Tác giả:

“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này…

Chương 97: C97: Đây mới là giá tiền chân chính

Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Nhưng không có nghĩa là anh không thích tiền!Trần Long Tượng nghe Vương Thánh Thủ nói thì không vội vàng phản bác, như thể màn báo giá vừa rồi chỉ là quy trình bình thường.Ông ấy bình tĩnh duỗi thêm một ngón.Đây mới là giá tiền chân chính!Vương Thánh Thủ thấy thế thì gật đầu.“Cậu em Kiều, cậu thấy sao?”. Vương Thánh Thủ hỏi Triệu Lâm.Hơi thở Triệu Lâm dồn dập, chưa từng trải nhiều nên chuyện này tạo thành ảnh hướng khá lớn với anh.Tuy nhà họ Lý cũng từng tặng anh khách sạn Thanh CaNhưng Triệu Lâm vẫn luôn cảm thấy nó không thuộc về mình, hoàn toàn không để bụng.Nhưng số tiền của nhà họ Trần thì khác. Đây là thù lao do anh thật sự kiếm được! “Được... được rồi!", Triệu Lâm cố gặn ra ba chữ.Anh không màng cái nhìn của mọi người, cầm ly nước, uống sạch rồi mới thấy tim mình đã đập lại bình thường.“Vương Thánh Thủ... cậu ta thật sự có thể chữa khỏi cho bố tôi à?”Trần Long Tượng nhìn Triệu Lâm như tấm chiếu chưa trải thì lộ vẻ do dự.Bộ dạng này không giống của cao nhân lánh đời gì cả!20 triệu mà đã thế!Đây rõ ràng là tấm chiếu mới toanh!Đối với nhà họ Trần, mất tiền là chuyện nhỏ nhưng chết người là chuyện lớn.“Tôi nói ệnh của bố anh chỉ có lão Bán Tiên mới chữa được, điều chúng ta có thể làm là kéo dài thời gian.Cậu em Kiều tuổi còn nhỏ nhưng... anh không tin cậu ta thì phải tin tôi chứ?”, Vương Thánh Thủ lạnh lùng nói.“Ông đảm bảo cho cậu †a?”, giọng Trần Cửu Kỳ cũng lạnhlẽo. “Đúng!”, Vương Thánh Thủ kiên quyết.“Chúng ta đây quyết định thời gian đi nhỉ!”, Trần Long Tượng cũng không nói nhảm nữa.Người như họ nói chuyện rất sảng khoái, không dây dưa dây cà.Vương Thánh Thủ lắc đầu: “Đừng sốt ruột, cậu em này đã đồng ý chữa bệnh của ông cụ Trần.Nhưng cậu ấy... còn vài điều kiện nhỏ, mong hai người đồng ý!”“Điều kiện nhỏ?”, Trần Long Tượng và Trần Cửu Kỳ nhìn Triệu Lâm đầy bất ngờ, họ tưởng chỉ là tăng giá.Nhưng họ cũng không nghĩ nhiều.Trên bàn đàm phán, cũng chỉ là tiền, tài nguyên hoặc giao dịch khác.“Cậu Kiều xin nói!", Trần Long Tượng hỏi, trong lòng tò mò, Triệu Lâm còn trẻ thế này thì sẽ yêu cầu gì?

Nhưng không có nghĩa là anh không thích tiền!

Trần Long Tượng nghe Vương Thánh Thủ nói thì không vội vàng phản bác, như thể màn báo giá vừa rồi chỉ là quy trình bình thường.

Ông ấy bình tĩnh duỗi thêm một ngón.

Đây mới là giá tiền chân chính!

Vương Thánh Thủ thấy thế thì gật đầu.

“Cậu em Kiều, cậu thấy sao?”. Vương Thánh Thủ hỏi Triệu Lâm.

Hơi thở Triệu Lâm dồn dập, chưa từng trải nhiều nên chuyện này tạo thành ảnh hướng khá lớn với anh.

Tuy nhà họ Lý cũng từng tặng anh khách sạn Thanh Ca

Nhưng Triệu Lâm vẫn luôn cảm thấy nó không thuộc về mình, hoàn toàn không để bụng.

Nhưng số tiền của nhà họ Trần thì khác. Đây là thù lao do anh thật sự kiếm được! “Được... được rồi!", Triệu Lâm cố gặn ra ba chữ.

Anh không màng cái nhìn của mọi người, cầm ly nước, uống sạch rồi mới thấy tim mình đã đập lại bình thường.

“Vương Thánh Thủ... cậu ta thật sự có thể chữa khỏi cho bố tôi à?”

Trần Long Tượng nhìn Triệu Lâm như tấm chiếu chưa trải thì lộ vẻ do dự.

Bộ dạng này không giống của cao nhân lánh đời gì cả!

20 triệu mà đã thế!

Đây rõ ràng là tấm chiếu mới toanh!

Đối với nhà họ Trần, mất tiền là chuyện nhỏ nhưng chết người là chuyện lớn.

“Tôi nói ệnh của bố anh chỉ có lão Bán Tiên mới chữa được, điều chúng ta có thể làm là kéo dài thời gian.

Cậu em Kiều tuổi còn nhỏ nhưng... anh không tin cậu ta thì phải tin tôi chứ?”, Vương Thánh Thủ lạnh lùng nói.

“Ông đảm bảo cho cậu †a?”, giọng Trần Cửu Kỳ cũng lạnh

lẽo. “Đúng!”, Vương Thánh Thủ kiên quyết.

“Chúng ta đây quyết định thời gian đi nhỉ!”, Trần Long Tượng cũng không nói nhảm nữa.

Người như họ nói chuyện rất sảng khoái, không dây dưa dây cà.

Vương Thánh Thủ lắc đầu: “Đừng sốt ruột, cậu em này đã đồng ý chữa bệnh của ông cụ Trần.

Nhưng cậu ấy... còn vài điều kiện nhỏ, mong hai người đồng ý!”

“Điều kiện nhỏ?”, Trần Long Tượng và Trần Cửu Kỳ nhìn Triệu Lâm đầy bất ngờ, họ tưởng chỉ là tăng giá.

Nhưng họ cũng không nghĩ nhiều.

Trên bàn đàm phán, cũng chỉ là tiền, tài nguyên hoặc giao dịch khác.

“Cậu Kiều xin nói!", Trần Long Tượng hỏi, trong lòng tò mò, Triệu Lâm còn trẻ thế này thì sẽ yêu cầu gì?

Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Nhưng không có nghĩa là anh không thích tiền!Trần Long Tượng nghe Vương Thánh Thủ nói thì không vội vàng phản bác, như thể màn báo giá vừa rồi chỉ là quy trình bình thường.Ông ấy bình tĩnh duỗi thêm một ngón.Đây mới là giá tiền chân chính!Vương Thánh Thủ thấy thế thì gật đầu.“Cậu em Kiều, cậu thấy sao?”. Vương Thánh Thủ hỏi Triệu Lâm.Hơi thở Triệu Lâm dồn dập, chưa từng trải nhiều nên chuyện này tạo thành ảnh hướng khá lớn với anh.Tuy nhà họ Lý cũng từng tặng anh khách sạn Thanh CaNhưng Triệu Lâm vẫn luôn cảm thấy nó không thuộc về mình, hoàn toàn không để bụng.Nhưng số tiền của nhà họ Trần thì khác. Đây là thù lao do anh thật sự kiếm được! “Được... được rồi!", Triệu Lâm cố gặn ra ba chữ.Anh không màng cái nhìn của mọi người, cầm ly nước, uống sạch rồi mới thấy tim mình đã đập lại bình thường.“Vương Thánh Thủ... cậu ta thật sự có thể chữa khỏi cho bố tôi à?”Trần Long Tượng nhìn Triệu Lâm như tấm chiếu chưa trải thì lộ vẻ do dự.Bộ dạng này không giống của cao nhân lánh đời gì cả!20 triệu mà đã thế!Đây rõ ràng là tấm chiếu mới toanh!Đối với nhà họ Trần, mất tiền là chuyện nhỏ nhưng chết người là chuyện lớn.“Tôi nói ệnh của bố anh chỉ có lão Bán Tiên mới chữa được, điều chúng ta có thể làm là kéo dài thời gian.Cậu em Kiều tuổi còn nhỏ nhưng... anh không tin cậu ta thì phải tin tôi chứ?”, Vương Thánh Thủ lạnh lùng nói.“Ông đảm bảo cho cậu †a?”, giọng Trần Cửu Kỳ cũng lạnhlẽo. “Đúng!”, Vương Thánh Thủ kiên quyết.“Chúng ta đây quyết định thời gian đi nhỉ!”, Trần Long Tượng cũng không nói nhảm nữa.Người như họ nói chuyện rất sảng khoái, không dây dưa dây cà.Vương Thánh Thủ lắc đầu: “Đừng sốt ruột, cậu em này đã đồng ý chữa bệnh của ông cụ Trần.Nhưng cậu ấy... còn vài điều kiện nhỏ, mong hai người đồng ý!”“Điều kiện nhỏ?”, Trần Long Tượng và Trần Cửu Kỳ nhìn Triệu Lâm đầy bất ngờ, họ tưởng chỉ là tăng giá.Nhưng họ cũng không nghĩ nhiều.Trên bàn đàm phán, cũng chỉ là tiền, tài nguyên hoặc giao dịch khác.“Cậu Kiều xin nói!", Trần Long Tượng hỏi, trong lòng tò mò, Triệu Lâm còn trẻ thế này thì sẽ yêu cầu gì?

Chương 97: C97: Đây mới là giá tiền chân chính