Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 838

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…   Lâm Phong thở hắt ra một hơi, hóa thành một luồng sáng biến mất ngoài trời đêm.   Đám người Vân Trung Thiên đứng trước cửa sổ, nhìn về phía xa, ánh mắt phức tạp.    Vương Nhạc Hiên không nhịn được, hỏi.    “Lão Vân, lần tạm biệt này, ông nói xem bao giờ cậu Lâm mới đến thành phố Kim Lăng này tiếp?”    “Hoặc là mai sẽ tới, hoặc là…”    AdvVân Trung Thiên dừng một lát, không nói tiếp, nhưng Vương Nhạc Hiên, Đàm Thiên Hồng đều đoán được nửa câu sau.    Đúng lúc này…    “Hì hì, mấy ông già này sao cứ phải lo được lo mất thế.”    Trương Thiến tiến lên một bước, cười khanh khách.   Adv Cô ta vốn muốn chinh phục Lâm Phong, nhưng chuyện vừa rồi khiến cô ta sợ hãi. Thầm nghĩ nếu mình quyến rũ Lâm Phong, chắc chắn sẽ chết!    Ó với Lâm Phong, đám người Vương Nhạc Hiên dễ đối phó hơn.    Trong mắt cô ta, chỉ cần có được mấy lão già này cũng chẳng khác nào được Lâm Phong bảo vệ!    …    Đêm khuya, trong đại điện của Thất Tinh Môn.    Đám đệ tử cúi đầu quỳ trên đất, không dám thở mạnh.    Bọn họ vừa trở lại, cũng kể lại những chuyện xảy ra trong khách sạn cho Môn chủ.    Môn chủ đầu tiên là giận dữ, nhưng khi thấy trên khăn trải bàn có chữ “Kiếm” thì tỉnh táo lại, cứ nhìn khăn trải bàn chừng một tiếng không nói chuyện.    “Môn… Môn chủ, chúng ta làm gì bây giờ?”    Một đệ tử hỏi.    “Sáng mai xuống núi đến Kim Lăng.”    “Đi báo thù ư?”    “Báo thù cái quần, đến xin lỗi!”    Nói nửa câu sau, giọng của ông ta đã run run.    Thật là đáng sợ!    Rốt cuộc là ai có thể viết ra kiếm khí kinh khủng như thế, dù là Võ Thần cũng còn lâu mới đạt được trình độ này đi?    …    Đêm dài, trăng sáng sao thưa.    Thành phố Vân Xuyên.    Lâm Phong yên lặng quay về nhà họ Trần, chui vào chăn của Trần Y Nặc, ôm cô ấy từ phía sau.    “Ai?”    Trần Y Nặc giật mình tỉnh giấc, sợ hãi kêu lên.    “Anh!”    Trong bóng tối vang lên giọng nói của Lâm Phong.    Trần Y Nặc nghe xong cười vui vẻ, lập tức xoay người lại, sờ sờ mặt Lâm Phong, nhỏ giọng hỏi:    “Hơn nửa đêm sao đột nhiên anh lại quay về.”   Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

 

 Lâm Phong thở hắt ra một hơi, hóa thành một luồng sáng biến mất ngoài trời đêm.  

 

Đám người Vân Trung Thiên đứng trước cửa sổ, nhìn về phía xa, ánh mắt phức tạp.  

 

 

Vương Nhạc Hiên không nhịn được, hỏi.  

 

 

“Lão Vân, lần tạm biệt này, ông nói xem bao giờ cậu Lâm mới đến thành phố Kim Lăng này tiếp?”  

 

 

“Hoặc là mai sẽ tới, hoặc là…”  

 

 

Adv

Vân Trung Thiên dừng một lát, không nói tiếp, nhưng Vương Nhạc Hiên, Đàm Thiên Hồng đều đoán được nửa câu sau.  

 

 

Đúng lúc này…  

 

 

“Hì hì, mấy ông già này sao cứ phải lo được lo mất thế.”  

 

 

Trương Thiến tiến lên một bước, cười khanh khách.  

 

Adv

 

Cô ta vốn muốn chinh phục Lâm Phong, nhưng chuyện vừa rồi khiến cô ta sợ hãi. Thầm nghĩ nếu mình quyến rũ Lâm Phong, chắc chắn sẽ chết!  

 

 

Ó với Lâm Phong, đám người Vương Nhạc Hiên dễ đối phó hơn.  

 

 

Trong mắt cô ta, chỉ cần có được mấy lão già này cũng chẳng khác nào được Lâm Phong bảo vệ!  

 

 

…  

 

 

Đêm khuya, trong đại điện của Thất Tinh Môn.  

 

 

Đám đệ tử cúi đầu quỳ trên đất, không dám thở mạnh.  

 

 

Bọn họ vừa trở lại, cũng kể lại những chuyện xảy ra trong khách sạn cho Môn chủ.  

 

 

Môn chủ đầu tiên là giận dữ, nhưng khi thấy trên khăn trải bàn có chữ “Kiếm” thì tỉnh táo lại, cứ nhìn khăn trải bàn chừng một tiếng không nói chuyện.  

 

 

“Môn… Môn chủ, chúng ta làm gì bây giờ?”  

 

 

Một đệ tử hỏi.  

 

 

“Sáng mai xuống núi đến Kim Lăng.”  

 

 

“Đi báo thù ư?”  

 

 

“Báo thù cái quần, đến xin lỗi!”  

 

 

Nói nửa câu sau, giọng của ông ta đã run run.  

 

 

Thật là đáng sợ!  

 

 

Rốt cuộc là ai có thể viết ra kiếm khí kinh khủng như thế, dù là Võ Thần cũng còn lâu mới đạt được trình độ này đi?  

 

 

…  

 

 

Đêm dài, trăng sáng sao thưa.  

 

 

Thành phố Vân Xuyên.  

 

 

Lâm Phong yên lặng quay về nhà họ Trần, chui vào chăn của Trần Y Nặc, ôm cô ấy từ phía sau.  

 

 

“Ai?”  

 

 

Trần Y Nặc giật mình tỉnh giấc, sợ hãi kêu lên.  

 

 

“Anh!”  

 

 

Trong bóng tối vang lên giọng nói của Lâm Phong.  

 

 

Trần Y Nặc nghe xong cười vui vẻ, lập tức xoay người lại, sờ sờ mặt Lâm Phong, nhỏ giọng hỏi:  

 

 

“Hơn nửa đêm sao đột nhiên anh lại quay về.”  

 

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…   Lâm Phong thở hắt ra một hơi, hóa thành một luồng sáng biến mất ngoài trời đêm.   Đám người Vân Trung Thiên đứng trước cửa sổ, nhìn về phía xa, ánh mắt phức tạp.    Vương Nhạc Hiên không nhịn được, hỏi.    “Lão Vân, lần tạm biệt này, ông nói xem bao giờ cậu Lâm mới đến thành phố Kim Lăng này tiếp?”    “Hoặc là mai sẽ tới, hoặc là…”    AdvVân Trung Thiên dừng một lát, không nói tiếp, nhưng Vương Nhạc Hiên, Đàm Thiên Hồng đều đoán được nửa câu sau.    Đúng lúc này…    “Hì hì, mấy ông già này sao cứ phải lo được lo mất thế.”    Trương Thiến tiến lên một bước, cười khanh khách.   Adv Cô ta vốn muốn chinh phục Lâm Phong, nhưng chuyện vừa rồi khiến cô ta sợ hãi. Thầm nghĩ nếu mình quyến rũ Lâm Phong, chắc chắn sẽ chết!    Ó với Lâm Phong, đám người Vương Nhạc Hiên dễ đối phó hơn.    Trong mắt cô ta, chỉ cần có được mấy lão già này cũng chẳng khác nào được Lâm Phong bảo vệ!    …    Đêm khuya, trong đại điện của Thất Tinh Môn.    Đám đệ tử cúi đầu quỳ trên đất, không dám thở mạnh.    Bọn họ vừa trở lại, cũng kể lại những chuyện xảy ra trong khách sạn cho Môn chủ.    Môn chủ đầu tiên là giận dữ, nhưng khi thấy trên khăn trải bàn có chữ “Kiếm” thì tỉnh táo lại, cứ nhìn khăn trải bàn chừng một tiếng không nói chuyện.    “Môn… Môn chủ, chúng ta làm gì bây giờ?”    Một đệ tử hỏi.    “Sáng mai xuống núi đến Kim Lăng.”    “Đi báo thù ư?”    “Báo thù cái quần, đến xin lỗi!”    Nói nửa câu sau, giọng của ông ta đã run run.    Thật là đáng sợ!    Rốt cuộc là ai có thể viết ra kiếm khí kinh khủng như thế, dù là Võ Thần cũng còn lâu mới đạt được trình độ này đi?    …    Đêm dài, trăng sáng sao thưa.    Thành phố Vân Xuyên.    Lâm Phong yên lặng quay về nhà họ Trần, chui vào chăn của Trần Y Nặc, ôm cô ấy từ phía sau.    “Ai?”    Trần Y Nặc giật mình tỉnh giấc, sợ hãi kêu lên.    “Anh!”    Trong bóng tối vang lên giọng nói của Lâm Phong.    Trần Y Nặc nghe xong cười vui vẻ, lập tức xoay người lại, sờ sờ mặt Lâm Phong, nhỏ giọng hỏi:    “Hơn nửa đêm sao đột nhiên anh lại quay về.”   Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Chương 838