“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này…
Chương 96: C96: Cậu kiều
Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Hai anh em đánh giá Triệu Lâm một hồi mới nhìn nhau. Giống! Quá giống!Nếu không phải Triệu Lâm họ Kiều thì họ đều cho rằng mình gặp...“Cậu Kiều, cậu rất giống đại ca của tôi hồi trẻ đó!”, Trần Long Tượng có chút xúc động.Trần Cửu Kỳ không nói gì, vẫn nhìn chăm chằm Triệu Lâm, hốc mắt đỏ lên.Triệu Lâm bị hai người nhìn chãm chẵm thì có chút mất tự nhiên, chỉ cười nói: “Trùng hợp quá nhiều!”Lý Thanh Nham thừa cơ nói: “Long Tượng, tôi nhớ anh là con cả của nhà họ Trần mà nhỉ? Đại ca từ đâu ra?”“Đây là chuyện riêng của tôi, không tiện nói!”, Trần Long Tượng qua loa đáp lại chủ đề này.Một hồi lâu sau, Trần Long Tượng ho một tiếng, kéo Trần Cửu Kỳ ngồi một bên.Trần Long Tượng nói: “Nếu Vương Thánh Thủ đã giới thiệu thì y thuật của cậu Kiều đây chắc không thành vấn đề!Hay là chúng ta trực tiếp vào thẳng chuyện chính nhé! Bàn về thù lao?”Triệu Lâm giật mình, có chút hoang mang. Thù lao?“Đúng vậy, cậu khám chữa bệnh thì muốn thù lao bao nhiêu?”, Vương Thánh Thủ nhẹ nhàng giải thích.Triệu Lâm nhăn mày, phải báo bao nhiêu đây?Anh làm ở bệnh viện công đã rất ổn định, còn cứu chữa Lý Diệu Diệu.Toàn bộ đều miễn phí! Còn khám riêng thì anh chưa thử bao giờ!Vương Thánh Thủ nhìn ra sự khó xử của Triệu Lâm nên nhìn hai anh em nói: “Các vị cảm thấy bao nhiêu là phù hợp?”Trần Long Tượng bình thản dựng một ngón tay lên.Một ngón tay?Là bao nhiêu?10 nghìn?100 nghìn?Hay 1 triệu?Triệu Lâm không nói gì nhưng trong lòng đang suy tư.Vương Thánh Thủ thấy một ngón tay thì trên mặt lộ vẻ giễu cợt, quay đầu cầm một ly trà lên, dưới cái nhìn soi mói của mọi người, ông ấy từ từ nhấp một ngụm rồi đặt về bàn.Gộc!Âm thanh ly trà đặt xuống bàn như búa nện vào lòng người.“10 triệu thì đủ làm gì? Tôi và cậu em Kiều chia đôi cũng chỉ được 5 triệu một người, nếu giá như thế, chúng ta không cần bàn nữa”, Vương Thánh Thủ nói, giọng không quá lớn cũng chẳng quá nhỏ nhưng sự sắc bén lộ rõ.Người từng trải lên tiếng.Hiện trường tĩnh mịch, mọi người đều đang nghe.Triệu Lâm giật khoé mắt, hiện tại anh mới biết 1 ngón đó là 10 triệu. Đọc truyệ𝓃 hay tại ﹟ tr ùmtruyệ𝓃.V𝓃 ﹟10 triệu!Hiện tại lương một tháng của anh mới có bao nhiêu chứ?Triệu Lâm thở hổn hển.Anh không thích phiền toái, đúng!
Hai anh em đánh giá Triệu Lâm một hồi mới nhìn nhau. Giống! Quá giống!
Nếu không phải Triệu Lâm họ Kiều thì họ đều cho rằng mình gặp...
“Cậu Kiều, cậu rất giống đại ca của tôi hồi trẻ đó!”, Trần Long Tượng có chút xúc động.
Trần Cửu Kỳ không nói gì, vẫn nhìn chăm chằm Triệu Lâm, hốc mắt đỏ lên.
Triệu Lâm bị hai người nhìn chãm chẵm thì có chút mất tự nhiên, chỉ cười nói: “Trùng hợp quá nhiều!”
Lý Thanh Nham thừa cơ nói: “Long Tượng, tôi nhớ anh là con cả của nhà họ Trần mà nhỉ? Đại ca từ đâu ra?”
“Đây là chuyện riêng của tôi, không tiện nói!”, Trần Long Tượng qua loa đáp lại chủ đề này.
Một hồi lâu sau, Trần Long Tượng ho một tiếng, kéo Trần Cửu Kỳ ngồi một bên.
Trần Long Tượng nói: “Nếu Vương Thánh Thủ đã giới thiệu thì y thuật của cậu Kiều đây chắc không thành vấn đề!
Hay là chúng ta trực tiếp vào thẳng chuyện chính nhé! Bàn về thù lao?”
Triệu Lâm giật mình, có chút hoang mang. Thù lao?
“Đúng vậy, cậu khám chữa bệnh thì muốn thù lao bao nhiêu?”, Vương Thánh Thủ nhẹ nhàng giải thích.
Triệu Lâm nhăn mày, phải báo bao nhiêu đây?
Anh làm ở bệnh viện công đã rất ổn định, còn cứu chữa Lý Diệu Diệu.
Toàn bộ đều miễn phí! Còn khám riêng thì anh chưa thử bao giờ!
Vương Thánh Thủ nhìn ra sự khó xử của Triệu Lâm nên nhìn hai anh em nói: “Các vị cảm thấy bao nhiêu là phù hợp?”
Trần Long Tượng bình thản dựng một ngón tay lên.
Một ngón tay?
Là bao nhiêu?
10 nghìn?
100 nghìn?
Hay 1 triệu?
Triệu Lâm không nói gì nhưng trong lòng đang suy tư.
Vương Thánh Thủ thấy một ngón tay thì trên mặt lộ vẻ giễu cợt, quay đầu cầm một ly trà lên, dưới cái nhìn soi mói của mọi người, ông ấy từ từ nhấp một ngụm rồi đặt về bàn.
Gộc!
Âm thanh ly trà đặt xuống bàn như búa nện vào lòng người.
“10 triệu thì đủ làm gì? Tôi và cậu em Kiều chia đôi cũng chỉ được 5 triệu một người, nếu giá như thế, chúng ta không cần bàn nữa”, Vương Thánh Thủ nói, giọng không quá lớn cũng chẳng quá nhỏ nhưng sự sắc bén lộ rõ.
Người từng trải lên tiếng.
Hiện trường tĩnh mịch, mọi người đều đang nghe.
Triệu Lâm giật khoé mắt, hiện tại anh mới biết 1 ngón đó là 10 triệu. Đọc truyệ𝓃 hay tại ﹟ tr ùmtruyệ𝓃.V𝓃 ﹟
10 triệu!
Hiện tại lương một tháng của anh mới có bao nhiêu chứ?
Triệu Lâm thở hổn hển.
Anh không thích phiền toái, đúng!
Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Hai anh em đánh giá Triệu Lâm một hồi mới nhìn nhau. Giống! Quá giống!Nếu không phải Triệu Lâm họ Kiều thì họ đều cho rằng mình gặp...“Cậu Kiều, cậu rất giống đại ca của tôi hồi trẻ đó!”, Trần Long Tượng có chút xúc động.Trần Cửu Kỳ không nói gì, vẫn nhìn chăm chằm Triệu Lâm, hốc mắt đỏ lên.Triệu Lâm bị hai người nhìn chãm chẵm thì có chút mất tự nhiên, chỉ cười nói: “Trùng hợp quá nhiều!”Lý Thanh Nham thừa cơ nói: “Long Tượng, tôi nhớ anh là con cả của nhà họ Trần mà nhỉ? Đại ca từ đâu ra?”“Đây là chuyện riêng của tôi, không tiện nói!”, Trần Long Tượng qua loa đáp lại chủ đề này.Một hồi lâu sau, Trần Long Tượng ho một tiếng, kéo Trần Cửu Kỳ ngồi một bên.Trần Long Tượng nói: “Nếu Vương Thánh Thủ đã giới thiệu thì y thuật của cậu Kiều đây chắc không thành vấn đề!Hay là chúng ta trực tiếp vào thẳng chuyện chính nhé! Bàn về thù lao?”Triệu Lâm giật mình, có chút hoang mang. Thù lao?“Đúng vậy, cậu khám chữa bệnh thì muốn thù lao bao nhiêu?”, Vương Thánh Thủ nhẹ nhàng giải thích.Triệu Lâm nhăn mày, phải báo bao nhiêu đây?Anh làm ở bệnh viện công đã rất ổn định, còn cứu chữa Lý Diệu Diệu.Toàn bộ đều miễn phí! Còn khám riêng thì anh chưa thử bao giờ!Vương Thánh Thủ nhìn ra sự khó xử của Triệu Lâm nên nhìn hai anh em nói: “Các vị cảm thấy bao nhiêu là phù hợp?”Trần Long Tượng bình thản dựng một ngón tay lên.Một ngón tay?Là bao nhiêu?10 nghìn?100 nghìn?Hay 1 triệu?Triệu Lâm không nói gì nhưng trong lòng đang suy tư.Vương Thánh Thủ thấy một ngón tay thì trên mặt lộ vẻ giễu cợt, quay đầu cầm một ly trà lên, dưới cái nhìn soi mói của mọi người, ông ấy từ từ nhấp một ngụm rồi đặt về bàn.Gộc!Âm thanh ly trà đặt xuống bàn như búa nện vào lòng người.“10 triệu thì đủ làm gì? Tôi và cậu em Kiều chia đôi cũng chỉ được 5 triệu một người, nếu giá như thế, chúng ta không cần bàn nữa”, Vương Thánh Thủ nói, giọng không quá lớn cũng chẳng quá nhỏ nhưng sự sắc bén lộ rõ.Người từng trải lên tiếng.Hiện trường tĩnh mịch, mọi người đều đang nghe.Triệu Lâm giật khoé mắt, hiện tại anh mới biết 1 ngón đó là 10 triệu. Đọc truyệ𝓃 hay tại ﹟ tr ùmtruyệ𝓃.V𝓃 ﹟10 triệu!Hiện tại lương một tháng của anh mới có bao nhiêu chứ?Triệu Lâm thở hổn hển.Anh không thích phiền toái, đúng!