận!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Lâm Phong nhíu mày nói. Vô cùng bất mãn! Làm trò gì vậy? Mình vẫn chưa đánh thật đâu đấy! "Ông mau đánh hết sức cho tôi, nếu không tôi sẽ hấp thụ ông!" AdvLâm Phong lạnh giọng nói. ... Trong núi vang lên tiếng gầm giận dữ của Quỷ Lệ! Khí tức mênh mông tràn ra khiến trời đất tối tăm không ánh sáng! Vù! Adv Quỷ Lệ từ trong núi bay ra. Hiện tại cơ thể ông ta đã nứt, máu me be bét, thoạt nhìn thê thảm không chịu nổi! Đôi mắt đáng sợ của ông ta nhìn chòng chọc vào Lâm Phong, trong lòng vừa tức giận vừa sợ hãi! Rốt cuộc là thế nào? Thời đại này sao vẫn có thể có một thanh niên đáng sợ như thế? Điều này không bình thường! “Rốt cuộc cậu là ai? Có lai lịch thế nào?” Quỷ Lệ lạnh lùng hỏi. Lâm Phong hơi động đậy, biến mất tại chỗ, nháy mắt sau đã ở trước mặt Quỷ Lệ. Vẻ mặt Quỷ Lệ thay đổi, muốn phản kháng nhưng không có tác dụng, bị Lâm Phong dễ dàng túm cổ giơ lên. Hiện tại thực lực của ông ta và người thanh niên trước mặt chênh lệch quá lớn. “Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là ông sẽ chết!” Lâm Phong lạnh nhạt nói. Quỷ Lệ nghe vậy, con ngươi hơi co lại, lập tức nói: “Bây giờ tôi còn chưa đạt đỉnh, cậu có dám đợi tôi khôi phục hoàn toàn rồi đánh không?” “Ông tự coi trọng mình thế?” Lâm Phong phì cười, sử dụng Hấp Tinh đại pháp hút khô tinh khí của Quỷ Lệ! Anh rất khát vọng có thể đánh một trận cùng cường giả, nhưng tiếc rằng Quỷ Lệ không phải! Dù khôi phục trạng thái đỉnh cao nhất thì ông ta mạnh được tới mức nào? Thay vì lãng phí thời gian, chẳng bằng kết thúc luôn. Dù sao thì tiếp theo vẫn còn đám người nhà họ Lận đang chờ anh. Nhà họ Lận là thế gia tiên đạo của Côn Luân, vậy thực lực cũng không yếu, nếu có thể có vài người tu tiên thì càng tốt. Hấp Tinh đại pháp được sử dụng, Quỷ Lệ còn đang giãy dụa cũng từ từ yên tĩnh lại, ánh mắt ông ta nhìn Lâm Phong đầy sợ hãi. Ông ta cảm nhận được tinh khí trong cơ thể đang tràn ra ngoài, bị hút đi… Cả người dường như bị móc sạch, kiệt sức, không nhúc nhích nổi… Ma quỷ! Đây nhất định là ma quỷ! Lúc hấp hối, Quỷ Lệ vô cùng hối hận! Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!