Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 790
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Lận Vô Đạo, một trong số lão tổ của nhà họ Lận, cường giả Võ Thần sơ kỳ đỉnh phong lại không cản nổi một chiêu của Lâm Phong? “Tôi nghe nói nhà các người rất mạnh, muốn bắt tôi hỏi tội?” Lâm Phong giết Lận Vô Đạo xong, cơ thể chợt biến mất. Một giây sau, anh đã đứng trước mặt một Võ Thần nhà họ Lận, nhẹ nhàng đưa tay lên… Rắc! Tốc độ quá nhanh! Adv Lực quá mạnh! Người đó chưa kịp phản ứng đã bị bóp nát cổ! Lúc này, những cường giả khác nhà họ Lận cũng phản ứng lại. Kinh sợ, hoảng hốt liên tục xuất hiện trên mặt họ… AdvMấy giây, chỉ ngắn ngui mấy giây, hai Võ Thần đã bỏ mạng! Thực lực của Lâm Phong vượt xa khỏi dự kiến của bon họ! Nhưng lát sau, phẫn nộ thay thế sợ hãi, lấp đầy trí óc họ… Máu nóng dâng lên, hai mắt đỏ tươi, cảm thấy phế quản sắp nổ tới nơi! “Người này rất mạnh, mọi người cùng tiến lên!” Lận Hiên quát to. “Vâng!” Còn ba Võ Thần và tám Võ Thánh đỉnh phong không hề do dự lập tức sử dụng tuyệt kĩ của mình tấn công Lâm Phong! Trước mắt bao người, bọn họ không thể đình chiến mà rút lui, đây là lòng tự trọng của thế gia tiên đạo! Đối mặt với nhiều cường giả như vậy tấn công, Lâm Phong vẫn thản nhiên. Ngược lại, trong mắt anh còn đầy thất vọng. Đừng nói là hiện tại sau ba lần luyện thể, dù là trước kia thì những người này cũng chẳng uy ***** nổi anh! “Thế gia tiên đạo không thể bị sỉ nhục, Lâm Phong, đi chết đi!” “Chết!” Mười một đòn tấn công kinh khủng ập tới Lâm Phong, tạo thành một quả cầu lớn sáng rực! Nhưng một giây sau, quả cầu đó nổ tung, Lâm Phong từ trong đó lao ra, tốc độ kinh người, tạo thành dư ảnh giữa không trung. Đùng! Rầm rầm! Mười một cường giả của nhà họ Lận không có sức chống đỡ, không bị đập chết thì cũng là bị bóp nát cổ… Trong thời gian ngắn, mười một người đó bị Lâm Phong giết sạch… Máu tươi đầy đất, khung cảnh như địa ngục. “Cái thế gia rác rưởi gì thế này. Đúng là hi vọng càng nhiều thất vọng càng lớn. Mình vốn cho rằng nhà họ Lận rất lợi hại, nhưng xem ra cũng chẳng là gì… Lẽ nào bây giờ ở Đại Hạ không còn ai khiến mình phải dốc sức đánh một trận sao?” Lâm Phong nhìn máu tươi trên đất, cực kì thất vọng. Thấy vậy, đám người xung quanh cảm thấy cơ thể mình tê dại… Nhất là đám người Long Soái, trong lòng dậy sóng, khó mà lấy lại bình tĩnh. Đây không phải con chó con mèo, mà là năm Võ Thần, tám Võ Thánh đỉnh phong! Một đội kinh khủng như thế lại bị Lâm Phong đơn phương tàn sát, không có sức chống trả, bọn họ cùng nhau tấn công cũng không phá nổi phòng ngự của Lâm Phong! “Hình như tiểu sư đệ lại mạnh hơn rồi.” Phùng Mục Trần xiết chặt hai tay. Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Lận Vô Đạo, một trong số lão tổ của nhà họ Lận, cường giả Võ Thần sơ kỳ đỉnh phong lại không cản nổi một chiêu của Lâm Phong?
“Tôi nghe nói nhà các người rất mạnh, muốn bắt tôi hỏi tội?”
Lâm Phong giết Lận Vô Đạo xong, cơ thể chợt biến mất.
Một giây sau, anh đã đứng trước mặt một Võ Thần nhà họ Lận, nhẹ nhàng đưa tay lên…
Rắc!
Tốc độ quá nhanh!
Adv
Lực quá mạnh!
Người đó chưa kịp phản ứng đã bị bóp nát cổ!
Lúc này, những cường giả khác nhà họ Lận cũng phản ứng lại.
Kinh sợ, hoảng hốt liên tục xuất hiện trên mặt họ…
Adv
Mấy giây, chỉ ngắn ngui mấy giây, hai Võ Thần đã bỏ mạng!
Thực lực của Lâm Phong vượt xa khỏi dự kiến của bon họ!
Nhưng lát sau, phẫn nộ thay thế sợ hãi, lấp đầy trí óc họ…
Máu nóng dâng lên, hai mắt đỏ tươi, cảm thấy phế quản sắp nổ tới nơi!
“Người này rất mạnh, mọi người cùng tiến lên!”
Lận Hiên quát to.
“Vâng!”
Còn ba Võ Thần và tám Võ Thánh đỉnh phong không hề do dự lập tức sử dụng tuyệt kĩ của mình tấn công Lâm Phong!
Trước mắt bao người, bọn họ không thể đình chiến mà rút lui, đây là lòng tự trọng của thế gia tiên đạo!
Đối mặt với nhiều cường giả như vậy tấn công, Lâm Phong vẫn thản nhiên.
Ngược lại, trong mắt anh còn đầy thất vọng.
Đừng nói là hiện tại sau ba lần luyện thể, dù là trước kia thì những người này cũng chẳng uy ***** nổi anh!
“Thế gia tiên đạo không thể bị sỉ nhục, Lâm Phong, đi chết đi!”
“Chết!”
Mười một đòn tấn công kinh khủng ập tới Lâm Phong, tạo thành một quả cầu lớn sáng rực!
Nhưng một giây sau, quả cầu đó nổ tung, Lâm Phong từ trong đó lao ra, tốc độ kinh người, tạo thành dư ảnh giữa không trung.
Đùng!
Rầm rầm!
Mười một cường giả của nhà họ Lận không có sức chống đỡ, không bị đập chết thì cũng là bị bóp nát cổ…
Trong thời gian ngắn, mười một người đó bị Lâm Phong giết sạch…
Máu tươi đầy đất, khung cảnh như địa ngục.
“Cái thế gia rác rưởi gì thế này. Đúng là hi vọng càng nhiều thất vọng càng lớn. Mình vốn cho rằng nhà họ Lận rất lợi hại, nhưng xem ra cũng chẳng là gì… Lẽ nào bây giờ ở Đại Hạ không còn ai khiến mình phải dốc sức đánh một trận sao?”
Lâm Phong nhìn máu tươi trên đất, cực kì thất vọng.
Thấy vậy, đám người xung quanh cảm thấy cơ thể mình tê dại…
Nhất là đám người Long Soái, trong lòng dậy sóng, khó mà lấy lại bình tĩnh.
Đây không phải con chó con mèo, mà là năm Võ Thần, tám Võ Thánh đỉnh phong!
Một đội kinh khủng như thế lại bị Lâm Phong đơn phương tàn sát, không có sức chống trả, bọn họ cùng nhau tấn công cũng không phá nổi phòng ngự của Lâm Phong!
“Hình như tiểu sư đệ lại mạnh hơn rồi.”
Phùng Mục Trần xiết chặt hai tay.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Lận Vô Đạo, một trong số lão tổ của nhà họ Lận, cường giả Võ Thần sơ kỳ đỉnh phong lại không cản nổi một chiêu của Lâm Phong? “Tôi nghe nói nhà các người rất mạnh, muốn bắt tôi hỏi tội?” Lâm Phong giết Lận Vô Đạo xong, cơ thể chợt biến mất. Một giây sau, anh đã đứng trước mặt một Võ Thần nhà họ Lận, nhẹ nhàng đưa tay lên… Rắc! Tốc độ quá nhanh! Adv Lực quá mạnh! Người đó chưa kịp phản ứng đã bị bóp nát cổ! Lúc này, những cường giả khác nhà họ Lận cũng phản ứng lại. Kinh sợ, hoảng hốt liên tục xuất hiện trên mặt họ… AdvMấy giây, chỉ ngắn ngui mấy giây, hai Võ Thần đã bỏ mạng! Thực lực của Lâm Phong vượt xa khỏi dự kiến của bon họ! Nhưng lát sau, phẫn nộ thay thế sợ hãi, lấp đầy trí óc họ… Máu nóng dâng lên, hai mắt đỏ tươi, cảm thấy phế quản sắp nổ tới nơi! “Người này rất mạnh, mọi người cùng tiến lên!” Lận Hiên quát to. “Vâng!” Còn ba Võ Thần và tám Võ Thánh đỉnh phong không hề do dự lập tức sử dụng tuyệt kĩ của mình tấn công Lâm Phong! Trước mắt bao người, bọn họ không thể đình chiến mà rút lui, đây là lòng tự trọng của thế gia tiên đạo! Đối mặt với nhiều cường giả như vậy tấn công, Lâm Phong vẫn thản nhiên. Ngược lại, trong mắt anh còn đầy thất vọng. Đừng nói là hiện tại sau ba lần luyện thể, dù là trước kia thì những người này cũng chẳng uy ***** nổi anh! “Thế gia tiên đạo không thể bị sỉ nhục, Lâm Phong, đi chết đi!” “Chết!” Mười một đòn tấn công kinh khủng ập tới Lâm Phong, tạo thành một quả cầu lớn sáng rực! Nhưng một giây sau, quả cầu đó nổ tung, Lâm Phong từ trong đó lao ra, tốc độ kinh người, tạo thành dư ảnh giữa không trung. Đùng! Rầm rầm! Mười một cường giả của nhà họ Lận không có sức chống đỡ, không bị đập chết thì cũng là bị bóp nát cổ… Trong thời gian ngắn, mười một người đó bị Lâm Phong giết sạch… Máu tươi đầy đất, khung cảnh như địa ngục. “Cái thế gia rác rưởi gì thế này. Đúng là hi vọng càng nhiều thất vọng càng lớn. Mình vốn cho rằng nhà họ Lận rất lợi hại, nhưng xem ra cũng chẳng là gì… Lẽ nào bây giờ ở Đại Hạ không còn ai khiến mình phải dốc sức đánh một trận sao?” Lâm Phong nhìn máu tươi trên đất, cực kì thất vọng. Thấy vậy, đám người xung quanh cảm thấy cơ thể mình tê dại… Nhất là đám người Long Soái, trong lòng dậy sóng, khó mà lấy lại bình tĩnh. Đây không phải con chó con mèo, mà là năm Võ Thần, tám Võ Thánh đỉnh phong! Một đội kinh khủng như thế lại bị Lâm Phong đơn phương tàn sát, không có sức chống trả, bọn họ cùng nhau tấn công cũng không phá nổi phòng ngự của Lâm Phong! “Hình như tiểu sư đệ lại mạnh hơn rồi.” Phùng Mục Trần xiết chặt hai tay. Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!