Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 811
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Người này không đi theo con đường chính đạo, nên bị Vô Cực Kiếm Thánh đuổi khỏi phái Thục Sơn, cuối cùng cũng đến thủ đô, cấu kết với Vạn Kha... "Trước đó hai bọn mày ám sát Lận Vô Song phải không?" Phùng Mục Trần lạnh lùng hỏi. "Không sai!" Vạn Kha rất thoải mái thừa nhận, sau đó lại cười gằn nói: "Lận Vô Song có một tấm bùa hộ mệnh do tổ tiên để lại, khiến hắn may mắn trốn thoát, không biết tối nay có ai đến cứu mày không?" Adv "Ha ha, tao còn đang lo không biết tìm sát thủ thế nào, hai bọn mày lại tự đưa đến tận cửa!" "Thật sự cho rằng tao là loại ngu ngốc như Lận Vô Song sao?" Phùng Mục Trần cười lạnh một tiếng, ra tay trước, đấm về phía Vạn Kha. “Bạo Vũ Lê Hoa!" Adv Đồng tử Vạn Kha co lại. Nhanh chóng vung cả hai tay Phóng ra hàng ngàn cây kim thép sáng loáng nhưng lại ẩn chứa khí đen! "Xoẹt xoẹt xoẹt~" Vô số cây kim bay tới trước mặt Phùng Mục Trần. Phùng Mục Trần không tránh không né, một quyền phá ngàn kim, cuối cùng hung hăng đánh vào ngực Vạn Kha! Trong lúc hoảng hốt. Vạn Kha nhanh chóng duỗi hai cánh tay trái phải bắt chéo vào nhau, muốn đỡ lấy cú đấm này! Kết quả. "Rắc" một tiếng, Hai cánh tay của gã ta gãy vụn, cả người bay thẳng ra ngoài, đập mạnh xuống đất, nửa ngày không bò dậy được! Cùng lúc đó. "Vù~" Một luồng kiếm khí kinh khủng ập đến từ phía sau Phùng Mục Trần. Là Phương Bất Phàm ra tay! Gã ta vung kiếm giữa không trung, kiếm ý tứ phía, có khí thế chém đứt mọi thứ! "Chết đi!" Phương Bất Phàm sắc mặt lạnh lùng, một kiếm chém về phía Phùng Mục Trần! Nhưng ngay sau đó. "Cạch!" Phùng Mục Trần trực tiếp vươn tay bắt lấy thanh kiếm dài của Phương Bất Phàm, nhẹ nhàng dùng sức. "Rắc!" Thanh kiếm gãy vụn! Dưới lực đạo khủng khiếp này, Phương Bất Phàm cũng bị chấn bay ra ngoài, đập mạnh vào bức tường ngăn cách của biệt thự... Phùng Mục Trần vứt thanh kiếm gãy trong tay xuống, ánh mắt lạnh lẽo, thản nhiên nói: "Chỉ bằng hai con sâu kiến bọn mày, cũng muốn giết tao? Thật là buồn cười!" Nói xong. Anh ta lấy điện thoại ra định gọi cho Long Soái đến bắt người, hai người này rất khả nghi, có lẽ có thể hỏi ra chút gì đó! Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Người này không đi theo con đường chính đạo, nên bị Vô Cực Kiếm Thánh đuổi khỏi phái Thục Sơn, cuối cùng cũng đến thủ đô, cấu kết với Vạn Kha...
"Trước đó hai bọn mày ám sát Lận Vô Song phải không?"
Phùng Mục Trần lạnh lùng hỏi.
"Không sai!"
Vạn Kha rất thoải mái thừa nhận, sau đó lại cười gằn nói:
"Lận Vô Song có một tấm bùa hộ mệnh do tổ tiên để lại, khiến hắn may mắn trốn thoát, không biết tối nay có ai đến cứu mày không?"
Adv
"Ha ha, tao còn đang lo không biết tìm sát thủ thế nào, hai bọn mày lại tự đưa đến tận cửa!"
"Thật sự cho rằng tao là loại ngu ngốc như Lận Vô Song sao?"
Phùng Mục Trần cười lạnh một tiếng, ra tay trước, đấm về phía Vạn Kha.
“Bạo Vũ Lê Hoa!"
Adv
Đồng tử Vạn Kha co lại.
Nhanh chóng vung cả hai tay
Phóng ra hàng ngàn cây kim thép sáng loáng nhưng lại ẩn chứa khí đen!
"Xoẹt xoẹt xoẹt~"
Vô số cây kim bay tới trước mặt Phùng Mục Trần.
Phùng Mục Trần không tránh không né, một quyền phá ngàn kim, cuối cùng hung hăng đánh vào ngực Vạn Kha!
Trong lúc hoảng hốt.
Vạn Kha nhanh chóng duỗi hai cánh tay trái phải bắt chéo vào nhau, muốn đỡ lấy cú đấm này!
Kết quả.
"Rắc" một tiếng,
Hai cánh tay của gã ta gãy vụn, cả người bay thẳng ra ngoài, đập mạnh xuống đất, nửa ngày không bò dậy được!
Cùng lúc đó.
"Vù~"
Một luồng kiếm khí kinh khủng ập đến từ phía sau Phùng Mục Trần.
Là Phương Bất Phàm ra tay!
Gã ta vung kiếm giữa không trung, kiếm ý tứ phía, có khí thế chém đứt mọi thứ!
"Chết đi!"
Phương Bất Phàm sắc mặt lạnh lùng, một kiếm chém về phía Phùng Mục Trần!
Nhưng ngay sau đó.
"Cạch!"
Phùng Mục Trần trực tiếp vươn tay bắt lấy thanh kiếm dài của Phương Bất Phàm, nhẹ nhàng dùng sức.
"Rắc!"
Thanh kiếm gãy vụn!
Dưới lực đạo khủng khiếp này, Phương Bất Phàm cũng bị chấn bay ra ngoài, đập mạnh vào bức tường ngăn cách của biệt thự...
Phùng Mục Trần vứt thanh kiếm gãy trong tay xuống, ánh mắt lạnh lẽo, thản nhiên nói:
"Chỉ bằng hai con sâu kiến bọn mày, cũng muốn giết tao? Thật là buồn cười!"
Nói xong.
Anh ta lấy điện thoại ra định gọi cho Long Soái đến bắt người, hai người này rất khả nghi, có lẽ có thể hỏi ra chút gì đó!
Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Người này không đi theo con đường chính đạo, nên bị Vô Cực Kiếm Thánh đuổi khỏi phái Thục Sơn, cuối cùng cũng đến thủ đô, cấu kết với Vạn Kha... "Trước đó hai bọn mày ám sát Lận Vô Song phải không?" Phùng Mục Trần lạnh lùng hỏi. "Không sai!" Vạn Kha rất thoải mái thừa nhận, sau đó lại cười gằn nói: "Lận Vô Song có một tấm bùa hộ mệnh do tổ tiên để lại, khiến hắn may mắn trốn thoát, không biết tối nay có ai đến cứu mày không?" Adv "Ha ha, tao còn đang lo không biết tìm sát thủ thế nào, hai bọn mày lại tự đưa đến tận cửa!" "Thật sự cho rằng tao là loại ngu ngốc như Lận Vô Song sao?" Phùng Mục Trần cười lạnh một tiếng, ra tay trước, đấm về phía Vạn Kha. “Bạo Vũ Lê Hoa!" Adv Đồng tử Vạn Kha co lại. Nhanh chóng vung cả hai tay Phóng ra hàng ngàn cây kim thép sáng loáng nhưng lại ẩn chứa khí đen! "Xoẹt xoẹt xoẹt~" Vô số cây kim bay tới trước mặt Phùng Mục Trần. Phùng Mục Trần không tránh không né, một quyền phá ngàn kim, cuối cùng hung hăng đánh vào ngực Vạn Kha! Trong lúc hoảng hốt. Vạn Kha nhanh chóng duỗi hai cánh tay trái phải bắt chéo vào nhau, muốn đỡ lấy cú đấm này! Kết quả. "Rắc" một tiếng, Hai cánh tay của gã ta gãy vụn, cả người bay thẳng ra ngoài, đập mạnh xuống đất, nửa ngày không bò dậy được! Cùng lúc đó. "Vù~" Một luồng kiếm khí kinh khủng ập đến từ phía sau Phùng Mục Trần. Là Phương Bất Phàm ra tay! Gã ta vung kiếm giữa không trung, kiếm ý tứ phía, có khí thế chém đứt mọi thứ! "Chết đi!" Phương Bất Phàm sắc mặt lạnh lùng, một kiếm chém về phía Phùng Mục Trần! Nhưng ngay sau đó. "Cạch!" Phùng Mục Trần trực tiếp vươn tay bắt lấy thanh kiếm dài của Phương Bất Phàm, nhẹ nhàng dùng sức. "Rắc!" Thanh kiếm gãy vụn! Dưới lực đạo khủng khiếp này, Phương Bất Phàm cũng bị chấn bay ra ngoài, đập mạnh vào bức tường ngăn cách của biệt thự... Phùng Mục Trần vứt thanh kiếm gãy trong tay xuống, ánh mắt lạnh lẽo, thản nhiên nói: "Chỉ bằng hai con sâu kiến bọn mày, cũng muốn giết tao? Thật là buồn cười!" Nói xong. Anh ta lấy điện thoại ra định gọi cho Long Soái đến bắt người, hai người này rất khả nghi, có lẽ có thể hỏi ra chút gì đó! Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!