Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 803

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  “Cậu Lâm! Tôi đã điều tra rõ mọi chuyện rồi, là do con trai tôi không cẩn thận đắc tội với cậu, cho nên hôm nay tôi cố ý đưa nó tới đây là để xin lỗi cậu….”   “Giữa chúng ta căn bản không có ân oán cá nhân, mọi chuyện đều là lỗi của Lận gia chúng tôi! Thực sự rất xin lỗi!”    Lận Trần nở một nụ cười nói.    Mặc dù ánh mắt khác thường của những người xung quanh khiến ông cảm thấy rất xấu hổ, nhưng chỉ cần có thể khiến Lâm Phong tha thứ, ông ta cũng không thể lo nhiều đến thế được!    Mệnh lệnh của cổ tổ đối với người của Lận gia mà nói chính là thánh chỉ!    AdvHôm nay, nếu như không thể xoa dịu mối quan hệ với Lâm Phong, lúc trở về Lận gia sẽ chỉ có đường chết.    “Vô Song! Còn không mau xin lỗi cậu Lâm?”    Lận Trần lại hừ lạnh một tiếng.    Thân thể Lận Vô Song run lên, nghiến răng nghiến lợi nói:    Adv“Cậu Lâm! Là tôi có măt mà không thấy Thái Sơn, đắc tội với cậu! Mong cậu tha tội!”    Lâm Phong nhìn hai ba con Lận gia, đôi mắt khẽ động!    Dáng vẻ này của hai người họ trông không giống như đang giả vờ, nhưng rốt cuộc là nguyên nhân gì ép buộc đối phương phải quỳ xuống xin lỗi mình dưới ánh mắt của mọi người như vậy?    “Tôi đã giết mấy Võ Thần của Lận gia ông rồi!”    Lâm Phong nhàn nhạt nói.    “Chuyện nhỏ….Lận gia tôi cái gì không nhiều, chỉ có Võ Thần là nhiều! Chết đi vài tên cũng là chuyện rất bình thường.”    Lận Trần mỉm cười đáp lời.    “Két~”    Lâm Phong đột nhiên tóm lấy cổ Lận Vô Song sau đó nâng hắn lên lạnh lùng nói:    “Vậy nếu tôi giết con trai ông thì sao?”    Lần Trần như chết lặng.    Ông ta nhìn con trai giãy giụa không ngừng, hít một hơi thật sâu, tiếp tục mỉm cười nói:    “Nếu như có thể loại bỏ được cơn giận trong lòng cậu Lâm, mọi thứ đều có thể được!”    “….”    Lâm Phong im lặng!    Quả thực là từ trước tới giờ, chưa bao giờ không nói nên lời tới vậy….    Lận gia đột ngột xuất hiện như thế khiến anh có chút bất ngờ!    Đám người Long Soái bên cạnh vẻ mặt cũng đều ngây ngốc, rõ ràng là không thể hiểu được!    Trong đám người có Doãn Diệu là đang nắm chặt nắm đấm,    Tại sao lại như vậy?    Lận gia hùng mạnh sao lại có thể nhượng bộ Lâm Phong?    Chuyện này khiến cho mọi kế hoạch trước đó của cô đều tan thành mây khói….    “Haha, cậu Lâm! Thứ bên trong này, xem như là Lận gia chúng tôi làm quà tạ lỗi với cậu….”    Lúc này, Lận Trần đột nhiên lấy ra một chiếc túi càn khôn đưa cho Lâm Phong.    Lâm Phong liếc nhìn bên trong ước chừng phải có hơn vạn linh thạch, còn có một vài linh dược quý hiếm, đan dược các loại,….    “Ông cũng hào phóng đấy!”    Lâm Phong nói.    Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 “Cậu Lâm! Tôi đã điều tra rõ mọi chuyện rồi, là do con trai tôi không cẩn thận đắc tội với cậu, cho nên hôm nay tôi cố ý đưa nó tới đây là để xin lỗi cậu….”  

 

“Giữa chúng ta căn bản không có ân oán cá nhân, mọi chuyện đều là lỗi của Lận gia chúng tôi! Thực sự rất xin lỗi!”  

 

 

Lận Trần nở một nụ cười nói.  

 

 

Mặc dù ánh mắt khác thường của những người xung quanh khiến ông cảm thấy rất xấu hổ, nhưng chỉ cần có thể khiến Lâm Phong tha thứ, ông ta cũng không thể lo nhiều đến thế được!  

 

 

Mệnh lệnh của cổ tổ đối với người của Lận gia mà nói chính là thánh chỉ!  

 

 

Adv

Hôm nay, nếu như không thể xoa dịu mối quan hệ với Lâm Phong, lúc trở về Lận gia sẽ chỉ có đường chết.  

 

 

“Vô Song! Còn không mau xin lỗi cậu Lâm?”  

 

 

Lận Trần lại hừ lạnh một tiếng.  

 

 

Thân thể Lận Vô Song run lên, nghiến răng nghiến lợi nói:  

 

 

Adv

“Cậu Lâm! Là tôi có măt mà không thấy Thái Sơn, đắc tội với cậu! Mong cậu tha tội!”  

 

 

Lâm Phong nhìn hai ba con Lận gia, đôi mắt khẽ động!  

 

 

Dáng vẻ này của hai người họ trông không giống như đang giả vờ, nhưng rốt cuộc là nguyên nhân gì ép buộc đối phương phải quỳ xuống xin lỗi mình dưới ánh mắt của mọi người như vậy?  

 

 

“Tôi đã giết mấy Võ Thần của Lận gia ông rồi!”  

 

 

Lâm Phong nhàn nhạt nói.  

 

 

“Chuyện nhỏ….Lận gia tôi cái gì không nhiều, chỉ có Võ Thần là nhiều! Chết đi vài tên cũng là chuyện rất bình thường.”  

 

 

Lận Trần mỉm cười đáp lời.  

 

 

“Két~”  

 

 

Lâm Phong đột nhiên tóm lấy cổ Lận Vô Song sau đó nâng hắn lên lạnh lùng nói:  

 

 

“Vậy nếu tôi giết con trai ông thì sao?”  

 

 

Lần Trần như chết lặng.  

 

 

Ông ta nhìn con trai giãy giụa không ngừng, hít một hơi thật sâu, tiếp tục mỉm cười nói:  

 

 

“Nếu như có thể loại bỏ được cơn giận trong lòng cậu Lâm, mọi thứ đều có thể được!”  

 

 

“….”  

 

 

Lâm Phong im lặng!  

 

 

Quả thực là từ trước tới giờ, chưa bao giờ không nói nên lời tới vậy….  

 

 

Lận gia đột ngột xuất hiện như thế khiến anh có chút bất ngờ!  

 

 

Đám người Long Soái bên cạnh vẻ mặt cũng đều ngây ngốc, rõ ràng là không thể hiểu được!  

 

 

Trong đám người có Doãn Diệu là đang nắm chặt nắm đấm,  

 

 

Tại sao lại như vậy?  

 

 

Lận gia hùng mạnh sao lại có thể nhượng bộ Lâm Phong?  

 

 

Chuyện này khiến cho mọi kế hoạch trước đó của cô đều tan thành mây khói….  

 

 

“Haha, cậu Lâm! Thứ bên trong này, xem như là Lận gia chúng tôi làm quà tạ lỗi với cậu….”  

 

 

Lúc này, Lận Trần đột nhiên lấy ra một chiếc túi càn khôn đưa cho Lâm Phong.  

 

 

Lâm Phong liếc nhìn bên trong ước chừng phải có hơn vạn linh thạch, còn có một vài linh dược quý hiếm, đan dược các loại,….  

 

 

“Ông cũng hào phóng đấy!”  

 

 

Lâm Phong nói.  

 

 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  “Cậu Lâm! Tôi đã điều tra rõ mọi chuyện rồi, là do con trai tôi không cẩn thận đắc tội với cậu, cho nên hôm nay tôi cố ý đưa nó tới đây là để xin lỗi cậu….”   “Giữa chúng ta căn bản không có ân oán cá nhân, mọi chuyện đều là lỗi của Lận gia chúng tôi! Thực sự rất xin lỗi!”    Lận Trần nở một nụ cười nói.    Mặc dù ánh mắt khác thường của những người xung quanh khiến ông cảm thấy rất xấu hổ, nhưng chỉ cần có thể khiến Lâm Phong tha thứ, ông ta cũng không thể lo nhiều đến thế được!    Mệnh lệnh của cổ tổ đối với người của Lận gia mà nói chính là thánh chỉ!    AdvHôm nay, nếu như không thể xoa dịu mối quan hệ với Lâm Phong, lúc trở về Lận gia sẽ chỉ có đường chết.    “Vô Song! Còn không mau xin lỗi cậu Lâm?”    Lận Trần lại hừ lạnh một tiếng.    Thân thể Lận Vô Song run lên, nghiến răng nghiến lợi nói:    Adv“Cậu Lâm! Là tôi có măt mà không thấy Thái Sơn, đắc tội với cậu! Mong cậu tha tội!”    Lâm Phong nhìn hai ba con Lận gia, đôi mắt khẽ động!    Dáng vẻ này của hai người họ trông không giống như đang giả vờ, nhưng rốt cuộc là nguyên nhân gì ép buộc đối phương phải quỳ xuống xin lỗi mình dưới ánh mắt của mọi người như vậy?    “Tôi đã giết mấy Võ Thần của Lận gia ông rồi!”    Lâm Phong nhàn nhạt nói.    “Chuyện nhỏ….Lận gia tôi cái gì không nhiều, chỉ có Võ Thần là nhiều! Chết đi vài tên cũng là chuyện rất bình thường.”    Lận Trần mỉm cười đáp lời.    “Két~”    Lâm Phong đột nhiên tóm lấy cổ Lận Vô Song sau đó nâng hắn lên lạnh lùng nói:    “Vậy nếu tôi giết con trai ông thì sao?”    Lần Trần như chết lặng.    Ông ta nhìn con trai giãy giụa không ngừng, hít một hơi thật sâu, tiếp tục mỉm cười nói:    “Nếu như có thể loại bỏ được cơn giận trong lòng cậu Lâm, mọi thứ đều có thể được!”    “….”    Lâm Phong im lặng!    Quả thực là từ trước tới giờ, chưa bao giờ không nói nên lời tới vậy….    Lận gia đột ngột xuất hiện như thế khiến anh có chút bất ngờ!    Đám người Long Soái bên cạnh vẻ mặt cũng đều ngây ngốc, rõ ràng là không thể hiểu được!    Trong đám người có Doãn Diệu là đang nắm chặt nắm đấm,    Tại sao lại như vậy?    Lận gia hùng mạnh sao lại có thể nhượng bộ Lâm Phong?    Chuyện này khiến cho mọi kế hoạch trước đó của cô đều tan thành mây khói….    “Haha, cậu Lâm! Thứ bên trong này, xem như là Lận gia chúng tôi làm quà tạ lỗi với cậu….”    Lúc này, Lận Trần đột nhiên lấy ra một chiếc túi càn khôn đưa cho Lâm Phong.    Lâm Phong liếc nhìn bên trong ước chừng phải có hơn vạn linh thạch, còn có một vài linh dược quý hiếm, đan dược các loại,….    “Ông cũng hào phóng đấy!”    Lâm Phong nói.    Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 803