Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 816
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Một con Phi cương mạnh mẽ như vậy, trong tay Lâm Phong lại giống như một món đồ chơi... Lúc này. Cơ thể gã ta giống như một cái sàng không ngừng run rẩy! Gã ta sợ chết! Thật sự rất sợ chết! Năm đó, chính vì sợ chết, gã ta đã bỏ rơi sư muội nhỏ bé ngây thơ, khiến sư muội chết thảm ở nước ngoài, nên mới bị trục xuất khỏi phái Thục Sơn! Adv Sắc mặt Phùng Mục Trần phức tạp. Mặc dù anh ta đã nhiều lần chứng kiến sức mạnh của sư đệ, nhưng lần này vẫn cảm thấy chấn động! Con Phi cương này! Một mình anh ta nhất thời không thể hạ gục được, nhưng sư đệ lại dễ dàng giải quyết! Adv Nói cách khác. Ngay cả anh ta khi ở trước mặt sư đệ, cũng chỉ là một nhân vật tầm thường mà thôi! "Bụng của nó hẳn là có một viên thi hạch, là vật cực âm của thế gian! Cậu lấy nó ra, ngày sau có lẽ sẽ dùng đến!" Phùng Mục Trần nói! Lâm Phong nghe vậy gật đầu, một luồng kiếm khí dễ dàng cắt bụng của Phi cương. Quả nhiên có một viên thi hạch bên trong! Thi hạch toàn thân đen sì, giống như cục than, Bên trong ẩn chứa một luồng khí âm tà nồng nặc, nếu người thường cầm vào tay, e rằng sẽ lập tức hóa thành tượng băng... "Anh có muốn thứ này không?" Lâm Phong hỏi. "Cậu giữ lấy đi!" Phùng Mục Trần đáp lại. Lâm Phong gật đầu, không từ chối, cất thi hạch vào túi Càn Khôn. Ngay sau đó. Anh lại đưa tay ra, cách một khoảng tóm lấy Phương Bất Phàm. "Lâm thiếu, tôi sai rồi! Tôi thực sự biết mình sai rồi! Đừng giết tôi, tôi không muốn chết!" Phương Bất Phàm khổ sở cầu xin. Lâm Phong không hề lay động, trực tiếp thi triển thuật soát hồn... Rất nhanh. Phương Bất Phàm không còn giãy dụa nữa, giống như bị động kinh, miệng sùi bọt mép, co giật từng cơn. "Thế nào? Soát được thông tin gì không?" Phùng Mục Trần hỏi. Lâm Phong sắp xếp lại trí nhớ của Phương Bất Phàm một cách đơn giản, sau đó kể lại từng cái một! Sau khi Phương Bất Phàm bị trục xuất khỏi phái Thục Sơn, tâm lý dần dần trở nên méo mó, cuối cùng bị thế lực nước ngoài dụ dỗ, trở thành chó săn của thế lực nước ngoài. Còn về Vạn Kha. Người này có thể coi là con lai! Ba gã ta là một ninja Nước Oa, giỏi thuật ám sát, còn mẹ gã ta là một cô gái làm việc trong hộp đêm ở nước M. Cả hai hiện đều nghe theo lệnh của một tiến sĩ tên là Annie trong phòng thí nghiệm số 9. Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Một con Phi cương mạnh mẽ như vậy, trong tay Lâm Phong lại giống như một món đồ chơi...
Lúc này.
Cơ thể gã ta giống như một cái sàng không ngừng run rẩy!
Gã ta sợ chết!
Thật sự rất sợ chết!
Năm đó, chính vì sợ chết, gã ta đã bỏ rơi sư muội nhỏ bé ngây thơ, khiến sư muội chết thảm ở nước ngoài, nên mới bị trục xuất khỏi phái Thục Sơn!
Adv
Sắc mặt Phùng Mục Trần phức tạp.
Mặc dù anh ta đã nhiều lần chứng kiến sức mạnh của sư đệ, nhưng lần này vẫn cảm thấy chấn động!
Con Phi cương này!
Một mình anh ta nhất thời không thể hạ gục được, nhưng sư đệ lại dễ dàng giải quyết!
Adv
Nói cách khác.
Ngay cả anh ta khi ở trước mặt sư đệ, cũng chỉ là một nhân vật tầm thường mà thôi!
"Bụng của nó hẳn là có một viên thi hạch, là vật cực âm của thế gian! Cậu lấy nó ra, ngày sau có lẽ sẽ dùng đến!"
Phùng Mục Trần nói!
Lâm Phong nghe vậy gật đầu, một luồng kiếm khí dễ dàng cắt bụng của Phi cương.
Quả nhiên có một viên thi hạch bên trong!
Thi hạch toàn thân đen sì, giống như cục than,
Bên trong ẩn chứa một luồng khí âm tà nồng nặc, nếu người thường cầm vào tay, e rằng sẽ lập tức hóa thành tượng băng...
"Anh có muốn thứ này không?"
Lâm Phong hỏi.
"Cậu giữ lấy đi!"
Phùng Mục Trần đáp lại.
Lâm Phong gật đầu, không từ chối, cất thi hạch vào túi Càn Khôn.
Ngay sau đó.
Anh lại đưa tay ra, cách một khoảng tóm lấy Phương Bất Phàm.
"Lâm thiếu, tôi sai rồi! Tôi thực sự biết mình sai rồi! Đừng giết tôi, tôi không muốn chết!"
Phương Bất Phàm khổ sở cầu xin.
Lâm Phong không hề lay động, trực tiếp thi triển thuật soát hồn...
Rất nhanh.
Phương Bất Phàm không còn giãy dụa nữa, giống như bị động kinh, miệng sùi bọt mép, co giật từng cơn.
"Thế nào? Soát được thông tin gì không?"
Phùng Mục Trần hỏi.
Lâm Phong sắp xếp lại trí nhớ của Phương Bất Phàm một cách đơn giản, sau đó kể lại từng cái một!
Sau khi Phương Bất Phàm bị trục xuất khỏi phái Thục Sơn, tâm lý dần dần trở nên méo mó, cuối cùng bị thế lực nước ngoài dụ dỗ, trở thành chó săn của thế lực nước ngoài.
Còn về Vạn Kha.
Người này có thể coi là con lai!
Ba gã ta là một ninja Nước Oa, giỏi thuật ám sát, còn mẹ gã ta là một cô gái làm việc trong hộp đêm ở nước M.
Cả hai hiện đều nghe theo lệnh của một tiến sĩ tên là Annie trong phòng thí nghiệm số 9.
Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Một con Phi cương mạnh mẽ như vậy, trong tay Lâm Phong lại giống như một món đồ chơi... Lúc này. Cơ thể gã ta giống như một cái sàng không ngừng run rẩy! Gã ta sợ chết! Thật sự rất sợ chết! Năm đó, chính vì sợ chết, gã ta đã bỏ rơi sư muội nhỏ bé ngây thơ, khiến sư muội chết thảm ở nước ngoài, nên mới bị trục xuất khỏi phái Thục Sơn! Adv Sắc mặt Phùng Mục Trần phức tạp. Mặc dù anh ta đã nhiều lần chứng kiến sức mạnh của sư đệ, nhưng lần này vẫn cảm thấy chấn động! Con Phi cương này! Một mình anh ta nhất thời không thể hạ gục được, nhưng sư đệ lại dễ dàng giải quyết! Adv Nói cách khác. Ngay cả anh ta khi ở trước mặt sư đệ, cũng chỉ là một nhân vật tầm thường mà thôi! "Bụng của nó hẳn là có một viên thi hạch, là vật cực âm của thế gian! Cậu lấy nó ra, ngày sau có lẽ sẽ dùng đến!" Phùng Mục Trần nói! Lâm Phong nghe vậy gật đầu, một luồng kiếm khí dễ dàng cắt bụng của Phi cương. Quả nhiên có một viên thi hạch bên trong! Thi hạch toàn thân đen sì, giống như cục than, Bên trong ẩn chứa một luồng khí âm tà nồng nặc, nếu người thường cầm vào tay, e rằng sẽ lập tức hóa thành tượng băng... "Anh có muốn thứ này không?" Lâm Phong hỏi. "Cậu giữ lấy đi!" Phùng Mục Trần đáp lại. Lâm Phong gật đầu, không từ chối, cất thi hạch vào túi Càn Khôn. Ngay sau đó. Anh lại đưa tay ra, cách một khoảng tóm lấy Phương Bất Phàm. "Lâm thiếu, tôi sai rồi! Tôi thực sự biết mình sai rồi! Đừng giết tôi, tôi không muốn chết!" Phương Bất Phàm khổ sở cầu xin. Lâm Phong không hề lay động, trực tiếp thi triển thuật soát hồn... Rất nhanh. Phương Bất Phàm không còn giãy dụa nữa, giống như bị động kinh, miệng sùi bọt mép, co giật từng cơn. "Thế nào? Soát được thông tin gì không?" Phùng Mục Trần hỏi. Lâm Phong sắp xếp lại trí nhớ của Phương Bất Phàm một cách đơn giản, sau đó kể lại từng cái một! Sau khi Phương Bất Phàm bị trục xuất khỏi phái Thục Sơn, tâm lý dần dần trở nên méo mó, cuối cùng bị thế lực nước ngoài dụ dỗ, trở thành chó săn của thế lực nước ngoài. Còn về Vạn Kha. Người này có thể coi là con lai! Ba gã ta là một ninja Nước Oa, giỏi thuật ám sát, còn mẹ gã ta là một cô gái làm việc trong hộp đêm ở nước M. Cả hai hiện đều nghe theo lệnh của một tiến sĩ tên là Annie trong phòng thí nghiệm số 9. Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!