Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 783
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Còn Lâm Phong tìm một nơi hẻo lánh, khoanh chân đả tọa, toàn lực vận chuyển Cửu Thiên Tiên diễn pháp, luyện hóa linh khí vô tận trong cơ thể! Thời gian trôi đi có thể thấy trên da thịt hoàn hảo của Lâm Phong lại có chút chất thải màu đen trào ra. Nếu có ai nhìn thấy chắc chắn sẽ rất sợ hãi! Bởi vì Lâm Phong đã là Nguyên Anh đại viên mãn, trong nước, thể chất của Lâm Phong đã coi như là hoàn hảo không tì vết! Nếu muốn tiến xa hơn nữa, bạn phải bước vào một cấp độ cao hơn, mở rộng kinh mạch trong cơ thể. Adv Nhưng bây giờ, Lâm Phong chưa đột phá cảnh giới, mà đã Luyện thể! Điều này không hợp lẽ thường! Một lúc lâu sau Lâm Phong mở mắt ra, miệng thở hắt ra một hơi, đôi mắt sâu hút xuất hiện ánh sáng vàng nhạt sáng bóng. Adv“Đây là Nguyên Anh cực cảnh sao?” Lâm Phong lẩm bẩm. Khi luyện hóa tinh khí của một cường giả Xuất Khiếu cảnh, anh phát hiện thể chất của mình manh hơn, Nguyên Anh trong đan điền cũng lớn hơn chút, xung quanh có linh vận nhàn nhạt bao phủ, nhìn cực kì phi phàm! “Mỗi lần đột phá một cảnh giới sẽ phải Luyện thể một lần! Mà mình hình như đã luyện thể ba lần tại Nguyên Anh cảnh rồi… Có phải mình còn luyện thể được tiếp không?” Lâm Phong cẩn thận suy nghĩ. Hiện tại anh không vội đột phá, bởi mỗi lần luyện thể, thực lực của anh sẽ tăng lên rất nhiều… Hơn nữa sư phụ cũng từng dặn dò, mỗi một cảnh giới đều phải đứng vững đã, như vậy lúc độ thiên kiếp sẽ dễ hơn rất nhiều! Tam cửu, lục cửu, cửu cửu thiên kiếp là mỗi một cửa ải mà tu giả phải trải qua. Chỉ có như vậy mới được thiên địa tán thành, bước vào tiên đạo! Thậm chí có một vài yêu nghiệt cực kì lợi hại, bị Thiên Đạo đố kỵ, còn có thể hấp dẫn Cửu Tiêu Thần Lôi trong truyền thuyết, hoặc Thập Phương Diệt Thế Đại Lôi. Nếu như nói cửu cửu thiên kiếp là cửu tử nhất sinh, vậy hai loại kia chính là không còn đường sống, dù yêu nghiệt đó gặp phải có lẽ cũng chỉ còn đường chết! “Không biết khi mình đột phá Xuất Khiếu Cảnh sẽ đón thiên kiếp loại nào đây?” Đôi mắt Lâm Phong hơi nhúc nhích. Nguyên Anh và Xuất Khiếu là một ải, đây là sự chuyển biến từ tu thể sang tu nguyên thần, đương nhiên sẽ khiến Thiên Đạo giáng xuống! Mười phút sau, Lâm Phong về tới bệnh viện nhân dân hàng đầu Kim Lăng. Giờ đã là sáng ngày hôm sau, đám người Vân Trung Thiên cả đêm không ngủ, đứng canh trước cửa phòng bệnh Lý Tiểu Khả, không rời nửa bước, có vẻ hơi uể oải. Thấy Lâm Phong quay về, bọn họ đều vui vẻ nói: “Cậu Lâm về rồi.” “Mọi người vất vả, có thể đi về được rồi, ăn Thối Thể Đan mà tôi đưa cho là có thể đột phá cảnh giới!” Lâm Phong nói. Đám người Vân Trung Thiên gật đầu, bọn họ muốn ăn Thối Thể Đan từ lâu rồi, chỉ vì bảo vệ Lý Tiểu Khả nên không thể rời đi thôi. Bây giờ được Lâm Phong cho phép, bọn họ nhanh chóng rời khỏi bệnh viện. Bọn họ đi rồi, Lâm Phong vào phòng bệnh, phát hiện Lý Tiểu Khả đang nằm trên giường, ngơ ngác nhìn ra cửa sổ… “Đang nhìn gì thế?” Lâm Phong nhẹ nhàng cắt ngang suy nghĩ của cô ấy. “Không nhìn gì cả, chỉ đang suy nghĩ vài việc thôi.” Lý Tiểu Khả trả lời. “Người phải hướng về tương lai, quá khứ có gì đáng phải nghĩ?” Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Còn Lâm Phong tìm một nơi hẻo lánh, khoanh chân đả tọa, toàn lực vận chuyển Cửu Thiên Tiên diễn pháp, luyện hóa linh khí vô tận trong cơ thể!
Thời gian trôi đi có thể thấy trên da thịt hoàn hảo của Lâm Phong lại có chút chất thải màu đen trào ra.
Nếu có ai nhìn thấy chắc chắn sẽ rất sợ hãi!
Bởi vì Lâm Phong đã là Nguyên Anh đại viên mãn, trong nước, thể chất của Lâm Phong đã coi như là hoàn hảo không tì vết!
Nếu muốn tiến xa hơn nữa, bạn phải bước vào một cấp độ cao hơn, mở rộng kinh mạch trong cơ thể.
Adv
Nhưng bây giờ, Lâm Phong chưa đột phá cảnh giới, mà đã Luyện thể!
Điều này không hợp lẽ thường!
Một lúc lâu sau Lâm Phong mở mắt ra, miệng thở hắt ra một hơi, đôi mắt sâu hút xuất hiện ánh sáng vàng nhạt sáng bóng.
Adv
“Đây là Nguyên Anh cực cảnh sao?” Lâm Phong lẩm bẩm.
Khi luyện hóa tinh khí của một cường giả Xuất Khiếu cảnh, anh phát hiện thể chất của mình manh hơn, Nguyên Anh trong đan điền cũng lớn hơn chút, xung quanh có linh vận nhàn nhạt bao phủ, nhìn cực kì phi phàm!
“Mỗi lần đột phá một cảnh giới sẽ phải Luyện thể một lần! Mà mình hình như đã luyện thể ba lần tại Nguyên Anh cảnh rồi… Có phải mình còn luyện thể được tiếp không?” Lâm Phong cẩn thận suy nghĩ.
Hiện tại anh không vội đột phá, bởi mỗi lần luyện thể, thực lực của anh sẽ tăng lên rất nhiều…
Hơn nữa sư phụ cũng từng dặn dò, mỗi một cảnh giới đều phải đứng vững đã, như vậy lúc độ thiên kiếp sẽ dễ hơn rất nhiều!
Tam cửu, lục cửu, cửu cửu thiên kiếp là mỗi một cửa ải mà tu giả phải trải qua.
Chỉ có như vậy mới được thiên địa tán thành, bước vào tiên đạo!
Thậm chí có một vài yêu nghiệt cực kì lợi hại, bị Thiên Đạo đố kỵ, còn có thể hấp dẫn Cửu Tiêu Thần Lôi trong truyền thuyết, hoặc Thập Phương Diệt Thế Đại Lôi.
Nếu như nói cửu cửu thiên kiếp là cửu tử nhất sinh, vậy hai loại kia chính là không còn đường sống, dù yêu nghiệt đó gặp phải có lẽ cũng chỉ còn đường chết!
“Không biết khi mình đột phá Xuất Khiếu Cảnh sẽ đón thiên kiếp loại nào đây?”
Đôi mắt Lâm Phong hơi nhúc nhích.
Nguyên Anh và Xuất Khiếu là một ải, đây là sự chuyển biến từ tu thể sang tu nguyên thần, đương nhiên sẽ khiến Thiên Đạo giáng xuống!
Mười phút sau, Lâm Phong về tới bệnh viện nhân dân hàng đầu Kim Lăng.
Giờ đã là sáng ngày hôm sau, đám người Vân Trung Thiên cả đêm không ngủ, đứng canh trước cửa phòng bệnh Lý Tiểu Khả, không rời nửa bước, có vẻ hơi uể oải.
Thấy Lâm Phong quay về, bọn họ đều vui vẻ nói:
“Cậu Lâm về rồi.”
“Mọi người vất vả, có thể đi về được rồi, ăn Thối Thể Đan mà tôi đưa cho là có thể đột phá cảnh giới!”
Lâm Phong nói.
Đám người Vân Trung Thiên gật đầu, bọn họ muốn ăn Thối Thể Đan từ lâu rồi, chỉ vì bảo vệ Lý Tiểu Khả nên không thể rời đi thôi.
Bây giờ được Lâm Phong cho phép, bọn họ nhanh chóng rời khỏi bệnh viện.
Bọn họ đi rồi, Lâm Phong vào phòng bệnh, phát hiện Lý Tiểu Khả đang nằm trên giường, ngơ ngác nhìn ra cửa sổ…
“Đang nhìn gì thế?”
Lâm Phong nhẹ nhàng cắt ngang suy nghĩ của cô ấy.
“Không nhìn gì cả, chỉ đang suy nghĩ vài việc thôi.” Lý Tiểu Khả trả lời.
“Người phải hướng về tương lai, quá khứ có gì đáng phải nghĩ?”
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Còn Lâm Phong tìm một nơi hẻo lánh, khoanh chân đả tọa, toàn lực vận chuyển Cửu Thiên Tiên diễn pháp, luyện hóa linh khí vô tận trong cơ thể! Thời gian trôi đi có thể thấy trên da thịt hoàn hảo của Lâm Phong lại có chút chất thải màu đen trào ra. Nếu có ai nhìn thấy chắc chắn sẽ rất sợ hãi! Bởi vì Lâm Phong đã là Nguyên Anh đại viên mãn, trong nước, thể chất của Lâm Phong đã coi như là hoàn hảo không tì vết! Nếu muốn tiến xa hơn nữa, bạn phải bước vào một cấp độ cao hơn, mở rộng kinh mạch trong cơ thể. Adv Nhưng bây giờ, Lâm Phong chưa đột phá cảnh giới, mà đã Luyện thể! Điều này không hợp lẽ thường! Một lúc lâu sau Lâm Phong mở mắt ra, miệng thở hắt ra một hơi, đôi mắt sâu hút xuất hiện ánh sáng vàng nhạt sáng bóng. Adv“Đây là Nguyên Anh cực cảnh sao?” Lâm Phong lẩm bẩm. Khi luyện hóa tinh khí của một cường giả Xuất Khiếu cảnh, anh phát hiện thể chất của mình manh hơn, Nguyên Anh trong đan điền cũng lớn hơn chút, xung quanh có linh vận nhàn nhạt bao phủ, nhìn cực kì phi phàm! “Mỗi lần đột phá một cảnh giới sẽ phải Luyện thể một lần! Mà mình hình như đã luyện thể ba lần tại Nguyên Anh cảnh rồi… Có phải mình còn luyện thể được tiếp không?” Lâm Phong cẩn thận suy nghĩ. Hiện tại anh không vội đột phá, bởi mỗi lần luyện thể, thực lực của anh sẽ tăng lên rất nhiều… Hơn nữa sư phụ cũng từng dặn dò, mỗi một cảnh giới đều phải đứng vững đã, như vậy lúc độ thiên kiếp sẽ dễ hơn rất nhiều! Tam cửu, lục cửu, cửu cửu thiên kiếp là mỗi một cửa ải mà tu giả phải trải qua. Chỉ có như vậy mới được thiên địa tán thành, bước vào tiên đạo! Thậm chí có một vài yêu nghiệt cực kì lợi hại, bị Thiên Đạo đố kỵ, còn có thể hấp dẫn Cửu Tiêu Thần Lôi trong truyền thuyết, hoặc Thập Phương Diệt Thế Đại Lôi. Nếu như nói cửu cửu thiên kiếp là cửu tử nhất sinh, vậy hai loại kia chính là không còn đường sống, dù yêu nghiệt đó gặp phải có lẽ cũng chỉ còn đường chết! “Không biết khi mình đột phá Xuất Khiếu Cảnh sẽ đón thiên kiếp loại nào đây?” Đôi mắt Lâm Phong hơi nhúc nhích. Nguyên Anh và Xuất Khiếu là một ải, đây là sự chuyển biến từ tu thể sang tu nguyên thần, đương nhiên sẽ khiến Thiên Đạo giáng xuống! Mười phút sau, Lâm Phong về tới bệnh viện nhân dân hàng đầu Kim Lăng. Giờ đã là sáng ngày hôm sau, đám người Vân Trung Thiên cả đêm không ngủ, đứng canh trước cửa phòng bệnh Lý Tiểu Khả, không rời nửa bước, có vẻ hơi uể oải. Thấy Lâm Phong quay về, bọn họ đều vui vẻ nói: “Cậu Lâm về rồi.” “Mọi người vất vả, có thể đi về được rồi, ăn Thối Thể Đan mà tôi đưa cho là có thể đột phá cảnh giới!” Lâm Phong nói. Đám người Vân Trung Thiên gật đầu, bọn họ muốn ăn Thối Thể Đan từ lâu rồi, chỉ vì bảo vệ Lý Tiểu Khả nên không thể rời đi thôi. Bây giờ được Lâm Phong cho phép, bọn họ nhanh chóng rời khỏi bệnh viện. Bọn họ đi rồi, Lâm Phong vào phòng bệnh, phát hiện Lý Tiểu Khả đang nằm trên giường, ngơ ngác nhìn ra cửa sổ… “Đang nhìn gì thế?” Lâm Phong nhẹ nhàng cắt ngang suy nghĩ của cô ấy. “Không nhìn gì cả, chỉ đang suy nghĩ vài việc thôi.” Lý Tiểu Khả trả lời. “Người phải hướng về tương lai, quá khứ có gì đáng phải nghĩ?” Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!