Tác giả:

“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này…

Chương 190: C190: Nhưng sao lại khó khăn như thế

Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Tê Đại Khí cũng nhận thấy không khí thay đổi nên đề nghị u Triệu, tôi cảm thấy các vị nên đổi chỗ khác, khu này lắm thầy thì nhiều ma, dù chúng tôi tăng nhân số thì cũng không quá phiền phức.Còn nếu không thêm người thì dễ dàng bị sát thủ lợi dụng sơ hở.Cách tốt nhất là đổi chỗ cho thanh tịnh, thuận tiện ở biệt thự độc lập cũng dễ sắp xếp vệ sĩ.Nếu cậu không chế thì cứ để tôi thu xếp!”“Chờ tôi nói với mẹ đã, sau đó sẽ cho ông đáp án sau được không?”, Triệu Lâm quay đầu nói.Đến giờ anh vẫn không rõ vì sao mẹ lại bị ám sát liên tục như thế.“Được, tôi chờ tin!”Khi Triệu Lâm về, Kiều Phương và Giang Tước Nhi ngồi trước bàn ăn. Thấy mẹ không sao thì cuối cùng cũng thả lỏng.Cảm ơn trời phật!Tình huống tệ nhất không xảy ra!Giang Tước Nhi thấy anh về thì tiến lên, thấp giọng nói: “Anh ở với dì đã, dì... có chút bị hoảng sợi”“Được... được!”, Triệu Lâm đáp, mắt nhìn Kiều Phương. Giang Tước Nhi nhẹ nhàng mở cửa rời đi.Trong nhà chỉ còn lại hai mẹ con, Triệu Lâm ngồi đối diện mẹ, cầm lấy bình nước, rót cho mình một ly.Sau một ly nước vào bụng.Hốc mặt Triệu Lâm đỏ ửng: “Mẹ, con có thể biết xảy ra chuyện không?” Buổi sáng có sát thủ dùng xe tấn công.Tối có sát thủ vào nhà giết!Đối phương quyết tâm muốn Kiều Phương chết mà.Rốt cuộc thù oán thế nào mà có thể khiến đối phương làm tới mức này?Kiều Phương há miệng, mắt đục ngầu đỏ bừng, hiển nhiên là đã nhắc tới chuyện đau lòng.Kiều Phương nói: “Chuyện này hơi phức tạp!”. ngôn tình hayTriệu Lâm: “Mẹ nói, con nghe!”Kiều Phương ngẩng đầu nhìn anh: “Con phải chuẩn bị tâm lý vì... có lẽ cuộc sống bình yên của mẹ con mình đã kết thúc! Trước kia mẹ đã nói, chờ con lậpnghiệp có gia đình sẽ trông cháu này đó thì đều sẽ thay đổi!”“Mẹ, có lẽ thay đổi nhưng con thấy chúng ta sẽ càng tốt!”, Triệu Lâm nhìn Kiều Phương, nghiêm túc nói.Sóng gió gì cũng được.Nhà họ sẽ ngày càng tốt.Hơn nữa, qua tay anh thì việc sẽ càng tốt.Kiều Phương nghe vậy thì quay đầu, nước mắt đong đầy. Trong lòng tủi hờn.Vì sao ông trời cứ trêu đùa bà như thế?Bà đã mai danh ẩn tích.Đoạn tuyệt quan hệ với người nhà!Làm công việc dạy học yêu thích.Chỉ muốn sống bình yên bên con trai.Nhưng sao lại khó khăn như thế?Kẻ thù vẫn không muốn tha cho bà.Nhà họ Vương coi thường thân phận họ rồi trắng trợn nhục nhã. Kiều Phương đã hiểu tại sao.Những sát thủ này có thể tìm được mình?Chắc chăn là có tin Kiều Hãn tới Trung Châu, sau đó họ tiến hành điều tra đối soát, tìm được bà.

Tê Đại Khí cũng nhận thấy không khí thay đổi nên đề nghị u Triệu, tôi cảm thấy các vị nên đổi chỗ khác, khu này lắm thầy thì nhiều ma, dù chúng tôi tăng nhân số thì cũng không quá phiền phức.

Còn nếu không thêm người thì dễ dàng bị sát thủ lợi dụng sơ hở.

Cách tốt nhất là đổi chỗ cho thanh tịnh, thuận tiện ở biệt thự độc lập cũng dễ sắp xếp vệ sĩ.

Nếu cậu không chế thì cứ để tôi thu xếp!”

“Chờ tôi nói với mẹ đã, sau đó sẽ cho ông đáp án sau được không?”, Triệu Lâm quay đầu nói.

Đến giờ anh vẫn không rõ vì sao mẹ lại bị ám sát liên tục như thế.

“Được, tôi chờ tin!”

Khi Triệu Lâm về, Kiều Phương và Giang Tước Nhi ngồi trước bàn ăn. Thấy mẹ không sao thì cuối cùng cũng thả lỏng.

Cảm ơn trời phật!

Tình huống tệ nhất không xảy ra!

Giang Tước Nhi thấy anh về thì tiến lên, thấp giọng nói: “Anh ở với dì đã, dì... có chút bị hoảng sợi”

“Được... được!”, Triệu Lâm đáp, mắt nhìn Kiều Phương. Giang Tước Nhi nhẹ nhàng mở cửa rời đi.

Trong nhà chỉ còn lại hai mẹ con, Triệu Lâm ngồi đối diện mẹ, cầm lấy bình nước, rót cho mình một ly.

Sau một ly nước vào bụng.

Hốc mặt Triệu Lâm đỏ ửng: “Mẹ, con có thể biết xảy ra chuyện không?” Buổi sáng có sát thủ dùng xe tấn công.

Tối có sát thủ vào nhà giết!

Đối phương quyết tâm muốn Kiều Phương chết mà.

Rốt cuộc thù oán thế nào mà có thể khiến đối phương làm tới mức này?

Kiều Phương há miệng, mắt đục ngầu đỏ bừng, hiển nhiên là đã nhắc tới chuyện đau lòng.

Kiều Phương nói: “Chuyện này hơi phức tạp!”. ngôn tình hay

Triệu Lâm: “Mẹ nói, con nghe!”

Kiều Phương ngẩng đầu nhìn anh: “Con phải chuẩn bị tâm lý vì... có lẽ cuộc sống bình yên của mẹ con mình đã kết thúc! Trước kia mẹ đã nói, chờ con lập

nghiệp có gia đình sẽ trông cháu này đó thì đều sẽ thay đổi!”

“Mẹ, có lẽ thay đổi nhưng con thấy chúng ta sẽ càng tốt!”, Triệu Lâm nhìn Kiều Phương, nghiêm túc nói.

Sóng gió gì cũng được.

Nhà họ sẽ ngày càng tốt.

Hơn nữa, qua tay anh thì việc sẽ càng tốt.

Kiều Phương nghe vậy thì quay đầu, nước mắt đong đầy. Trong lòng tủi hờn.

Vì sao ông trời cứ trêu đùa bà như thế?

Bà đã mai danh ẩn tích.

Đoạn tuyệt quan hệ với người nhà!

Làm công việc dạy học yêu thích.

Chỉ muốn sống bình yên bên con trai.

Nhưng sao lại khó khăn như thế?

Kẻ thù vẫn không muốn tha cho bà.

Nhà họ Vương coi thường thân phận họ rồi trắng trợn nhục nhã. Kiều Phương đã hiểu tại sao.

Những sát thủ này có thể tìm được mình?

Chắc chăn là có tin Kiều Hãn tới Trung Châu, sau đó họ tiến hành điều tra đối soát, tìm được bà.

Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Tê Đại Khí cũng nhận thấy không khí thay đổi nên đề nghị u Triệu, tôi cảm thấy các vị nên đổi chỗ khác, khu này lắm thầy thì nhiều ma, dù chúng tôi tăng nhân số thì cũng không quá phiền phức.Còn nếu không thêm người thì dễ dàng bị sát thủ lợi dụng sơ hở.Cách tốt nhất là đổi chỗ cho thanh tịnh, thuận tiện ở biệt thự độc lập cũng dễ sắp xếp vệ sĩ.Nếu cậu không chế thì cứ để tôi thu xếp!”“Chờ tôi nói với mẹ đã, sau đó sẽ cho ông đáp án sau được không?”, Triệu Lâm quay đầu nói.Đến giờ anh vẫn không rõ vì sao mẹ lại bị ám sát liên tục như thế.“Được, tôi chờ tin!”Khi Triệu Lâm về, Kiều Phương và Giang Tước Nhi ngồi trước bàn ăn. Thấy mẹ không sao thì cuối cùng cũng thả lỏng.Cảm ơn trời phật!Tình huống tệ nhất không xảy ra!Giang Tước Nhi thấy anh về thì tiến lên, thấp giọng nói: “Anh ở với dì đã, dì... có chút bị hoảng sợi”“Được... được!”, Triệu Lâm đáp, mắt nhìn Kiều Phương. Giang Tước Nhi nhẹ nhàng mở cửa rời đi.Trong nhà chỉ còn lại hai mẹ con, Triệu Lâm ngồi đối diện mẹ, cầm lấy bình nước, rót cho mình một ly.Sau một ly nước vào bụng.Hốc mặt Triệu Lâm đỏ ửng: “Mẹ, con có thể biết xảy ra chuyện không?” Buổi sáng có sát thủ dùng xe tấn công.Tối có sát thủ vào nhà giết!Đối phương quyết tâm muốn Kiều Phương chết mà.Rốt cuộc thù oán thế nào mà có thể khiến đối phương làm tới mức này?Kiều Phương há miệng, mắt đục ngầu đỏ bừng, hiển nhiên là đã nhắc tới chuyện đau lòng.Kiều Phương nói: “Chuyện này hơi phức tạp!”. ngôn tình hayTriệu Lâm: “Mẹ nói, con nghe!”Kiều Phương ngẩng đầu nhìn anh: “Con phải chuẩn bị tâm lý vì... có lẽ cuộc sống bình yên của mẹ con mình đã kết thúc! Trước kia mẹ đã nói, chờ con lậpnghiệp có gia đình sẽ trông cháu này đó thì đều sẽ thay đổi!”“Mẹ, có lẽ thay đổi nhưng con thấy chúng ta sẽ càng tốt!”, Triệu Lâm nhìn Kiều Phương, nghiêm túc nói.Sóng gió gì cũng được.Nhà họ sẽ ngày càng tốt.Hơn nữa, qua tay anh thì việc sẽ càng tốt.Kiều Phương nghe vậy thì quay đầu, nước mắt đong đầy. Trong lòng tủi hờn.Vì sao ông trời cứ trêu đùa bà như thế?Bà đã mai danh ẩn tích.Đoạn tuyệt quan hệ với người nhà!Làm công việc dạy học yêu thích.Chỉ muốn sống bình yên bên con trai.Nhưng sao lại khó khăn như thế?Kẻ thù vẫn không muốn tha cho bà.Nhà họ Vương coi thường thân phận họ rồi trắng trợn nhục nhã. Kiều Phương đã hiểu tại sao.Những sát thủ này có thể tìm được mình?Chắc chăn là có tin Kiều Hãn tới Trung Châu, sau đó họ tiến hành điều tra đối soát, tìm được bà.

Chương 190: C190: Nhưng sao lại khó khăn như thế