Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 788
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Làm Chân Long Chi Tử đời trước, hiện tại ông ấy cũng đã Võ Thánh đỉnh phong, chỉ còn một chút nữa là Võ Thần Cảnh! Cuộc chiến ngày càng nghiêm trọng, vài trăm mét vuông xung quanh đã biến thành phế tích, Long Soái biết không thể tiếp tục được nữa, lập tức gọi điện thoại. Chỉ lát sau, trên bầu trời đằng xa vang lên tiếng vài chiếc máy *****, dưới đất cũng có vạn binh chạy tới, xe tăng cùng với đạn đầy đủ sẵn sàng, rất đáng sợ! “Tất cả dừng tay!” Long Soái hét lớn. Trận chiến dừng lại. AdvĐám người nhà họ Lận nhìn quân đội chạy tới, vẻ mặt cực kì khó coi. “Long Soái, anh cũng biết nếu tôi muốn tàn sát tất cả thì quân đội của anh không đỡ nổi!” Lận Hiên lạnh lùng nói. “Anh biết chưa chắc đã ngăn lại được, nhưng cho chú một trăm lá gan chú có dám giết bọn họ không? Đại Hạ này cũng không phải thiên hạ của nhà họ Lận!” Long Soái nói. Adv“Anh nhất định phải như thế vì một Lâm Phong, hoàn toàn trở mặt với nhà họ Lận?” Gương mặt Lận Hiên u ám. “Anh nói chuyện này không liên quan đến Lâm Phong, anh sẽ cho chú một câu trả lời, chú làm gì phải trở mặt như thế?” Long Soái nói. Sau đoạn đối thoại ngắn gọn, mọi thứ bỗng yên tĩnh lại. Ánh mắt Lận Hiên thay đổi, sau đó lấy điện thoại ra gọi đi, hiển nhiên là đang báo cáo tin tức cho gia tộc. Đám người Long Soái thấy vậy đều nghiêm túc lại. Nếu như nhà họ Lận thật sự muốn trở mặt thì hôm nay sẽ là thảm họa của toàn thủ đô! Lát sau, Lận Hiên cúp điện thoại, bình tĩnh nói: “Long Soái, đáng tiếc, hôm nay gia tộc có lệnh, tôi nhất định phải đem Lâm Phong về. Nếu như anh đã cố chấp như thế cũng không thể trách tôi!” “Vậy ư? Thế thì tới đi, tôi muốn xem nhà họ Lận các người mạnh thế nào!” Phùng Mục Trần quát to một tiếng, khí tức kinh khủng bùng ra, ý chí dâng cao! Lận Hiên phì cười một tiếng, lập tức gào lên: “Tất cả đi ra! Để đám người này biết thực lực thật sự của nhà chúng ta! Không phải con chó con mèo nào cũng có thể nhờn mặt!” Vù! Ba bóng dáng kinh khủng xuất hiện trước mặt mọi người. Ba người này, tóc trắng xóa, hơi thở mục nát dày đặc, tất cả đều là Võ Thần! Năm Võ Thần, tám Võ Thánh đỉnh phong! Lúc này, vẻ mặt đám người Phùng Mục Trần đều cực kì khó coi. Doãn Diệu tái mặt, trong mắt cũng thoáng qua chút không cam lòng! Nhà họ Lận lợi hại tới vậy ư? Chẳng lẽ cả đời này mình đừng mong báo thù sao? “Long Soái, có thể gọi đám người lão Chiến tới!” Tư Đồ Vân Tiêu nghiêm nghị nói. Long Soái nghe xong, ánh mắt hơi nhúc nhích, trong lòng hơi do dự! Hiện tại nhà họ Lận đã quyết tâm muốn giết Lâm Phong, vì một người như thế mà đi liều mạng với nhà họ Lận, đáng không? Dù sao… ông ấy cũng không chỉ vì một người, mà nên lo lắng cho cả quốc gia! Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Làm Chân Long Chi Tử đời trước, hiện tại ông ấy cũng đã Võ Thánh đỉnh phong, chỉ còn một chút nữa là Võ Thần Cảnh!
Cuộc chiến ngày càng nghiêm trọng, vài trăm mét vuông xung quanh đã biến thành phế tích, Long Soái biết không thể tiếp tục được nữa, lập tức gọi điện thoại.
Chỉ lát sau, trên bầu trời đằng xa vang lên tiếng vài chiếc máy *****, dưới đất cũng có vạn binh chạy tới, xe tăng cùng với đạn đầy đủ sẵn sàng, rất đáng sợ!
“Tất cả dừng tay!” Long Soái hét lớn.
Trận chiến dừng lại.
Adv
Đám người nhà họ Lận nhìn quân đội chạy tới, vẻ mặt cực kì khó coi.
“Long Soái, anh cũng biết nếu tôi muốn tàn sát tất cả thì quân đội của anh không đỡ nổi!” Lận Hiên lạnh lùng nói.
“Anh biết chưa chắc đã ngăn lại được, nhưng cho chú một trăm lá gan chú có dám giết bọn họ không? Đại Hạ này cũng không phải thiên hạ của nhà họ Lận!”
Long Soái nói.
Adv
“Anh nhất định phải như thế vì một Lâm Phong, hoàn toàn trở mặt với nhà họ Lận?”
Gương mặt Lận Hiên u ám.
“Anh nói chuyện này không liên quan đến Lâm Phong, anh sẽ cho chú một câu trả lời, chú làm gì phải trở mặt như thế?” Long Soái nói.
Sau đoạn đối thoại ngắn gọn, mọi thứ bỗng yên tĩnh lại.
Ánh mắt Lận Hiên thay đổi, sau đó lấy điện thoại ra gọi đi, hiển nhiên là đang báo cáo tin tức cho gia tộc.
Đám người Long Soái thấy vậy đều nghiêm túc lại.
Nếu như nhà họ Lận thật sự muốn trở mặt thì hôm nay sẽ là thảm họa của toàn thủ đô!
Lát sau, Lận Hiên cúp điện thoại, bình tĩnh nói:
“Long Soái, đáng tiếc, hôm nay gia tộc có lệnh, tôi nhất định phải đem Lâm Phong về. Nếu như anh đã cố chấp như thế cũng không thể trách tôi!”
“Vậy ư? Thế thì tới đi, tôi muốn xem nhà họ Lận các người mạnh thế nào!”
Phùng Mục Trần quát to một tiếng, khí tức kinh khủng bùng ra, ý chí dâng cao!
Lận Hiên phì cười một tiếng, lập tức gào lên:
“Tất cả đi ra! Để đám người này biết thực lực thật sự của nhà chúng ta! Không phải con chó con mèo nào cũng có thể nhờn mặt!”
Vù!
Ba bóng dáng kinh khủng xuất hiện trước mặt mọi người.
Ba người này, tóc trắng xóa, hơi thở mục nát dày đặc, tất cả đều là Võ Thần!
Năm Võ Thần, tám Võ Thánh đỉnh phong!
Lúc này, vẻ mặt đám người Phùng Mục Trần đều cực kì khó coi.
Doãn Diệu tái mặt, trong mắt cũng thoáng qua chút không cam lòng!
Nhà họ Lận lợi hại tới vậy ư?
Chẳng lẽ cả đời này mình đừng mong báo thù sao?
“Long Soái, có thể gọi đám người lão Chiến tới!”
Tư Đồ Vân Tiêu nghiêm nghị nói.
Long Soái nghe xong, ánh mắt hơi nhúc nhích, trong lòng hơi do dự!
Hiện tại nhà họ Lận đã quyết tâm muốn giết Lâm Phong, vì một người như thế mà đi liều mạng với nhà họ Lận, đáng không?
Dù sao… ông ấy cũng không chỉ vì một người, mà nên lo lắng cho cả quốc gia!
Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Làm Chân Long Chi Tử đời trước, hiện tại ông ấy cũng đã Võ Thánh đỉnh phong, chỉ còn một chút nữa là Võ Thần Cảnh! Cuộc chiến ngày càng nghiêm trọng, vài trăm mét vuông xung quanh đã biến thành phế tích, Long Soái biết không thể tiếp tục được nữa, lập tức gọi điện thoại. Chỉ lát sau, trên bầu trời đằng xa vang lên tiếng vài chiếc máy *****, dưới đất cũng có vạn binh chạy tới, xe tăng cùng với đạn đầy đủ sẵn sàng, rất đáng sợ! “Tất cả dừng tay!” Long Soái hét lớn. Trận chiến dừng lại. AdvĐám người nhà họ Lận nhìn quân đội chạy tới, vẻ mặt cực kì khó coi. “Long Soái, anh cũng biết nếu tôi muốn tàn sát tất cả thì quân đội của anh không đỡ nổi!” Lận Hiên lạnh lùng nói. “Anh biết chưa chắc đã ngăn lại được, nhưng cho chú một trăm lá gan chú có dám giết bọn họ không? Đại Hạ này cũng không phải thiên hạ của nhà họ Lận!” Long Soái nói. Adv“Anh nhất định phải như thế vì một Lâm Phong, hoàn toàn trở mặt với nhà họ Lận?” Gương mặt Lận Hiên u ám. “Anh nói chuyện này không liên quan đến Lâm Phong, anh sẽ cho chú một câu trả lời, chú làm gì phải trở mặt như thế?” Long Soái nói. Sau đoạn đối thoại ngắn gọn, mọi thứ bỗng yên tĩnh lại. Ánh mắt Lận Hiên thay đổi, sau đó lấy điện thoại ra gọi đi, hiển nhiên là đang báo cáo tin tức cho gia tộc. Đám người Long Soái thấy vậy đều nghiêm túc lại. Nếu như nhà họ Lận thật sự muốn trở mặt thì hôm nay sẽ là thảm họa của toàn thủ đô! Lát sau, Lận Hiên cúp điện thoại, bình tĩnh nói: “Long Soái, đáng tiếc, hôm nay gia tộc có lệnh, tôi nhất định phải đem Lâm Phong về. Nếu như anh đã cố chấp như thế cũng không thể trách tôi!” “Vậy ư? Thế thì tới đi, tôi muốn xem nhà họ Lận các người mạnh thế nào!” Phùng Mục Trần quát to một tiếng, khí tức kinh khủng bùng ra, ý chí dâng cao! Lận Hiên phì cười một tiếng, lập tức gào lên: “Tất cả đi ra! Để đám người này biết thực lực thật sự của nhà chúng ta! Không phải con chó con mèo nào cũng có thể nhờn mặt!” Vù! Ba bóng dáng kinh khủng xuất hiện trước mặt mọi người. Ba người này, tóc trắng xóa, hơi thở mục nát dày đặc, tất cả đều là Võ Thần! Năm Võ Thần, tám Võ Thánh đỉnh phong! Lúc này, vẻ mặt đám người Phùng Mục Trần đều cực kì khó coi. Doãn Diệu tái mặt, trong mắt cũng thoáng qua chút không cam lòng! Nhà họ Lận lợi hại tới vậy ư? Chẳng lẽ cả đời này mình đừng mong báo thù sao? “Long Soái, có thể gọi đám người lão Chiến tới!” Tư Đồ Vân Tiêu nghiêm nghị nói. Long Soái nghe xong, ánh mắt hơi nhúc nhích, trong lòng hơi do dự! Hiện tại nhà họ Lận đã quyết tâm muốn giết Lâm Phong, vì một người như thế mà đi liều mạng với nhà họ Lận, đáng không? Dù sao… ông ấy cũng không chỉ vì một người, mà nên lo lắng cho cả quốc gia! Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!