“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này…
Chương 171: C171: Mau chóng kết thúc đi
Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Triệu Lâm tới bệnh viện vừa đúng giờ, khi anh tới cổng rồi thì còn nhìn quanh, sợ Lữ Nam Nam sẽ đánh lén mình khi không đề phòng.Anh không mong chuyện mình và Lữ Nam Nam có thêm tình tiết gì sau đó nữa.Mau chóng kết thúc đi!Hai bên coi như đã xong rồi!Dù đối phương hiện tại sống không thoải mái gì.Nhưng có liên quan gì anh đâu.Khi anh vừa vào văn phòng của Lăng Nhạn Nam thì đối phương đã ném cho một xấp tài liệu: “Đây là tài liệu chữa bệnh từ thiên năm rồi và tình hình của thôn Sơn Tiên, còn có địa lý, vị trí và thời gian”.“Dày thế sao?”, Triệu Lâm nhìn xấp tài liệu, giật mình hỏi.“Hôm nay không cần vội vàng đi thăm bệnh, cậu xem tài liệu trước, dù sao mấy ngày nữa cũng phải đi chữa bệnh từ thiện, cậu nắm được càng nhiều thông †in càng tốt, đến lúc đó giải quyết vấn đề càng đơn giản!”, Lăng Nhạn Nam cố tình nhắc nhở.Chữa bệnh từ thiện không phải là bác sĩ tới thôn tiến hành khám, chữa bệnh là xong.Mà kiểu nơi nghèo khó như thôn Sơn Tiên này thì họ cẩn tổng hợp thông tin nữa.Hầu như năm nào các bệnh viện lớn cũng chữa bệnh từ thiện cho thôn này.Thường là họ sẽ thăm khám trước rồi sau khi chữa bệnh thì sẽ tiến hành đối chiếu, xem thử tình hình sức khoẻ có tốt lên hay nghiêm trọng hơn.Nếu nặng hơn thì nguyên nhân do đâu.Là do hoàn cảnh sống hay do cách sống gây ra.Rồi sẽ xử lý thế nào, cần phải tiến hành thu thập đề xuất rồi gửi lên trên.Triệu Lâm cầm xấp tài liệu dày, chăm chú đọc.Điều làm anh ngạc nhiên là...Ban đầu thôn Sơn Tiên bị chứng bệnh nghiêm trọng nhất là gấy xương, hơn nữa số người bị gấy do không kịp thời sơ cứu nên xương cốt vặn vẹo, thậm chí gây ra tử vong.Gấãy xương là ngoại thương, sao có thể biến thành bệnh di truyền?Triệu Lâm nhíu mày, anh đọc kỹ thì mới phát hiện là do thôn này bị ngăn cách với bên ngoài.Từ trong thôn ra ngoài thì khó như lên trời, chỉ có không ngừng leo núi rồi đi vòng vo rất lâu.Trước kia, chiến tranh thì họ chỉ rời núi khi mua sắm đồ ăn vật dụng hàng ngày.Sau này hoà bình, thôn dân có nhu cầu ra ngoài, số lần ra vào cũng tăng nhưng do tình hình giao thông và tình hình thổ địa không tốt, họ đều không đủ dinh dưỡng, gãy xương, sốt rét hay bị ký sinh trùng với bị rắn cắn đều thành những tiền lệ bình thường.Vấn đề này kéo dài tới 15 năm trước, do chính phủ tiến hành tu sửa đường xá, xây cầu nên mấy bệnh này mới giảm xuống.Triệu Lâm liên tục lật xem tài liệu.Anh ngồi cả một ngày.Trừ ăn cơm, đi vệ sinh thì anh không ngừng ghi chép. Đợi tới tối thì mới coi hết.
Triệu Lâm tới bệnh viện vừa đúng giờ, khi anh tới cổng rồi thì còn nhìn quanh, sợ Lữ Nam Nam sẽ đánh lén mình khi không đề phòng.
Anh không mong chuyện mình và Lữ Nam Nam có thêm tình tiết gì sau đó nữa.
Mau chóng kết thúc đi!
Hai bên coi như đã xong rồi!
Dù đối phương hiện tại sống không thoải mái gì.
Nhưng có liên quan gì anh đâu.
Khi anh vừa vào văn phòng của Lăng Nhạn Nam thì đối phương đã ném cho một xấp tài liệu: “Đây là tài liệu chữa bệnh từ thiên năm rồi và tình hình của thôn Sơn Tiên, còn có địa lý, vị trí và thời gian”.
“Dày thế sao?”, Triệu Lâm nhìn xấp tài liệu, giật mình hỏi.
“Hôm nay không cần vội vàng đi thăm bệnh, cậu xem tài liệu trước, dù sao mấy ngày nữa cũng phải đi chữa bệnh từ thiện, cậu nắm được càng nhiều thông †in càng tốt, đến lúc đó giải quyết vấn đề càng đơn giản!”, Lăng Nhạn Nam cố tình nhắc nhở.
Chữa bệnh từ thiện không phải là bác sĩ tới thôn tiến hành khám, chữa bệnh là xong.
Mà kiểu nơi nghèo khó như thôn Sơn Tiên này thì họ cẩn tổng hợp thông tin nữa.
Hầu như năm nào các bệnh viện lớn cũng chữa bệnh từ thiện cho thôn này.
Thường là họ sẽ thăm khám trước rồi sau khi chữa bệnh thì sẽ tiến hành đối chiếu, xem thử tình hình sức khoẻ có tốt lên hay nghiêm trọng hơn.
Nếu nặng hơn thì nguyên nhân do đâu.
Là do hoàn cảnh sống hay do cách sống gây ra.
Rồi sẽ xử lý thế nào, cần phải tiến hành thu thập đề xuất rồi gửi lên trên.
Triệu Lâm cầm xấp tài liệu dày, chăm chú đọc.
Điều làm anh ngạc nhiên là...
Ban đầu thôn Sơn Tiên bị chứng bệnh nghiêm trọng nhất là gấy xương, hơn nữa số người bị gấy do không kịp thời sơ cứu nên xương cốt vặn vẹo, thậm chí gây ra tử vong.
Gấãy xương là ngoại thương, sao có thể biến thành bệnh di truyền?
Triệu Lâm nhíu mày, anh đọc kỹ thì mới phát hiện là do thôn này bị ngăn cách với bên ngoài.
Từ trong thôn ra ngoài thì khó như lên trời, chỉ có không ngừng leo núi rồi đi vòng vo rất lâu.
Trước kia, chiến tranh thì họ chỉ rời núi khi mua sắm đồ ăn vật dụng hàng ngày.
Sau này hoà bình, thôn dân có nhu cầu ra ngoài, số lần ra vào cũng tăng nhưng do tình hình giao thông và tình hình thổ địa không tốt, họ đều không đủ dinh dưỡng, gãy xương, sốt rét hay bị ký sinh trùng với bị rắn cắn đều thành những tiền lệ bình thường.
Vấn đề này kéo dài tới 15 năm trước, do chính phủ tiến hành tu sửa đường xá, xây cầu nên mấy bệnh này mới giảm xuống.
Triệu Lâm liên tục lật xem tài liệu.
Anh ngồi cả một ngày.
Trừ ăn cơm, đi vệ sinh thì anh không ngừng ghi chép. Đợi tới tối thì mới coi hết.
Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Triệu Lâm tới bệnh viện vừa đúng giờ, khi anh tới cổng rồi thì còn nhìn quanh, sợ Lữ Nam Nam sẽ đánh lén mình khi không đề phòng.Anh không mong chuyện mình và Lữ Nam Nam có thêm tình tiết gì sau đó nữa.Mau chóng kết thúc đi!Hai bên coi như đã xong rồi!Dù đối phương hiện tại sống không thoải mái gì.Nhưng có liên quan gì anh đâu.Khi anh vừa vào văn phòng của Lăng Nhạn Nam thì đối phương đã ném cho một xấp tài liệu: “Đây là tài liệu chữa bệnh từ thiên năm rồi và tình hình của thôn Sơn Tiên, còn có địa lý, vị trí và thời gian”.“Dày thế sao?”, Triệu Lâm nhìn xấp tài liệu, giật mình hỏi.“Hôm nay không cần vội vàng đi thăm bệnh, cậu xem tài liệu trước, dù sao mấy ngày nữa cũng phải đi chữa bệnh từ thiện, cậu nắm được càng nhiều thông †in càng tốt, đến lúc đó giải quyết vấn đề càng đơn giản!”, Lăng Nhạn Nam cố tình nhắc nhở.Chữa bệnh từ thiện không phải là bác sĩ tới thôn tiến hành khám, chữa bệnh là xong.Mà kiểu nơi nghèo khó như thôn Sơn Tiên này thì họ cẩn tổng hợp thông tin nữa.Hầu như năm nào các bệnh viện lớn cũng chữa bệnh từ thiện cho thôn này.Thường là họ sẽ thăm khám trước rồi sau khi chữa bệnh thì sẽ tiến hành đối chiếu, xem thử tình hình sức khoẻ có tốt lên hay nghiêm trọng hơn.Nếu nặng hơn thì nguyên nhân do đâu.Là do hoàn cảnh sống hay do cách sống gây ra.Rồi sẽ xử lý thế nào, cần phải tiến hành thu thập đề xuất rồi gửi lên trên.Triệu Lâm cầm xấp tài liệu dày, chăm chú đọc.Điều làm anh ngạc nhiên là...Ban đầu thôn Sơn Tiên bị chứng bệnh nghiêm trọng nhất là gấy xương, hơn nữa số người bị gấy do không kịp thời sơ cứu nên xương cốt vặn vẹo, thậm chí gây ra tử vong.Gấãy xương là ngoại thương, sao có thể biến thành bệnh di truyền?Triệu Lâm nhíu mày, anh đọc kỹ thì mới phát hiện là do thôn này bị ngăn cách với bên ngoài.Từ trong thôn ra ngoài thì khó như lên trời, chỉ có không ngừng leo núi rồi đi vòng vo rất lâu.Trước kia, chiến tranh thì họ chỉ rời núi khi mua sắm đồ ăn vật dụng hàng ngày.Sau này hoà bình, thôn dân có nhu cầu ra ngoài, số lần ra vào cũng tăng nhưng do tình hình giao thông và tình hình thổ địa không tốt, họ đều không đủ dinh dưỡng, gãy xương, sốt rét hay bị ký sinh trùng với bị rắn cắn đều thành những tiền lệ bình thường.Vấn đề này kéo dài tới 15 năm trước, do chính phủ tiến hành tu sửa đường xá, xây cầu nên mấy bệnh này mới giảm xuống.Triệu Lâm liên tục lật xem tài liệu.Anh ngồi cả một ngày.Trừ ăn cơm, đi vệ sinh thì anh không ngừng ghi chép. Đợi tới tối thì mới coi hết.