Tác giả:

“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này…

Chương 189: C189: Giết người

Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Sát thủ nguy trang chỉ còn cách Kiều Phương một bước, Giang Tước Nhi tiến lên chắn giữa họ, cô ấy có phản ứng trước, tay trái túm cổ tay đối phương, tay phải cầm dao chém sát thủ.Sát thủ giật mình, không ngờ cô gái trong nhã nhặn này lại là một người luyệnTay phải gã thu dao, thuận thế đâm tới Giang Tước Nhị, tính giải quyết cô ấy trước.Giang Tước Nhi rút lui, hét lên: “Giết người! Giết người!”Tiếng hét chói tai truyền khắp căn nhà.Người ngoài cửa nghe tiếng báo động thì lập tức biến sắc lao vào.Sát thủ nhìn thoáng qua Giang Tước Nhi, không ham chiến, mở cửa sổ bếp nhảy ra.Vừa rồi vào bếp, gã đã nghiên cứu địa hình, tìm được đường chạy trốn khi không thành công.Bên ngoài, một chiếc xe màu trắng chạy tới chỉ viện.“Két!”Cửa nhà Kiều Phương bị người ta đạp bung.Vệ sĩ cưỡng ép xâm nhập giải cứu Kiều Phương.Giang Tước Nhi bình tĩnh nói: “Hắn nhảy ra từ phòng bếp!”“Cô mở cửa trước đí, người canh gác vội vàng lấy bộ đàm: “Có sát thủ, đối phương leo theo đường ống phía sau toàn nhà, chặn lại mau!”Giang Tước Nhi tiến lên mở cửa. Trong tay vệ sĩ cầm súng lục, nhắm thẳng vào trán Giang Tước Nhi.Thấy Kiều Phương còn đang đứng trong phòng, vệ sĩ lao vào, nhìn qua cửa sổ phòng bếp.Lúc ấy, sát thủ đã nhảy xuống.Cách đó có một chiếc xe xám ào ào lao tới, nhanh chóng tông mạnh vào chiếc xe màu trắng.Sát thủ này đáp đất, xoay người chui vào trong xe trắng. VèolChiếc xe trắng dùng hết tốc độ phóng đi.Xe xám tông không thành công thì đổi đầu vội đuổi theo.Vệ sĩ vào nhà Triệu Lâm rồi nhanh chóng ghi nhớ bảng số xe, thông qua bộ đàm, báo cho đồng đội.Mọi thứ xảy ra quá nhanh.Trong mắt Kiều Phương lộ ra tia bất an, giờ bà ấy mới kịp phản ứng là mình vừa trải qua nguy hiểm cỡ nào!“Dì à, không sao đâu, đối phương chạy rồi!”, Giang Tước Nhi an ủi. Kiều Phương nghe nói như thế thì vô thức gật đầu, chưa thể bình tĩnh. Khoảng 15 phút sau.Xe trắng của sát thủ và xe xám đuổi theo đều tới ngoại ô Trung Châu.Hai tên sát thủ không thể cắt đuôi đối phương nên phanh gấp ở khúc cua để phục kích.Chúng có kinh nghiệm phong phú, xe xám vừa qua khúc cua thì xe trắng lao nhanh tới, húc thật mạnh.Đoàn đoàng! Hai tên sát thủ b ắn ra hai phát. Hai vệ sĩ trên xe xám mất mạng tại chỗ.Sau khi làm xong thì xe trắng chạy biến mất.Triệu Lâm biết xảy ra biến cố thì vội chạy về nhà. Đợi khi anh về tới thì phát hiện chung quanh có rất nhiều người.Tê Đại Khí thấp giọng giải thích: “Tôi sợ sát thủ cho rằng chúng ta thả lỏng cảnh giác sẽ có đợt ám sát thứ ba nên tăng lượng người!”“Phiền ông quá!”, Triệu Lâm gật đầu, đợi khi anh vào cổng khu nhà thì thấy đám hàng xóm túm năm tụm ba quanh nhà để dòm ngó.Ánh mắt của họ nhìn đám vệ sĩ mà Tề Đại Khí tăng thêm.Ai cũng bàn tán.Suy đoán đủ thứ:

Sát thủ nguy trang chỉ còn cách Kiều Phương một bước, Giang Tước Nhi tiến lên chắn giữa họ, cô ấy có phản ứng trước, tay trái túm cổ tay đối phương, tay phải cầm dao chém sát thủ.

Sát thủ giật mình, không ngờ cô gái trong nhã nhặn này lại là một người luyện

Tay phải gã thu dao, thuận thế đâm tới Giang Tước Nhị, tính giải quyết cô ấy trước.

Giang Tước Nhi rút lui, hét lên: “Giết người! Giết người!”

Tiếng hét chói tai truyền khắp căn nhà.

Người ngoài cửa nghe tiếng báo động thì lập tức biến sắc lao vào.

Sát thủ nhìn thoáng qua Giang Tước Nhi, không ham chiến, mở cửa sổ bếp nhảy ra.

Vừa rồi vào bếp, gã đã nghiên cứu địa hình, tìm được đường chạy trốn khi không thành công.

Bên ngoài, một chiếc xe màu trắng chạy tới chỉ viện.

“Két!”

Cửa nhà Kiều Phương bị người ta đạp bung.

Vệ sĩ cưỡng ép xâm nhập giải cứu Kiều Phương.

Giang Tước Nhi bình tĩnh nói: “Hắn nhảy ra từ phòng bếp!”

“Cô mở cửa trước đí, người canh gác vội vàng lấy bộ đàm: “Có sát thủ, đối phương leo theo đường ống phía sau toàn nhà, chặn lại mau!”

Giang Tước Nhi tiến lên mở cửa. Trong tay vệ sĩ cầm súng lục, nhắm thẳng vào trán Giang Tước Nhi.

Thấy Kiều Phương còn đang đứng trong phòng, vệ sĩ lao vào, nhìn qua cửa sổ phòng bếp.

Lúc ấy, sát thủ đã nhảy xuống.

Cách đó có một chiếc xe xám ào ào lao tới, nhanh chóng tông mạnh vào chiếc xe màu trắng.

Sát thủ này đáp đất, xoay người chui vào trong xe trắng. Vèol

Chiếc xe trắng dùng hết tốc độ phóng đi.

Xe xám tông không thành công thì đổi đầu vội đuổi theo.

Vệ sĩ vào nhà Triệu Lâm rồi nhanh chóng ghi nhớ bảng số xe, thông qua bộ đàm, báo cho đồng đội.

Mọi thứ xảy ra quá nhanh.

Trong mắt Kiều Phương lộ ra tia bất an, giờ bà ấy mới kịp phản ứng là mình vừa trải qua nguy hiểm cỡ nào!

“Dì à, không sao đâu, đối phương chạy rồi!”, Giang Tước Nhi an ủi. Kiều Phương nghe nói như thế thì vô thức gật đầu, chưa thể bình tĩnh. Khoảng 15 phút sau.

Xe trắng của sát thủ và xe xám đuổi theo đều tới ngoại ô Trung Châu.

Hai tên sát thủ không thể cắt đuôi đối phương nên phanh gấp ở khúc cua để phục kích.

Chúng có kinh nghiệm phong phú, xe xám vừa qua khúc cua thì xe trắng lao nhanh tới, húc thật mạnh.

Đoàn đoàng! Hai tên sát thủ b ắn ra hai phát. Hai vệ sĩ trên xe xám mất mạng tại chỗ.

Sau khi làm xong thì xe trắng chạy biến mất.

Triệu Lâm biết xảy ra biến cố thì vội chạy về nhà. Đợi khi anh về tới thì phát hiện chung quanh có rất nhiều người.

Tê Đại Khí thấp giọng giải thích: “Tôi sợ sát thủ cho rằng chúng ta thả lỏng cảnh giác sẽ có đợt ám sát thứ ba nên tăng lượng người!”

“Phiền ông quá!”, Triệu Lâm gật đầu, đợi khi anh vào cổng khu nhà thì thấy đám hàng xóm túm năm tụm ba quanh nhà để dòm ngó.

Ánh mắt của họ nhìn đám vệ sĩ mà Tề Đại Khí tăng thêm.

Ai cũng bàn tán.

Suy đoán đủ thứ:

Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Sát thủ nguy trang chỉ còn cách Kiều Phương một bước, Giang Tước Nhi tiến lên chắn giữa họ, cô ấy có phản ứng trước, tay trái túm cổ tay đối phương, tay phải cầm dao chém sát thủ.Sát thủ giật mình, không ngờ cô gái trong nhã nhặn này lại là một người luyệnTay phải gã thu dao, thuận thế đâm tới Giang Tước Nhị, tính giải quyết cô ấy trước.Giang Tước Nhi rút lui, hét lên: “Giết người! Giết người!”Tiếng hét chói tai truyền khắp căn nhà.Người ngoài cửa nghe tiếng báo động thì lập tức biến sắc lao vào.Sát thủ nhìn thoáng qua Giang Tước Nhi, không ham chiến, mở cửa sổ bếp nhảy ra.Vừa rồi vào bếp, gã đã nghiên cứu địa hình, tìm được đường chạy trốn khi không thành công.Bên ngoài, một chiếc xe màu trắng chạy tới chỉ viện.“Két!”Cửa nhà Kiều Phương bị người ta đạp bung.Vệ sĩ cưỡng ép xâm nhập giải cứu Kiều Phương.Giang Tước Nhi bình tĩnh nói: “Hắn nhảy ra từ phòng bếp!”“Cô mở cửa trước đí, người canh gác vội vàng lấy bộ đàm: “Có sát thủ, đối phương leo theo đường ống phía sau toàn nhà, chặn lại mau!”Giang Tước Nhi tiến lên mở cửa. Trong tay vệ sĩ cầm súng lục, nhắm thẳng vào trán Giang Tước Nhi.Thấy Kiều Phương còn đang đứng trong phòng, vệ sĩ lao vào, nhìn qua cửa sổ phòng bếp.Lúc ấy, sát thủ đã nhảy xuống.Cách đó có một chiếc xe xám ào ào lao tới, nhanh chóng tông mạnh vào chiếc xe màu trắng.Sát thủ này đáp đất, xoay người chui vào trong xe trắng. VèolChiếc xe trắng dùng hết tốc độ phóng đi.Xe xám tông không thành công thì đổi đầu vội đuổi theo.Vệ sĩ vào nhà Triệu Lâm rồi nhanh chóng ghi nhớ bảng số xe, thông qua bộ đàm, báo cho đồng đội.Mọi thứ xảy ra quá nhanh.Trong mắt Kiều Phương lộ ra tia bất an, giờ bà ấy mới kịp phản ứng là mình vừa trải qua nguy hiểm cỡ nào!“Dì à, không sao đâu, đối phương chạy rồi!”, Giang Tước Nhi an ủi. Kiều Phương nghe nói như thế thì vô thức gật đầu, chưa thể bình tĩnh. Khoảng 15 phút sau.Xe trắng của sát thủ và xe xám đuổi theo đều tới ngoại ô Trung Châu.Hai tên sát thủ không thể cắt đuôi đối phương nên phanh gấp ở khúc cua để phục kích.Chúng có kinh nghiệm phong phú, xe xám vừa qua khúc cua thì xe trắng lao nhanh tới, húc thật mạnh.Đoàn đoàng! Hai tên sát thủ b ắn ra hai phát. Hai vệ sĩ trên xe xám mất mạng tại chỗ.Sau khi làm xong thì xe trắng chạy biến mất.Triệu Lâm biết xảy ra biến cố thì vội chạy về nhà. Đợi khi anh về tới thì phát hiện chung quanh có rất nhiều người.Tê Đại Khí thấp giọng giải thích: “Tôi sợ sát thủ cho rằng chúng ta thả lỏng cảnh giác sẽ có đợt ám sát thứ ba nên tăng lượng người!”“Phiền ông quá!”, Triệu Lâm gật đầu, đợi khi anh vào cổng khu nhà thì thấy đám hàng xóm túm năm tụm ba quanh nhà để dòm ngó.Ánh mắt của họ nhìn đám vệ sĩ mà Tề Đại Khí tăng thêm.Ai cũng bàn tán.Suy đoán đủ thứ:

Chương 189: C189: Giết người