Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 839

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Ba giờ, Lâm Phong tựa vào đầu giường, đốt một điếu thuốc lên hút, cảm thấy mệt mỏi bị quét sạch, cực kì thoải mái!   Trần Y Nặc tựa đầu trước ngực anh, trên gương mặt tươi cười còn chút mồ hôi…    Hai người lâu ngày gặp lại, tình cảm nồng nàn, ôm chặt lấy nhau, nói mấy chuyện hai vợ chồng thường nói.    Từ miệng Trần Y Nặc, Lâm Phong cũng biết sau khi mình rời khỏi, nhà họ Trần xảy ra một đống chuyện…    AdvTrong đó có ba chuyện khiến Lâm Phong chú ý.    Thứ nhất, Trần Bắc Huyền nhờ có Thối Thể Đan, bế quan giác ngộ, đột phát Võ Hồn Cảnh…    Chuyện thứ hai là về Diệp Thiên Tâm!    Từ sau khi lão ta biết chịu đòn sẽ mạnh hơn thì ngày nào cũng gây chuyện thị phi, xin được ngược đãi!   Adv Đáng tiếc, lão ta càng ngày càng mạnh, bây giờ không ai dám động tới nữa.    Cho nên mấy ngày trước, Diệp Thiên Tâm và ba vợ Trần Sơn kề vai sát cánh, rời khỏi Vân Xuyên, nói cho hay thì là ra ngoài trải nghiệm…    Nhưng Trần Y Nặc luôn cảm thấy ba mình và Diệp Thiên Tâm dính lấy nhau, có gì đó sai sai…    Nhưng Lâm Phong không để ý!    Dù sao hai người cũng là người độc thân, coi như là có gì đó với nhau…    …    Còn chuyện thứ ba là con gái Tiểu Luyến Luyến.    Gần đây Tiểu Luyến Luyến cực kì thích ngủ, mỗi ngày hai mươi tư tiếng thì đã có hai mươi tiếng nằm ngủ rồi…    Còn bốn tiếng còn lại dùng để ăn, đồng thời ăn cực nhiều, gần như gấp trăm lần người thường.    Đơn giản là: Ăn nhanh, tiêu hóa nhanh, ị nhiều hơn!    “Con gái trừ ngủ và ăn nhiều ra còn gì khác lạ không?”    Lâm Phong nhíu mày.    “Cái này à…”    Trần Y Nặc suy nghĩ một lúc, mới nói:    “Lớn nhanh nữa có tính không? Trong khoảng thời gian này con gái đã cao lên chừng 20cm, hiện tại đã 1m3 rồi!”    Nghe đến đây, Lâm Phong giật mình!    Đúng là Tiểu Luyến Luyến đã chín tuổi, nhưng vì nguyên nhân thể chất nên cô bé chỉ như một đứa trẻ năm tuổi…    Mà từ lúc mình rời Vân Xuyên rồi về lại đây, cũng không tới nửa tháng!    Nói cách khác, chỉ mười ngày con gái đã cao hơn 20cm, cơ thể nhanh chóng dậy thì!    Quá khó tin!    “Tiểu Luyến Luyến hiện tại đang ngủ với ai?”    Lâm Phong hỏi.   Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 

Ba giờ, Lâm Phong tựa vào đầu giường, đốt một điếu thuốc lên hút, cảm thấy mệt mỏi bị quét sạch, cực kì thoải mái!  

 

Trần Y Nặc tựa đầu trước ngực anh, trên gương mặt tươi cười còn chút mồ hôi…  

 

 

Hai người lâu ngày gặp lại, tình cảm nồng nàn, ôm chặt lấy nhau, nói mấy chuyện hai vợ chồng thường nói.  

 

 

Từ miệng Trần Y Nặc, Lâm Phong cũng biết sau khi mình rời khỏi, nhà họ Trần xảy ra một đống chuyện…  

 

 

Adv

Trong đó có ba chuyện khiến Lâm Phong chú ý.  

 

 

Thứ nhất, Trần Bắc Huyền nhờ có Thối Thể Đan, bế quan giác ngộ, đột phát Võ Hồn Cảnh…  

 

 

Chuyện thứ hai là về Diệp Thiên Tâm!  

 

 

Từ sau khi lão ta biết chịu đòn sẽ mạnh hơn thì ngày nào cũng gây chuyện thị phi, xin được ngược đãi!  

 

Adv

 

Đáng tiếc, lão ta càng ngày càng mạnh, bây giờ không ai dám động tới nữa.  

 

 

Cho nên mấy ngày trước, Diệp Thiên Tâm và ba vợ Trần Sơn kề vai sát cánh, rời khỏi Vân Xuyên, nói cho hay thì là ra ngoài trải nghiệm…  

 

 

Nhưng Trần Y Nặc luôn cảm thấy ba mình và Diệp Thiên Tâm dính lấy nhau, có gì đó sai sai…  

 

 

Nhưng Lâm Phong không để ý!  

 

 

Dù sao hai người cũng là người độc thân, coi như là có gì đó với nhau…  

 

 

…  

 

 

Còn chuyện thứ ba là con gái Tiểu Luyến Luyến.  

 

 

Gần đây Tiểu Luyến Luyến cực kì thích ngủ, mỗi ngày hai mươi tư tiếng thì đã có hai mươi tiếng nằm ngủ rồi…  

 

 

Còn bốn tiếng còn lại dùng để ăn, đồng thời ăn cực nhiều, gần như gấp trăm lần người thường.  

 

 

Đơn giản là: Ăn nhanh, tiêu hóa nhanh, ị nhiều hơn!  

 

 

“Con gái trừ ngủ và ăn nhiều ra còn gì khác lạ không?”  

 

 

Lâm Phong nhíu mày.  

 

 

“Cái này à…”  

 

 

Trần Y Nặc suy nghĩ một lúc, mới nói:  

 

 

“Lớn nhanh nữa có tính không? Trong khoảng thời gian này con gái đã cao lên chừng 20cm, hiện tại đã 1m3 rồi!”  

 

 

Nghe đến đây, Lâm Phong giật mình!  

 

 

Đúng là Tiểu Luyến Luyến đã chín tuổi, nhưng vì nguyên nhân thể chất nên cô bé chỉ như một đứa trẻ năm tuổi…  

 

 

Mà từ lúc mình rời Vân Xuyên rồi về lại đây, cũng không tới nửa tháng!  

 

 

Nói cách khác, chỉ mười ngày con gái đã cao hơn 20cm, cơ thể nhanh chóng dậy thì!  

 

 

Quá khó tin!  

 

 

“Tiểu Luyến Luyến hiện tại đang ngủ với ai?”  

 

 

Lâm Phong hỏi.  

 

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Ba giờ, Lâm Phong tựa vào đầu giường, đốt một điếu thuốc lên hút, cảm thấy mệt mỏi bị quét sạch, cực kì thoải mái!   Trần Y Nặc tựa đầu trước ngực anh, trên gương mặt tươi cười còn chút mồ hôi…    Hai người lâu ngày gặp lại, tình cảm nồng nàn, ôm chặt lấy nhau, nói mấy chuyện hai vợ chồng thường nói.    Từ miệng Trần Y Nặc, Lâm Phong cũng biết sau khi mình rời khỏi, nhà họ Trần xảy ra một đống chuyện…    AdvTrong đó có ba chuyện khiến Lâm Phong chú ý.    Thứ nhất, Trần Bắc Huyền nhờ có Thối Thể Đan, bế quan giác ngộ, đột phát Võ Hồn Cảnh…    Chuyện thứ hai là về Diệp Thiên Tâm!    Từ sau khi lão ta biết chịu đòn sẽ mạnh hơn thì ngày nào cũng gây chuyện thị phi, xin được ngược đãi!   Adv Đáng tiếc, lão ta càng ngày càng mạnh, bây giờ không ai dám động tới nữa.    Cho nên mấy ngày trước, Diệp Thiên Tâm và ba vợ Trần Sơn kề vai sát cánh, rời khỏi Vân Xuyên, nói cho hay thì là ra ngoài trải nghiệm…    Nhưng Trần Y Nặc luôn cảm thấy ba mình và Diệp Thiên Tâm dính lấy nhau, có gì đó sai sai…    Nhưng Lâm Phong không để ý!    Dù sao hai người cũng là người độc thân, coi như là có gì đó với nhau…    …    Còn chuyện thứ ba là con gái Tiểu Luyến Luyến.    Gần đây Tiểu Luyến Luyến cực kì thích ngủ, mỗi ngày hai mươi tư tiếng thì đã có hai mươi tiếng nằm ngủ rồi…    Còn bốn tiếng còn lại dùng để ăn, đồng thời ăn cực nhiều, gần như gấp trăm lần người thường.    Đơn giản là: Ăn nhanh, tiêu hóa nhanh, ị nhiều hơn!    “Con gái trừ ngủ và ăn nhiều ra còn gì khác lạ không?”    Lâm Phong nhíu mày.    “Cái này à…”    Trần Y Nặc suy nghĩ một lúc, mới nói:    “Lớn nhanh nữa có tính không? Trong khoảng thời gian này con gái đã cao lên chừng 20cm, hiện tại đã 1m3 rồi!”    Nghe đến đây, Lâm Phong giật mình!    Đúng là Tiểu Luyến Luyến đã chín tuổi, nhưng vì nguyên nhân thể chất nên cô bé chỉ như một đứa trẻ năm tuổi…    Mà từ lúc mình rời Vân Xuyên rồi về lại đây, cũng không tới nửa tháng!    Nói cách khác, chỉ mười ngày con gái đã cao hơn 20cm, cơ thể nhanh chóng dậy thì!    Quá khó tin!    “Tiểu Luyến Luyến hiện tại đang ngủ với ai?”    Lâm Phong hỏi.   Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 839