Nhan Thiên Uyển không phải con nhà nghèo khó gì, sau khi du học trở về ba cô muốn cô vào công ty làm nhưng cô bướng bỉnh không muốn bị ba mình hay anh trai quản thúc nên bỏ ra ngoài xin việc. Vì thế cũng chuyển luôn ra ngoài chỉ liên lạc về nhà chứ không cho ba mẹ biết nơi ở. Ba mẹ cô biết cô bướng bỉnh nên cũng không đi tìm nếu không cô không liên lạc về nhà luôn lại chạy tán loạn tìm cô về. Cô tuy bướng bỉnh nhưng luôn về đứa con làm ba mẹ cô tự hào nhưng không ai biết rằng ẩn sâu trong lớp vỏ bọc ấy cô là một sắc nữ chính hiệu đã bắt đầu đọc tiểu thuyết H văn từ hồi cấp ba. Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm cư nhiên lại dậy trễ chẳng là hôm qua đọc H văn đến gần sáng mới chịu ngủ. Cô ra ngã tư bắt xe buýt nhưng bị trễ chuyến vì thế cô chạy như bay đến tập đoàn Nam Cung chỉ lo ngày đầu tiên đã đi trễ sẽ bị đuổi thẳng cổ cho mà xem. Vừa vào cửa đã chạm phải một ***** rắn chắc bị bất ngờ cô ngã ngồi trêи mặt đất vừa la toáng lên: ” Á …. “ Người vừa va chạm với cô đi thẳng chẳng hé…

Chương 59

Cô Thư Ký Nhỏ Của Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Đỗ Thị Phương AnhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcNhan Thiên Uyển không phải con nhà nghèo khó gì, sau khi du học trở về ba cô muốn cô vào công ty làm nhưng cô bướng bỉnh không muốn bị ba mình hay anh trai quản thúc nên bỏ ra ngoài xin việc. Vì thế cũng chuyển luôn ra ngoài chỉ liên lạc về nhà chứ không cho ba mẹ biết nơi ở. Ba mẹ cô biết cô bướng bỉnh nên cũng không đi tìm nếu không cô không liên lạc về nhà luôn lại chạy tán loạn tìm cô về. Cô tuy bướng bỉnh nhưng luôn về đứa con làm ba mẹ cô tự hào nhưng không ai biết rằng ẩn sâu trong lớp vỏ bọc ấy cô là một sắc nữ chính hiệu đã bắt đầu đọc tiểu thuyết H văn từ hồi cấp ba. Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm cư nhiên lại dậy trễ chẳng là hôm qua đọc H văn đến gần sáng mới chịu ngủ. Cô ra ngã tư bắt xe buýt nhưng bị trễ chuyến vì thế cô chạy như bay đến tập đoàn Nam Cung chỉ lo ngày đầu tiên đã đi trễ sẽ bị đuổi thẳng cổ cho mà xem. Vừa vào cửa đã chạm phải một ***** rắn chắc bị bất ngờ cô ngã ngồi trêи mặt đất vừa la toáng lên: ” Á …. “ Người vừa va chạm với cô đi thẳng chẳng hé… ” Không phải con có chứ mẹ? “” Chu kì ***** của con đã tới cách đây bao lâu? “” Đã hai tháng rồi thì phải “” Sao không nói với mẹ sớm? “” Bình thường cũng hay vậy nên con không để ý “” Sáng mai mẹ với con đi kiểm tra “” Con biết rồi “” Để mẹ nấu cháo khác cho con. “” Vâng con về phòng một lát “[……]” Em sao rồi? “” Em không sao hơi mệt chút đã khỏe rồi “” Được một lát nữa anh sẽ qua thăm em “” Thôi không cần đâu anh cứ ở nhà nghỉ ngơi đi anh đi làm cũng mệt rồi “” Không sao anh qua thăm Tiểu Mộc một lát “” Vâng. Em biết rồi. “[……]” Chào bác gái cháu mới tới! “Lãnh Vân đến nhà Nhan Thiên Uyển bấm chuông cô liền xuống mở cửa cho anh. Anh vừa bước vào mẹ Nhan cũng từ phòng bếp bước ra.Anh lễ phép chào hỏi. Mẹ Nhan ừ một tiếng rồi anh đi vào phòng khách.” Chào bác trai “Ba Nhan nghiêng đầu nhìn rồi cũng ừ một tiếng.Anh nhanh chóng bước lên phòng cùng cô. Vừa bước vào phòng anh đã đè cô lên cửa cúi đầu hôn cô.Mãi đến khi gần như không thở được anh mới buông cô ra. Anh gục mặt vào hõm cổ cô.Cô nghĩ anh có lẽ đã gặp chuyện gì hỏi:” Anh gặp chuyện gì sao? “” Không có. “” Anh làm sao vậy? “” Xin lỗi đã bắt em chịu khổ suốt thời gian qua “” Không sao mà, chuyện đã qua rồi “” Sau này anh nhất định sẽ không để em chịu ủy khuất nữa “” Em tin anh “Anh ngẩng đầu hôn lên trán cô rồi nói:” Cảm ơn em đã hiểu cho anh “” Không cần phải như vậy! “Cô lại nói:” Anh đã ăn tối chưa? “” Vẫn chưa “” Sao giờ vẫn chưa ăn? Anh muốn ăn gì em nấu cho anh? “” Anh ăn em được không? Đỡ tốn công nấu nha “” Anh còn đùa được? ” Mặt cô có phần giận dỗi.” Thôi, thôi anh đùa nữa. Anh đã ăn rồi. Em mệt nghỉ trước đi. Hôm nay anh muốn ngủ lại với Tiểu Mộc “” Được. Anh mau đi đi con bé mong anh lắm. “” Ừm “[……]” Tiểu Mộc, ba ba lại đến rồi này “Tiểu Mộc nghe thấy tiếng nói quen thuộc thì chạy ào lại ôm lấy chân người đàn ông.” Hôm nay ba ba lại đến a ~ “” Hôm nay ba ba ở lại đây với con có được không? “” Được, tất nhiên là được “” Ba ba có chuyện muốn con phối hợp một chút “” Chuyện gì ạ? “” Con có nhớ tuần sau là ngày gì không? “” Là ngày Thất tịch thì phải? “” Còn gì nữa không? “Tiểu Mộc ngẫm nghĩ một lát rồi nói:” Sinh nhật tỷ tỷ nha “” Đúng rồi “” Ba ba cần con giúp tổ chức sinh nhật cho tỷ tỷ? “” Còn một chuyện nữa “” Chuyện gì ạ? “” Ba ba muốn cầu hôn mẹ con nên cần con giữ bí mật một chút “” Con nhất định không nói cho mẹ biết “” Con chỉ cần giữ bí mật và làm theo những gì ba ba là được. “” Vâng. Nhưng mà cầu hôn để làm gì ạ? “” Cầu hôn rồi ba ba sẽ cưới mẹ chúng ta sẽ sống chung một nhà “” Vậy sao? Nhưng nếu con đã được sinh ra chẳng phải ba ba và tỷ tỷ đã cưới rồi mà? ” Tiểu Mộc ngây thơ hỏi.Anh nghe tiếng nói non nớt của con mà lòng thắt lại, cổ họng có chút nghẹn nói:” Đã cưới rồi nhưng ba ba muốn mẹ con trở thành cô dâu đẹp nhất nên tổ chức đám cưới lại một chút “

” Không phải con có chứ mẹ? “

” Chu kì ***** của con đã tới cách đây bao lâu? “

” Đã hai tháng rồi thì phải “

” Sao không nói với mẹ sớm? “

” Bình thường cũng hay vậy nên con không để ý “

” Sáng mai mẹ với con đi kiểm tra “

” Con biết rồi “

” Để mẹ nấu cháo khác cho con. “

” Vâng con về phòng một lát “

[……]

” Em sao rồi? “

” Em không sao hơi mệt chút đã khỏe rồi “

” Được một lát nữa anh sẽ qua thăm em “

” Thôi không cần đâu anh cứ ở nhà nghỉ ngơi đi anh đi làm cũng mệt rồi “

” Không sao anh qua thăm Tiểu Mộc một lát “

” Vâng. Em biết rồi. “

[……]

” Chào bác gái cháu mới tới! “

Lãnh Vân đến nhà Nhan Thiên Uyển bấm chuông cô liền xuống mở cửa cho anh. Anh vừa bước vào mẹ Nhan cũng từ phòng bếp bước ra.

Anh lễ phép chào hỏi. Mẹ Nhan ừ một tiếng rồi anh đi vào phòng khách.

” Chào bác trai “

Ba Nhan nghiêng đầu nhìn rồi cũng ừ một tiếng.

Anh nhanh chóng bước lên phòng cùng cô. Vừa bước vào phòng anh đã đè cô lên cửa cúi đầu hôn cô.

Mãi đến khi gần như không thở được anh mới buông cô ra. Anh gục mặt vào hõm cổ cô.

Cô nghĩ anh có lẽ đã gặp chuyện gì hỏi:

” Anh gặp chuyện gì sao? “

” Không có. “

” Anh làm sao vậy? “

” Xin lỗi đã bắt em chịu khổ suốt thời gian qua “

” Không sao mà, chuyện đã qua rồi “

” Sau này anh nhất định sẽ không để em chịu ủy khuất nữa “

” Em tin anh “

Anh ngẩng đầu hôn lên trán cô rồi nói:

” Cảm ơn em đã hiểu cho anh “

” Không cần phải như vậy! “

Cô lại nói:

” Anh đã ăn tối chưa? “

” Vẫn chưa “

” Sao giờ vẫn chưa ăn? Anh muốn ăn gì em nấu cho anh? “

” Anh ăn em được không? Đỡ tốn công nấu nha “

” Anh còn đùa được? ” Mặt cô có phần giận dỗi.

” Thôi, thôi anh đùa nữa. Anh đã ăn rồi. Em mệt nghỉ trước đi. Hôm nay anh muốn ngủ lại với Tiểu Mộc “

” Được. Anh mau đi đi con bé mong anh lắm. “

” Ừm “

[……]

” Tiểu Mộc, ba ba lại đến rồi này “

Tiểu Mộc nghe thấy tiếng nói quen thuộc thì chạy ào lại ôm lấy chân người đàn ông.

” Hôm nay ba ba lại đến a ~ “

” Hôm nay ba ba ở lại đây với con có được không? “

” Được, tất nhiên là được “

” Ba ba có chuyện muốn con phối hợp một chút “

” Chuyện gì ạ? “

” Con có nhớ tuần sau là ngày gì không? “

” Là ngày Thất tịch thì phải? “

” Còn gì nữa không? “

Tiểu Mộc ngẫm nghĩ một lát rồi nói:

” Sinh nhật tỷ tỷ nha “

” Đúng rồi “

” Ba ba cần con giúp tổ chức sinh nhật cho tỷ tỷ? “

” Còn một chuyện nữa “

” Chuyện gì ạ? “

” Ba ba muốn cầu hôn mẹ con nên cần con giữ bí mật một chút “

” Con nhất định không nói cho mẹ biết “

” Con chỉ cần giữ bí mật và làm theo những gì ba ba là được. “

” Vâng. Nhưng mà cầu hôn để làm gì ạ? “

” Cầu hôn rồi ba ba sẽ cưới mẹ chúng ta sẽ sống chung một nhà “

” Vậy sao? Nhưng nếu con đã được sinh ra chẳng phải ba ba và tỷ tỷ đã cưới rồi mà? ” Tiểu Mộc ngây thơ hỏi.

Anh nghe tiếng nói non nớt của con mà lòng thắt lại, cổ họng có chút nghẹn nói:

” Đã cưới rồi nhưng ba ba muốn mẹ con trở thành cô dâu đẹp nhất nên tổ chức đám cưới lại một chút “

Cô Thư Ký Nhỏ Của Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Đỗ Thị Phương AnhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcNhan Thiên Uyển không phải con nhà nghèo khó gì, sau khi du học trở về ba cô muốn cô vào công ty làm nhưng cô bướng bỉnh không muốn bị ba mình hay anh trai quản thúc nên bỏ ra ngoài xin việc. Vì thế cũng chuyển luôn ra ngoài chỉ liên lạc về nhà chứ không cho ba mẹ biết nơi ở. Ba mẹ cô biết cô bướng bỉnh nên cũng không đi tìm nếu không cô không liên lạc về nhà luôn lại chạy tán loạn tìm cô về. Cô tuy bướng bỉnh nhưng luôn về đứa con làm ba mẹ cô tự hào nhưng không ai biết rằng ẩn sâu trong lớp vỏ bọc ấy cô là một sắc nữ chính hiệu đã bắt đầu đọc tiểu thuyết H văn từ hồi cấp ba. Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm cư nhiên lại dậy trễ chẳng là hôm qua đọc H văn đến gần sáng mới chịu ngủ. Cô ra ngã tư bắt xe buýt nhưng bị trễ chuyến vì thế cô chạy như bay đến tập đoàn Nam Cung chỉ lo ngày đầu tiên đã đi trễ sẽ bị đuổi thẳng cổ cho mà xem. Vừa vào cửa đã chạm phải một ***** rắn chắc bị bất ngờ cô ngã ngồi trêи mặt đất vừa la toáng lên: ” Á …. “ Người vừa va chạm với cô đi thẳng chẳng hé… ” Không phải con có chứ mẹ? “” Chu kì ***** của con đã tới cách đây bao lâu? “” Đã hai tháng rồi thì phải “” Sao không nói với mẹ sớm? “” Bình thường cũng hay vậy nên con không để ý “” Sáng mai mẹ với con đi kiểm tra “” Con biết rồi “” Để mẹ nấu cháo khác cho con. “” Vâng con về phòng một lát “[……]” Em sao rồi? “” Em không sao hơi mệt chút đã khỏe rồi “” Được một lát nữa anh sẽ qua thăm em “” Thôi không cần đâu anh cứ ở nhà nghỉ ngơi đi anh đi làm cũng mệt rồi “” Không sao anh qua thăm Tiểu Mộc một lát “” Vâng. Em biết rồi. “[……]” Chào bác gái cháu mới tới! “Lãnh Vân đến nhà Nhan Thiên Uyển bấm chuông cô liền xuống mở cửa cho anh. Anh vừa bước vào mẹ Nhan cũng từ phòng bếp bước ra.Anh lễ phép chào hỏi. Mẹ Nhan ừ một tiếng rồi anh đi vào phòng khách.” Chào bác trai “Ba Nhan nghiêng đầu nhìn rồi cũng ừ một tiếng.Anh nhanh chóng bước lên phòng cùng cô. Vừa bước vào phòng anh đã đè cô lên cửa cúi đầu hôn cô.Mãi đến khi gần như không thở được anh mới buông cô ra. Anh gục mặt vào hõm cổ cô.Cô nghĩ anh có lẽ đã gặp chuyện gì hỏi:” Anh gặp chuyện gì sao? “” Không có. “” Anh làm sao vậy? “” Xin lỗi đã bắt em chịu khổ suốt thời gian qua “” Không sao mà, chuyện đã qua rồi “” Sau này anh nhất định sẽ không để em chịu ủy khuất nữa “” Em tin anh “Anh ngẩng đầu hôn lên trán cô rồi nói:” Cảm ơn em đã hiểu cho anh “” Không cần phải như vậy! “Cô lại nói:” Anh đã ăn tối chưa? “” Vẫn chưa “” Sao giờ vẫn chưa ăn? Anh muốn ăn gì em nấu cho anh? “” Anh ăn em được không? Đỡ tốn công nấu nha “” Anh còn đùa được? ” Mặt cô có phần giận dỗi.” Thôi, thôi anh đùa nữa. Anh đã ăn rồi. Em mệt nghỉ trước đi. Hôm nay anh muốn ngủ lại với Tiểu Mộc “” Được. Anh mau đi đi con bé mong anh lắm. “” Ừm “[……]” Tiểu Mộc, ba ba lại đến rồi này “Tiểu Mộc nghe thấy tiếng nói quen thuộc thì chạy ào lại ôm lấy chân người đàn ông.” Hôm nay ba ba lại đến a ~ “” Hôm nay ba ba ở lại đây với con có được không? “” Được, tất nhiên là được “” Ba ba có chuyện muốn con phối hợp một chút “” Chuyện gì ạ? “” Con có nhớ tuần sau là ngày gì không? “” Là ngày Thất tịch thì phải? “” Còn gì nữa không? “Tiểu Mộc ngẫm nghĩ một lát rồi nói:” Sinh nhật tỷ tỷ nha “” Đúng rồi “” Ba ba cần con giúp tổ chức sinh nhật cho tỷ tỷ? “” Còn một chuyện nữa “” Chuyện gì ạ? “” Ba ba muốn cầu hôn mẹ con nên cần con giữ bí mật một chút “” Con nhất định không nói cho mẹ biết “” Con chỉ cần giữ bí mật và làm theo những gì ba ba là được. “” Vâng. Nhưng mà cầu hôn để làm gì ạ? “” Cầu hôn rồi ba ba sẽ cưới mẹ chúng ta sẽ sống chung một nhà “” Vậy sao? Nhưng nếu con đã được sinh ra chẳng phải ba ba và tỷ tỷ đã cưới rồi mà? ” Tiểu Mộc ngây thơ hỏi.Anh nghe tiếng nói non nớt của con mà lòng thắt lại, cổ họng có chút nghẹn nói:” Đã cưới rồi nhưng ba ba muốn mẹ con trở thành cô dâu đẹp nhất nên tổ chức đám cưới lại một chút “

Chương 59