“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này…
Chương 170: C170: Đúng là kỳ quái
Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Lý Sơ Ảnh bĩu môi, gửi một tin nhắn: Alo alo? Nói gì đi chứ! Anh thèm đòn à, sao nói có một nửa vậy.Alo alo!Hi, Hello boy!Lý Sơ Ảnh gửi tù tì mấy tin mà bên kia vẫn không ai phản hồi.“Cái tên ngốc này!”Lý Sơ Ảnh lật mình, nằm sải lai ra giường, cô nhìn đèn treo mà bĩu môi.Lúc này vang lên âm thanh thông báo của Zalo.Cô lật người, nhìn khung đối thoại.Tiếc là do người khác gửi tới.Cô nhìn thoáng qua thì tắt màn hình, nằm ngẩn người, đợi Triệu Lâm trả lời. Khoảng hơn 20 phút sau.Lý Sơ Ảnh không thấy tin nhắn trả lời thì miệng lầm bầm, gửi thêm một tin nhắn: Tôi cũng đi rửa mặt, có gì anh nhắn lại cho tôi biết nha!Tuy ngoài miệng nói thế nhưng cô vẫn cầm theo điện thoại vào nhà tắm. Triệu Lâm rửa mặt xong thì thấy đống tin nhắn mà đối phương gửi cho mình, không nhịn được cười, nhắn lại: Xảy ra chút thay đổi, gặp mặt nói nha, tôi ngủ đây, mai còn đi cày!Lý Sơ Ảnh nằm trong bồn tắm ngâm mình, nghe di động vang lên âm báo thì tức khắc cầm lấy.Nhưng thấy câu trả lời của Triệu Lâm “tôi ngủ đây” thì lại trề môi. Cái gì chứtNói thêm chút thì có sao?Hừ!Không trả lời anh luôn!Nhưng một lát sau, Lý Sơ Ảnh thấy điện thoại im lặng. Thì không nhịn được mà cầm lên lần nữa.A!Cái tên trời đánh này!Anh ta không thể hỏi thêm một câu là “Cô ngủ chưa” hả? Lý Sơ Ảnh đập lên mặt nước phát ti3t.Đợi lau khô người rồi.Cô mặc áo choàng tắm.Rồi cầm điện thoại nhắn hai chữ: Ngủ ngon.Sáng sớm hôm sau, Triệu Lâm và Kiều Phương ra ngoài.Khi họ vừa ra khỏi cửa thì căn nhà kế bên cũng có người bước ra.Hôm nay Giang Tước Nhi mặc quần jean bó sát, bên trên mặt một chiếc áo hoa.Dù đơn giản nhưng vẫn không che lấp được sức hút của cô ấy. “Cô Kiều, chào buổi sáng!”, Giang Tước Nhi khoá cửa, cười chào hỏi. “Cháu cũng tới trường à?”, Kiều Phương cười hỏi.“Vâng ạ! Hôm nay là ngày đầu đi làm nên tính tới sớm một chút!”, Giang Tước Nhi đáp.“Vậy chúng ta cùng đi thôi!”, Kiều Phương cười nói.Triệu Lâm nhìn Giang Tước Nhi, gật một cái ra dấu chào hỏi rồi nói: “Mẹ, con đi trước nhé!”“Đi đi, chú ý an toàn!”, Kiều Phương nói.Triệu Lâm xuống lòng, trong lòng cân nhắc.Sao lại trùng hợp như thế.Giang Oanh Oanh này lại luôn “vô tình” gặp họ.Đúng là kỳ quái!Tuy trong lòng khá khó hiểu nhưng Triệu Lâm cũng không nghĩ nhiều. Kiều Phương: “Dì dẫn cháu tới trạm xe buýt, cách chỗ này không xa đâu!”Giang Tước Nhi: “Ha ha, vâng, cháu còn chưa quen địa hình bên này nên định gọi xe, có dì thì tiết kiệm không ít tiền đâu ạ!”Kiều Phương: “Cháu vừa mới đi làm, tiết kiệm một chút là đúng, đợi được vào chính thức thì tiền lương và thưởng sẽ được nâng lên rồi tính sau!”Giang Tước Nhi: “Vâng, nghe chị gái nói thôi chứ cháu cũng không quen thuộc bên này!”
Lý Sơ Ảnh bĩu môi, gửi một tin nhắn: Alo alo? Nói gì đi chứ! Anh thèm đòn à, sao nói có một nửa vậy.
Alo alo!
Hi, Hello boy!
Lý Sơ Ảnh gửi tù tì mấy tin mà bên kia vẫn không ai phản hồi.
“Cái tên ngốc này!”
Lý Sơ Ảnh lật mình, nằm sải lai ra giường, cô nhìn đèn treo mà bĩu môi.
Lúc này vang lên âm thanh thông báo của Zalo.
Cô lật người, nhìn khung đối thoại.
Tiếc là do người khác gửi tới.
Cô nhìn thoáng qua thì tắt màn hình, nằm ngẩn người, đợi Triệu Lâm trả lời. Khoảng hơn 20 phút sau.
Lý Sơ Ảnh không thấy tin nhắn trả lời thì miệng lầm bầm, gửi thêm một tin nhắn: Tôi cũng đi rửa mặt, có gì anh nhắn lại cho tôi biết nha!
Tuy ngoài miệng nói thế nhưng cô vẫn cầm theo điện thoại vào nhà tắm. Triệu Lâm rửa mặt xong thì thấy đống tin nhắn mà đối phương gửi cho mình, không nhịn được cười, nhắn lại: Xảy ra chút thay đổi, gặp mặt nói nha, tôi ngủ đây, mai còn đi cày!
Lý Sơ Ảnh nằm trong bồn tắm ngâm mình, nghe di động vang lên âm báo thì tức khắc cầm lấy.
Nhưng thấy câu trả lời của Triệu Lâm “tôi ngủ đây” thì lại trề môi. Cái gì chứt
Nói thêm chút thì có sao?
Hừ!
Không trả lời anh luôn!
Nhưng một lát sau, Lý Sơ Ảnh thấy điện thoại im lặng. Thì không nhịn được mà cầm lên lần nữa.
A!
Cái tên trời đánh này!
Anh ta không thể hỏi thêm một câu là “Cô ngủ chưa” hả? Lý Sơ Ảnh đập lên mặt nước phát ti3t.
Đợi lau khô người rồi.
Cô mặc áo choàng tắm.
Rồi cầm điện thoại nhắn hai chữ: Ngủ ngon.
Sáng sớm hôm sau, Triệu Lâm và Kiều Phương ra ngoài.
Khi họ vừa ra khỏi cửa thì căn nhà kế bên cũng có người bước ra.
Hôm nay Giang Tước Nhi mặc quần jean bó sát, bên trên mặt một chiếc áo hoa.
Dù đơn giản nhưng vẫn không che lấp được sức hút của cô ấy. “Cô Kiều, chào buổi sáng!”, Giang Tước Nhi khoá cửa, cười chào hỏi. “Cháu cũng tới trường à?”, Kiều Phương cười hỏi.
“Vâng ạ! Hôm nay là ngày đầu đi làm nên tính tới sớm một chút!”, Giang Tước Nhi đáp.
“Vậy chúng ta cùng đi thôi!”, Kiều Phương cười nói.
Triệu Lâm nhìn Giang Tước Nhi, gật một cái ra dấu chào hỏi rồi nói: “Mẹ, con đi trước nhé!”
“Đi đi, chú ý an toàn!”, Kiều Phương nói.
Triệu Lâm xuống lòng, trong lòng cân nhắc.
Sao lại trùng hợp như thế.
Giang Oanh Oanh này lại luôn “vô tình” gặp họ.
Đúng là kỳ quái!
Tuy trong lòng khá khó hiểu nhưng Triệu Lâm cũng không nghĩ nhiều. Kiều Phương: “Dì dẫn cháu tới trạm xe buýt, cách chỗ này không xa đâu!”
Giang Tước Nhi: “Ha ha, vâng, cháu còn chưa quen địa hình bên này nên định gọi xe, có dì thì tiết kiệm không ít tiền đâu ạ!”
Kiều Phương: “Cháu vừa mới đi làm, tiết kiệm một chút là đúng, đợi được vào chính thức thì tiền lương và thưởng sẽ được nâng lên rồi tính sau!”
Giang Tước Nhi: “Vâng, nghe chị gái nói thôi chứ cháu cũng không quen thuộc bên này!”
Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Lý Sơ Ảnh bĩu môi, gửi một tin nhắn: Alo alo? Nói gì đi chứ! Anh thèm đòn à, sao nói có một nửa vậy.Alo alo!Hi, Hello boy!Lý Sơ Ảnh gửi tù tì mấy tin mà bên kia vẫn không ai phản hồi.“Cái tên ngốc này!”Lý Sơ Ảnh lật mình, nằm sải lai ra giường, cô nhìn đèn treo mà bĩu môi.Lúc này vang lên âm thanh thông báo của Zalo.Cô lật người, nhìn khung đối thoại.Tiếc là do người khác gửi tới.Cô nhìn thoáng qua thì tắt màn hình, nằm ngẩn người, đợi Triệu Lâm trả lời. Khoảng hơn 20 phút sau.Lý Sơ Ảnh không thấy tin nhắn trả lời thì miệng lầm bầm, gửi thêm một tin nhắn: Tôi cũng đi rửa mặt, có gì anh nhắn lại cho tôi biết nha!Tuy ngoài miệng nói thế nhưng cô vẫn cầm theo điện thoại vào nhà tắm. Triệu Lâm rửa mặt xong thì thấy đống tin nhắn mà đối phương gửi cho mình, không nhịn được cười, nhắn lại: Xảy ra chút thay đổi, gặp mặt nói nha, tôi ngủ đây, mai còn đi cày!Lý Sơ Ảnh nằm trong bồn tắm ngâm mình, nghe di động vang lên âm báo thì tức khắc cầm lấy.Nhưng thấy câu trả lời của Triệu Lâm “tôi ngủ đây” thì lại trề môi. Cái gì chứtNói thêm chút thì có sao?Hừ!Không trả lời anh luôn!Nhưng một lát sau, Lý Sơ Ảnh thấy điện thoại im lặng. Thì không nhịn được mà cầm lên lần nữa.A!Cái tên trời đánh này!Anh ta không thể hỏi thêm một câu là “Cô ngủ chưa” hả? Lý Sơ Ảnh đập lên mặt nước phát ti3t.Đợi lau khô người rồi.Cô mặc áo choàng tắm.Rồi cầm điện thoại nhắn hai chữ: Ngủ ngon.Sáng sớm hôm sau, Triệu Lâm và Kiều Phương ra ngoài.Khi họ vừa ra khỏi cửa thì căn nhà kế bên cũng có người bước ra.Hôm nay Giang Tước Nhi mặc quần jean bó sát, bên trên mặt một chiếc áo hoa.Dù đơn giản nhưng vẫn không che lấp được sức hút của cô ấy. “Cô Kiều, chào buổi sáng!”, Giang Tước Nhi khoá cửa, cười chào hỏi. “Cháu cũng tới trường à?”, Kiều Phương cười hỏi.“Vâng ạ! Hôm nay là ngày đầu đi làm nên tính tới sớm một chút!”, Giang Tước Nhi đáp.“Vậy chúng ta cùng đi thôi!”, Kiều Phương cười nói.Triệu Lâm nhìn Giang Tước Nhi, gật một cái ra dấu chào hỏi rồi nói: “Mẹ, con đi trước nhé!”“Đi đi, chú ý an toàn!”, Kiều Phương nói.Triệu Lâm xuống lòng, trong lòng cân nhắc.Sao lại trùng hợp như thế.Giang Oanh Oanh này lại luôn “vô tình” gặp họ.Đúng là kỳ quái!Tuy trong lòng khá khó hiểu nhưng Triệu Lâm cũng không nghĩ nhiều. Kiều Phương: “Dì dẫn cháu tới trạm xe buýt, cách chỗ này không xa đâu!”Giang Tước Nhi: “Ha ha, vâng, cháu còn chưa quen địa hình bên này nên định gọi xe, có dì thì tiết kiệm không ít tiền đâu ạ!”Kiều Phương: “Cháu vừa mới đi làm, tiết kiệm một chút là đúng, đợi được vào chính thức thì tiền lương và thưởng sẽ được nâng lên rồi tính sau!”Giang Tước Nhi: “Vâng, nghe chị gái nói thôi chứ cháu cũng không quen thuộc bên này!”