Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 812
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Nghe lời của Vạn Kha, trong lòng Phùng Mục Trần lập tức căng thẳng. Mà ngay lúc này. Phía sau đột nhiên có một trận gió lạnh ập đến. "Ai?" Phùng Mục Trần đột nhiên xoay người, tung một quyền về phía sau. Trước mắt rõ ràng không có gì, nhưng nắm đấm lại chọi trúng một vật thể! Adv "Ầm!" Không khí rung động, phát ra một tiếng trầm đục. Nhưng rất nhanh mọi thứ đã bình lặng trở lại! Thấy cảnh này. AdvSắc mặt Phùng Mục Trần nghiêm trọng, không chút do dự, thân hình nhảy vọt dựa lưng vào góc tường, thần thức cuồn cuộn tràn ra, muốn tìm ra kẻ giết người trong bóng tối! Tuy nhiên. Thần thức quét qua! Trong phòng ngoài anh ta, Phương Bất Phàm, Vạn Kha thì không còn ai khác! Lúc này, Vạn Kha cười dữ tợn: "Ha ha... Phùng Mục Trần, tao đã nói tối nay chính là ngày chết của mày! Mày không thể trốn thoát!" Phùng Mục Trần không để ý đến Vạn Kha. Tình hình có chút không ổn! Rốt cuộc là thứ gì mà có thể phớt lờ thần thức của mình? Anh thu hồi thần thức. Một đôi mắt lạnh lẽo lóe lên tia sáng, tỉ mỉ quan sát từng ngóc ngách trong đại sảnh. Mà ngay lúc này. Phía trước lại có một luồng gió lạnh ập đến. "Hừ!" "Tao muốn xem mày là thần thánh phương nào!" "Nhật Chiếu Quang Hoa!" Phùng Mục Trần nhanh chóng kết ấn bằng hai tay, trong lòng bàn tay đột nhiên sinh ra một luồng ánh sáng chói mắt. "Vù~" Ánh sáng tỏa ra bốn phía, Bao phủ một năng lượng cực kỳ khủng khiếp, tấn công vào khu vực phía trước! "Ầm!" "Rầm!" "Ầm!" Theo hướng Phùng Mục Trần đứng. Cho dù là bàn ghế hay ghế sofa đều trong nháy mắt hóa thành mảnh vụn! Mà ngay lúc này. "Gào~" Sinh vật ẩn núp trong bóng tối cũng phát ra một tiếng gầm thấp, thân hình khô quắt dưới ánh sáng trắng chói mắt lóe lên rồi biến mất... Nhưng rất nhanh. Nó lại biến mất không thấy, ẩn núp hoàn toàn! Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Nghe lời của Vạn Kha, trong lòng Phùng Mục Trần lập tức căng thẳng.
Mà ngay lúc này.
Phía sau đột nhiên có một trận gió lạnh ập đến.
"Ai?"
Phùng Mục Trần đột nhiên xoay người, tung một quyền về phía sau.
Trước mắt rõ ràng không có gì, nhưng nắm đấm lại chọi trúng một vật thể!
Adv
"Ầm!"
Không khí rung động, phát ra một tiếng trầm đục.
Nhưng rất nhanh mọi thứ đã bình lặng trở lại!
Thấy cảnh này.
Adv
Sắc mặt Phùng Mục Trần nghiêm trọng, không chút do dự, thân hình nhảy vọt dựa lưng vào góc tường, thần thức cuồn cuộn tràn ra, muốn tìm ra kẻ giết người trong bóng tối!
Tuy nhiên.
Thần thức quét qua!
Trong phòng ngoài anh ta, Phương Bất Phàm, Vạn Kha thì không còn ai khác!
Lúc này, Vạn Kha cười dữ tợn:
"Ha ha... Phùng Mục Trần, tao đã nói tối nay chính là ngày chết của mày! Mày không thể trốn thoát!"
Phùng Mục Trần không để ý đến Vạn Kha.
Tình hình có chút không ổn!
Rốt cuộc là thứ gì mà có thể phớt lờ thần thức của mình?
Anh thu hồi thần thức.
Một đôi mắt lạnh lẽo lóe lên tia sáng, tỉ mỉ quan sát từng ngóc ngách trong đại sảnh.
Mà ngay lúc này.
Phía trước lại có một luồng gió lạnh ập đến.
"Hừ!"
"Tao muốn xem mày là thần thánh phương nào!"
"Nhật Chiếu Quang Hoa!"
Phùng Mục Trần nhanh chóng kết ấn bằng hai tay, trong lòng bàn tay đột nhiên sinh ra một luồng ánh sáng chói mắt.
"Vù~"
Ánh sáng tỏa ra bốn phía,
Bao phủ một năng lượng cực kỳ khủng khiếp, tấn công vào khu vực phía trước!
"Ầm!"
"Rầm!"
"Ầm!"
Theo hướng Phùng Mục Trần đứng.
Cho dù là bàn ghế hay ghế sofa đều trong nháy mắt hóa thành mảnh vụn!
Mà ngay lúc này.
"Gào~"
Sinh vật ẩn núp trong bóng tối cũng phát ra một tiếng gầm thấp, thân hình khô quắt dưới ánh sáng trắng chói mắt lóe lên rồi biến mất...
Nhưng rất nhanh.
Nó lại biến mất không thấy, ẩn núp hoàn toàn!
Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Nghe lời của Vạn Kha, trong lòng Phùng Mục Trần lập tức căng thẳng. Mà ngay lúc này. Phía sau đột nhiên có một trận gió lạnh ập đến. "Ai?" Phùng Mục Trần đột nhiên xoay người, tung một quyền về phía sau. Trước mắt rõ ràng không có gì, nhưng nắm đấm lại chọi trúng một vật thể! Adv "Ầm!" Không khí rung động, phát ra một tiếng trầm đục. Nhưng rất nhanh mọi thứ đã bình lặng trở lại! Thấy cảnh này. AdvSắc mặt Phùng Mục Trần nghiêm trọng, không chút do dự, thân hình nhảy vọt dựa lưng vào góc tường, thần thức cuồn cuộn tràn ra, muốn tìm ra kẻ giết người trong bóng tối! Tuy nhiên. Thần thức quét qua! Trong phòng ngoài anh ta, Phương Bất Phàm, Vạn Kha thì không còn ai khác! Lúc này, Vạn Kha cười dữ tợn: "Ha ha... Phùng Mục Trần, tao đã nói tối nay chính là ngày chết của mày! Mày không thể trốn thoát!" Phùng Mục Trần không để ý đến Vạn Kha. Tình hình có chút không ổn! Rốt cuộc là thứ gì mà có thể phớt lờ thần thức của mình? Anh thu hồi thần thức. Một đôi mắt lạnh lẽo lóe lên tia sáng, tỉ mỉ quan sát từng ngóc ngách trong đại sảnh. Mà ngay lúc này. Phía trước lại có một luồng gió lạnh ập đến. "Hừ!" "Tao muốn xem mày là thần thánh phương nào!" "Nhật Chiếu Quang Hoa!" Phùng Mục Trần nhanh chóng kết ấn bằng hai tay, trong lòng bàn tay đột nhiên sinh ra một luồng ánh sáng chói mắt. "Vù~" Ánh sáng tỏa ra bốn phía, Bao phủ một năng lượng cực kỳ khủng khiếp, tấn công vào khu vực phía trước! "Ầm!" "Rầm!" "Ầm!" Theo hướng Phùng Mục Trần đứng. Cho dù là bàn ghế hay ghế sofa đều trong nháy mắt hóa thành mảnh vụn! Mà ngay lúc này. "Gào~" Sinh vật ẩn núp trong bóng tối cũng phát ra một tiếng gầm thấp, thân hình khô quắt dưới ánh sáng trắng chói mắt lóe lên rồi biến mất... Nhưng rất nhanh. Nó lại biến mất không thấy, ẩn núp hoàn toàn! Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!