“Tên lưu manh thối tha, cút xuống cho tôi!” Trên chiếc giường trắng. Diệp Đan Quỳnh mở mắt ra, đột nhiên phát hiện bên cạnh mình có một người đàn ông không mặc quần áo đang năm. Người đàn ông ngáy như sấm, một tay đang ôm lấy cô, một tay đặt trên bộ phận nhạy cảm, chân còn đang gác lên người cô có vẻ như rất thoả mãn. Diệp Đan Quỳnh trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Cô giơ chân lên, đạp cho gã đàn ông lăn ra ngoài. Nhưng không ngờ, gã đàn ông phản ứng cực kỳ nhanh nhạy. Mặc dù mắt vẫn nhắm chặt nhưng dễ dàng né được cú đạp của cô rồi thuận thế quấn luôn chiếc chăn đi. Sau đó, anh lăn xuống giường rồi lập tức đứng bật dậy. “Này người đẹp, sao tự nhiên cô lại nổi điên vậy!” Lưu Phong bị cắt ngang giấc mộng đẹp thì vẻ mặt vô cùng bất mãn, lầm bầm: “Khó khăn lắm tôi mới ngủ ngon được như vậy mà sáng sớm đã bị cô phá giấc!” Vừa nói, Lưu Phong vừa quấn chặt thêm chiếc chăn trên người, như thể sợ lộ hàng. Diệp Đan Quỳnh sững sờ, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, cúi đầu xuống nhìn. Cảnh xuân ở…
Chương 59: Thực sự quá mất mặt
Tử Thần Đào HoaTác giả: Nhất Chi MaiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Tên lưu manh thối tha, cút xuống cho tôi!” Trên chiếc giường trắng. Diệp Đan Quỳnh mở mắt ra, đột nhiên phát hiện bên cạnh mình có một người đàn ông không mặc quần áo đang năm. Người đàn ông ngáy như sấm, một tay đang ôm lấy cô, một tay đặt trên bộ phận nhạy cảm, chân còn đang gác lên người cô có vẻ như rất thoả mãn. Diệp Đan Quỳnh trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Cô giơ chân lên, đạp cho gã đàn ông lăn ra ngoài. Nhưng không ngờ, gã đàn ông phản ứng cực kỳ nhanh nhạy. Mặc dù mắt vẫn nhắm chặt nhưng dễ dàng né được cú đạp của cô rồi thuận thế quấn luôn chiếc chăn đi. Sau đó, anh lăn xuống giường rồi lập tức đứng bật dậy. “Này người đẹp, sao tự nhiên cô lại nổi điên vậy!” Lưu Phong bị cắt ngang giấc mộng đẹp thì vẻ mặt vô cùng bất mãn, lầm bầm: “Khó khăn lắm tôi mới ngủ ngon được như vậy mà sáng sớm đã bị cô phá giấc!” Vừa nói, Lưu Phong vừa quấn chặt thêm chiếc chăn trên người, như thể sợ lộ hàng. Diệp Đan Quỳnh sững sờ, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, cúi đầu xuống nhìn. Cảnh xuân ở… “0a, nữ diễn viên chính này tên là Điềm Điềm đúng không?”.Đúng lúc Tô Đát Kỷ và Diệp Đan Quỳnh đang xem vui vẻ thì giọng nói của Lưu Phong bất ngờ vang lên.“A..”, Diệp Đan Quỳnh giật nảy mình, vô thức giật tai nghe. ra, nhìn về phía anh.Lưu Phong nhìn chăm chăm vòng một của Diệp Đan Quỳnh với khuôn mặt cười cợt.Bộ quần áo ngủ rộng rãi không có tác dụng che chắn gì.Lưu Phong mỉm cười, mặt không đổi sắc giải thích: “Aizz, nữ diễn viên tên Điềm Điềm này nhìn cũng được, mỗi tội nhỏ giống cô”.“Anh... anh lưu manh!”, Diệp Đan Quỳnh mặt đỏ tai hồng, chỉ muốn tìm một lỗ nẻ để chui xuống.Đã lén lút xem với Tô Đát Kỷ thì chớ, còn bị Lưu Phong bắt tại trận.Thực sự quá mất mặt.Nhưng Tô Đát Kỷ có vẻ rất bình tĩnh, ngẩng đầu lên nhìn Lưu Phong: “Xem cùng nhé?”.“Được”.Lưu Phong đẩy Diệp Đan Quỳnh sang một bên: “Tránh ra”. Sau đó năm rạp ở giữa hai cô gái.Diệp Đan Quỳnh ngây người.Tên Lưu Phong này không biết xấu hổ đến mức đó sao? “Đát Kỷ, chị... chị...”Nghĩ đến việc hai người chỉ đang mặc đồ ngủ, Diệp Đan Quỳnh chỉ muốn đứng dậy rời đi ngay lập tức.Hai chị em nhà này đúng là không chấp nhận được.Tô Đát Kỷ liếc nhìn Diệp Đan Quỳnh một cái: “Đan Quỳnh, cậu đừng thấy lạ, từ nhỏ đến lớn mình đều ngủ cùng giường với Tiểu Phong, còn mặc chung quần luôn”.“Mình nhớ hồi mình khoảng 10 tuổi có một cái quần không mặc vừa nữa liền cho Tiểu Phong”.“Không ngờ Tiểu Phong mặc còn có vẻ chật hơn, nhưng thằng nhóc này cũng rất thông minh, rạch một cái lỗ ở đũngquần, mặc mấy ngày liền mới bị mình phát hiện”.“Aizz, lúc đó mình hỏi nó tại sao lại làm vậy, cậu đoán xem Tiểu Phong nói gì?”.“Nói gì?", Diệp Đan Quỳnh vô cùng tò mò, vô thức hỏi.“Nó nói làm vậy thì có thể thở được, không bị dồn đống”.Diệp Đan Quỳnh ngây người.Một lúc sau, gò má cô càng đỏ hơn.“A a a, Tô Đát Kỷ, đồ xấu xa này, em ra ngoài đây”, Diệp Đan Quỳnh phát hiện nếu còn ở lại đây thì mình sẽ mất hết sự trong sáng.Cô bò dậy, định rời đi.
“0a, nữ diễn viên chính này tên là Điềm Điềm đúng không?”.
Đúng lúc Tô Đát Kỷ và Diệp Đan Quỳnh đang xem vui vẻ thì giọng nói của Lưu Phong bất ngờ vang lên.
“A..”, Diệp Đan Quỳnh giật nảy mình, vô thức giật tai nghe. ra, nhìn về phía anh.
Lưu Phong nhìn chăm chăm vòng một của Diệp Đan Quỳnh với khuôn mặt cười cợt.
Bộ quần áo ngủ rộng rãi không có tác dụng che chắn gì.
Lưu Phong mỉm cười, mặt không đổi sắc giải thích: “Aizz, nữ diễn viên tên Điềm Điềm này nhìn cũng được, mỗi tội nhỏ giống cô”.
“Anh... anh lưu manh!”, Diệp Đan Quỳnh mặt đỏ tai hồng, chỉ muốn tìm một lỗ nẻ để chui xuống.
Đã lén lút xem với Tô Đát Kỷ thì chớ, còn bị Lưu Phong bắt tại trận.
Thực sự quá mất mặt.
Nhưng Tô Đát Kỷ có vẻ rất bình tĩnh, ngẩng đầu lên nhìn Lưu Phong: “Xem cùng nhé?”.
“Được”.
Lưu Phong đẩy Diệp Đan Quỳnh sang một bên: “Tránh ra”. Sau đó năm rạp ở giữa hai cô gái.
Diệp Đan Quỳnh ngây người.
Tên Lưu Phong này không biết xấu hổ đến mức đó sao? “Đát Kỷ, chị... chị...”
Nghĩ đến việc hai người chỉ đang mặc đồ ngủ, Diệp Đan Quỳnh chỉ muốn đứng dậy rời đi ngay lập tức.
Hai chị em nhà này đúng là không chấp nhận được.
Tô Đát Kỷ liếc nhìn Diệp Đan Quỳnh một cái: “Đan Quỳnh, cậu đừng thấy lạ, từ nhỏ đến lớn mình đều ngủ cùng giường với Tiểu Phong, còn mặc chung quần luôn”.
“Mình nhớ hồi mình khoảng 10 tuổi có một cái quần không mặc vừa nữa liền cho Tiểu Phong”.
“Không ngờ Tiểu Phong mặc còn có vẻ chật hơn, nhưng thằng nhóc này cũng rất thông minh, rạch một cái lỗ ở đũng
quần, mặc mấy ngày liền mới bị mình phát hiện”.
“Aizz, lúc đó mình hỏi nó tại sao lại làm vậy, cậu đoán xem Tiểu Phong nói gì?”.
“Nói gì?", Diệp Đan Quỳnh vô cùng tò mò, vô thức hỏi.
“Nó nói làm vậy thì có thể thở được, không bị dồn đống”.
Diệp Đan Quỳnh ngây người.
Một lúc sau, gò má cô càng đỏ hơn.
“A a a, Tô Đát Kỷ, đồ xấu xa này, em ra ngoài đây”, Diệp Đan Quỳnh phát hiện nếu còn ở lại đây thì mình sẽ mất hết sự trong sáng.
Cô bò dậy, định rời đi.
Tử Thần Đào HoaTác giả: Nhất Chi MaiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Tên lưu manh thối tha, cút xuống cho tôi!” Trên chiếc giường trắng. Diệp Đan Quỳnh mở mắt ra, đột nhiên phát hiện bên cạnh mình có một người đàn ông không mặc quần áo đang năm. Người đàn ông ngáy như sấm, một tay đang ôm lấy cô, một tay đặt trên bộ phận nhạy cảm, chân còn đang gác lên người cô có vẻ như rất thoả mãn. Diệp Đan Quỳnh trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Cô giơ chân lên, đạp cho gã đàn ông lăn ra ngoài. Nhưng không ngờ, gã đàn ông phản ứng cực kỳ nhanh nhạy. Mặc dù mắt vẫn nhắm chặt nhưng dễ dàng né được cú đạp của cô rồi thuận thế quấn luôn chiếc chăn đi. Sau đó, anh lăn xuống giường rồi lập tức đứng bật dậy. “Này người đẹp, sao tự nhiên cô lại nổi điên vậy!” Lưu Phong bị cắt ngang giấc mộng đẹp thì vẻ mặt vô cùng bất mãn, lầm bầm: “Khó khăn lắm tôi mới ngủ ngon được như vậy mà sáng sớm đã bị cô phá giấc!” Vừa nói, Lưu Phong vừa quấn chặt thêm chiếc chăn trên người, như thể sợ lộ hàng. Diệp Đan Quỳnh sững sờ, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, cúi đầu xuống nhìn. Cảnh xuân ở… “0a, nữ diễn viên chính này tên là Điềm Điềm đúng không?”.Đúng lúc Tô Đát Kỷ và Diệp Đan Quỳnh đang xem vui vẻ thì giọng nói của Lưu Phong bất ngờ vang lên.“A..”, Diệp Đan Quỳnh giật nảy mình, vô thức giật tai nghe. ra, nhìn về phía anh.Lưu Phong nhìn chăm chăm vòng một của Diệp Đan Quỳnh với khuôn mặt cười cợt.Bộ quần áo ngủ rộng rãi không có tác dụng che chắn gì.Lưu Phong mỉm cười, mặt không đổi sắc giải thích: “Aizz, nữ diễn viên tên Điềm Điềm này nhìn cũng được, mỗi tội nhỏ giống cô”.“Anh... anh lưu manh!”, Diệp Đan Quỳnh mặt đỏ tai hồng, chỉ muốn tìm một lỗ nẻ để chui xuống.Đã lén lút xem với Tô Đát Kỷ thì chớ, còn bị Lưu Phong bắt tại trận.Thực sự quá mất mặt.Nhưng Tô Đát Kỷ có vẻ rất bình tĩnh, ngẩng đầu lên nhìn Lưu Phong: “Xem cùng nhé?”.“Được”.Lưu Phong đẩy Diệp Đan Quỳnh sang một bên: “Tránh ra”. Sau đó năm rạp ở giữa hai cô gái.Diệp Đan Quỳnh ngây người.Tên Lưu Phong này không biết xấu hổ đến mức đó sao? “Đát Kỷ, chị... chị...”Nghĩ đến việc hai người chỉ đang mặc đồ ngủ, Diệp Đan Quỳnh chỉ muốn đứng dậy rời đi ngay lập tức.Hai chị em nhà này đúng là không chấp nhận được.Tô Đát Kỷ liếc nhìn Diệp Đan Quỳnh một cái: “Đan Quỳnh, cậu đừng thấy lạ, từ nhỏ đến lớn mình đều ngủ cùng giường với Tiểu Phong, còn mặc chung quần luôn”.“Mình nhớ hồi mình khoảng 10 tuổi có một cái quần không mặc vừa nữa liền cho Tiểu Phong”.“Không ngờ Tiểu Phong mặc còn có vẻ chật hơn, nhưng thằng nhóc này cũng rất thông minh, rạch một cái lỗ ở đũngquần, mặc mấy ngày liền mới bị mình phát hiện”.“Aizz, lúc đó mình hỏi nó tại sao lại làm vậy, cậu đoán xem Tiểu Phong nói gì?”.“Nói gì?", Diệp Đan Quỳnh vô cùng tò mò, vô thức hỏi.“Nó nói làm vậy thì có thể thở được, không bị dồn đống”.Diệp Đan Quỳnh ngây người.Một lúc sau, gò má cô càng đỏ hơn.“A a a, Tô Đát Kỷ, đồ xấu xa này, em ra ngoài đây”, Diệp Đan Quỳnh phát hiện nếu còn ở lại đây thì mình sẽ mất hết sự trong sáng.Cô bò dậy, định rời đi.