Mùa đông tuyết trời lạnh giá: Tôi lang thang trên con phố nhỏ, đón giáng sinh với cô đơn và se buốt. Bất chợt một luồng gió đột ngột kéo tới khiến con tim tôi gần như đã đông cứng. Và rồi...!Em đã xuất hiện trước mắt tôi. Tôi và em đứng nhìn nhau hồi lâu. Đôi mắt em lóe lên một tia nắng sưởi ấm trái tim tôi. Trầm ngâm một lúc, em từ từ tiến lại gần, ôm tôi như một đứa con nít. Hơi thở của em gấp gáp, nhưng lại khiến tôi cảm thấy ấm áp, có lẽ trái tim đóng băng của tôi đã tan ra mất rồi. Tôi nhẹ nhàng xoa đầu em và nói: - Em có biết tôi đã chờ em bao lâu rồi không? - Em thật biết khiến cho người ta cảm thấy lo lắng cho em mà Em trả lời tôi bằng giọng điệu nhẹ nhàng, trầm tĩnh, giọng nói của em vẫn như vậy...!thật khiến con người ta mê mẩn: - Em xin lỗi! Đáng lẽ ra không nên để anh chờ đợi lâu như vậy... - Không phải em đang đứng trước mặt anh đây sao, sau khi xong việc trở về nuớc...!người em nghĩ đến gặp đầu tiên đó là anh. Khi nghe em nói vậy, tôi gần như ngân lệ nghĩ rằng mình cảm…
Chương 14: 14: Nụ Cuời Tựa Nắng Mai
Cơn Gió Mang Em Đến Bên TôiTác giả: Thư hoàngggTruyện Ngôn TìnhMùa đông tuyết trời lạnh giá: Tôi lang thang trên con phố nhỏ, đón giáng sinh với cô đơn và se buốt. Bất chợt một luồng gió đột ngột kéo tới khiến con tim tôi gần như đã đông cứng. Và rồi...!Em đã xuất hiện trước mắt tôi. Tôi và em đứng nhìn nhau hồi lâu. Đôi mắt em lóe lên một tia nắng sưởi ấm trái tim tôi. Trầm ngâm một lúc, em từ từ tiến lại gần, ôm tôi như một đứa con nít. Hơi thở của em gấp gáp, nhưng lại khiến tôi cảm thấy ấm áp, có lẽ trái tim đóng băng của tôi đã tan ra mất rồi. Tôi nhẹ nhàng xoa đầu em và nói: - Em có biết tôi đã chờ em bao lâu rồi không? - Em thật biết khiến cho người ta cảm thấy lo lắng cho em mà Em trả lời tôi bằng giọng điệu nhẹ nhàng, trầm tĩnh, giọng nói của em vẫn như vậy...!thật khiến con người ta mê mẩn: - Em xin lỗi! Đáng lẽ ra không nên để anh chờ đợi lâu như vậy... - Không phải em đang đứng trước mặt anh đây sao, sau khi xong việc trở về nuớc...!người em nghĩ đến gặp đầu tiên đó là anh. Khi nghe em nói vậy, tôi gần như ngân lệ nghĩ rằng mình cảm… Về đến nhà em liền nằm xuống nghế sofa, có lẽ hôm nay em đã khá mệt mỏi lại còn nằm trên chiếc ghế êm ái nên ngủ thiếp đi lúc nào không hay.Tôi lẳng lặng ngồi kế chỗ em nằm, xoa nhẹ mái tóc bóng mượt và mềm mại của em, cảm giác ấy khiến những suy nghĩ nặng chĩu trong đầu tôi từ từ tan biến.Không hiểu sao ngắm nhìn em khi ngủ lại khiến cho tôi có được cảm giác nhẹ nhõm thế này.Mọi suy tư cực đoan lởn vởn quanh tâm trí tôi vậy mà lại bị em phủi bay.- Chắc hôm nay em mệt mỏi lắm khi cứ phải tranh luận với Mary nhỉ?- Cũng bình thường thôi mà.- Em chưa ngủ sao?- Đúng ra là em đã thiếp đi khi mới nằm lên ghế nhưng mà không hiểu sao có thứ gì đó cứ thúc dục em dậy.- Anh chưa hiểu ý em lắm.- Thôi, anh không cần bận tâm tới những lời em nói đâu.- Em cần anh đưa em vào phòng không?- Ngốc này, em có chân mà, có thể tự vào được.- Em thấy anh phiền sao?- Không, em có cảm giác em đang làm phiền tới anh.- Anh không thấy phiền gì đâu, chỉ cần em muốn anh đều sẽ làm bất kể đó là việc khó khăn nhất./vừa nói vừa xoa đầu Diana/- Em không cần anh đưa em vào phòng, em chỉ muốn anh ôm em ngủ thôi.Em làm ra vẻ nũng nịu khiến tội suýt không chịu nổi mà chảy máu mũi.Tôi đáp lại em bằng giọng điệu nhẹ nhàng và trầm ấm:- Được rồi, mau lại đây.Em nhào vào lòng tôi âu yếm rồi cứ thế mà chìm vào giấc ngủ.Tôi im lặng, đôi mắt vẫn cứ hướng về phía em không thể rời đi.Nhìn đôi môi đỏ mọng cười tươi tắn trong khi đang ngủ của em bất giác khiến tôi bật cười theo.Tôi ngắm nhìn em không thể rời mắt, trái tim tôi đang đập rất nhanh, chưa lúc nào tôi được ngắm nhìn và ở cạnh em lâu như vậy.Không điều khiển được hành động của mình, tôi đặt lên môi em một nụ hôm nồng ấm.Em vì khó thở mà chợt tỉnh dậy.Tôi ngại ngùng chỉ biết nói xin lỗi em.- A...anh xin lỗi, do anh không kiềm chế được.Em chỉ mỉm cười rồi ***** khuôn mặt tôi, rồi em nói:- Anh đã cướp mất nụ hôn đầu của em rồi đấy, tính sao đây?- Tùy em, là do anh không làm chủ được bản thân nên mới như vậy, em muốn làm gì anh cũng được.- Vậy em hôn lại cho công bằng nhé!- ...Tôi không biết em đã trở lên sảo quyệt như vậy từ lúc nào.Mới ngày trước đơn thuần chỉ là cô gái nhút nhát, dịu dàng, nay lại có suy nghĩ tâm cơ như vậy.- Em thay đổi nhiều thật đấy.- Ồ, vậy sao.Nếu như em không thay đổi sẽ mãi mãi bị người khác chà đạp làm ô uế danh dự, chi bằng cứ sống kiêu ngạo như vậy để người khác phải ngước nhìn thì vẫn hơn đúng không?- Chỉ cần em không làm gì quá đáng thì mọi việc em làm đều đúng.- Nhưng liệu em thay đổi tính cách có làm tì.nh cảm của chúng ta trở lên mờ nhạt không?- Không đâu đồ ngốc, dù em có sống với mỗi ngày một nhân cách khác nhau thì tình cảm của anh vẫn sâu đậm như vậy, thậm chí có thể còn nhiều hơn nữa.- Thật vậy sao?- Chỉ cần em vẫn mãi là Diana mà anh yêu thương nhất thì dù có kiêu căng ngạo mạn, hay nhút nhát e rè thì anh đều dành hết tình cảm cho em.- Anh là đang lấy lòng em đó sao./cười rạng rỡ trong niềm vui sướng/Khoảnh khắc ấy tôi nhìn thấy được tia nắng chói lọi trong ánh mắt của em, nụ cười em tươi tắn, dịu hiền tựa như nắng mai vào buổi sáng vậy..
Về đến nhà em liền nằm xuống nghế sofa, có lẽ hôm nay em đã khá mệt mỏi lại còn nằm trên chiếc ghế êm ái nên ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Tôi lẳng lặng ngồi kế chỗ em nằm, xoa nhẹ mái tóc bóng mượt và mềm mại của em, cảm giác ấy khiến những suy nghĩ nặng chĩu trong đầu tôi từ từ tan biến.
Không hiểu sao ngắm nhìn em khi ngủ lại khiến cho tôi có được cảm giác nhẹ nhõm thế này.
Mọi suy tư cực đoan lởn vởn quanh tâm trí tôi vậy mà lại bị em phủi bay.
- Chắc hôm nay em mệt mỏi lắm khi cứ phải tranh luận với Mary nhỉ?
- Cũng bình thường thôi mà.
- Em chưa ngủ sao?
- Đúng ra là em đã thiếp đi khi mới nằm lên ghế nhưng mà không hiểu sao có thứ gì đó cứ thúc dục em dậy.
- Anh chưa hiểu ý em lắm.
- Thôi, anh không cần bận tâm tới những lời em nói đâu.
- Em cần anh đưa em vào phòng không?
- Ngốc này, em có chân mà, có thể tự vào được.
- Em thấy anh phiền sao?
- Không, em có cảm giác em đang làm phiền tới anh.
- Anh không thấy phiền gì đâu, chỉ cần em muốn anh đều sẽ làm bất kể đó là việc khó khăn nhất.
/vừa nói vừa xoa đầu Diana/
- Em không cần anh đưa em vào phòng, em chỉ muốn anh ôm em ngủ thôi.
Em làm ra vẻ nũng nịu khiến tội suýt không chịu nổi mà chảy máu mũi.
Tôi đáp lại em bằng giọng điệu nhẹ nhàng và trầm ấm:
- Được rồi, mau lại đây.
Em nhào vào lòng tôi âu yếm rồi cứ thế mà chìm vào giấc ngủ.
Tôi im lặng, đôi mắt vẫn cứ hướng về phía em không thể rời đi.
Nhìn đôi môi đỏ mọng cười tươi tắn trong khi đang ngủ của em bất giác khiến tôi bật cười theo.
Tôi ngắm nhìn em không thể rời mắt, trái tim tôi đang đập rất nhanh, chưa lúc nào tôi được ngắm nhìn và ở cạnh em lâu như vậy.
Không điều khiển được hành động của mình, tôi đặt lên môi em một nụ hôm nồng ấm.
Em vì khó thở mà chợt tỉnh dậy.
Tôi ngại ngùng chỉ biết nói xin lỗi em.
- A...anh xin lỗi, do anh không kiềm chế được.
Em chỉ mỉm cười rồi ***** khuôn mặt tôi, rồi em nói:
- Anh đã cướp mất nụ hôn đầu của em rồi đấy, tính sao đây?
- Tùy em, là do anh không làm chủ được bản thân nên mới như vậy, em muốn làm gì anh cũng được.
- Vậy em hôn lại cho công bằng nhé!
- ...
Tôi không biết em đã trở lên sảo quyệt như vậy từ lúc nào.
Mới ngày trước đơn thuần chỉ là cô gái nhút nhát, dịu dàng, nay lại có suy nghĩ tâm cơ như vậy.
- Em thay đổi nhiều thật đấy.
- Ồ, vậy sao.
Nếu như em không thay đổi sẽ mãi mãi bị người khác chà đạp làm ô uế danh dự, chi bằng cứ sống kiêu ngạo như vậy để người khác phải ngước nhìn thì vẫn hơn đúng không?
- Chỉ cần em không làm gì quá đáng thì mọi việc em làm đều đúng.
- Nhưng liệu em thay đổi tính cách có làm tì.nh cảm của chúng ta trở lên mờ nhạt không?
- Không đâu đồ ngốc, dù em có sống với mỗi ngày một nhân cách khác nhau thì tình cảm của anh vẫn sâu đậm như vậy, thậm chí có thể còn nhiều hơn nữa.
- Thật vậy sao?
- Chỉ cần em vẫn mãi là Diana mà anh yêu thương nhất thì dù có kiêu căng ngạo mạn, hay nhút nhát e rè thì anh đều dành hết tình cảm cho em.
- Anh là đang lấy lòng em đó sao.
/cười rạng rỡ trong niềm vui sướng/
Khoảnh khắc ấy tôi nhìn thấy được tia nắng chói lọi trong ánh mắt của em, nụ cười em tươi tắn, dịu hiền tựa như nắng mai vào buổi sáng vậy..
Cơn Gió Mang Em Đến Bên TôiTác giả: Thư hoàngggTruyện Ngôn TìnhMùa đông tuyết trời lạnh giá: Tôi lang thang trên con phố nhỏ, đón giáng sinh với cô đơn và se buốt. Bất chợt một luồng gió đột ngột kéo tới khiến con tim tôi gần như đã đông cứng. Và rồi...!Em đã xuất hiện trước mắt tôi. Tôi và em đứng nhìn nhau hồi lâu. Đôi mắt em lóe lên một tia nắng sưởi ấm trái tim tôi. Trầm ngâm một lúc, em từ từ tiến lại gần, ôm tôi như một đứa con nít. Hơi thở của em gấp gáp, nhưng lại khiến tôi cảm thấy ấm áp, có lẽ trái tim đóng băng của tôi đã tan ra mất rồi. Tôi nhẹ nhàng xoa đầu em và nói: - Em có biết tôi đã chờ em bao lâu rồi không? - Em thật biết khiến cho người ta cảm thấy lo lắng cho em mà Em trả lời tôi bằng giọng điệu nhẹ nhàng, trầm tĩnh, giọng nói của em vẫn như vậy...!thật khiến con người ta mê mẩn: - Em xin lỗi! Đáng lẽ ra không nên để anh chờ đợi lâu như vậy... - Không phải em đang đứng trước mặt anh đây sao, sau khi xong việc trở về nuớc...!người em nghĩ đến gặp đầu tiên đó là anh. Khi nghe em nói vậy, tôi gần như ngân lệ nghĩ rằng mình cảm… Về đến nhà em liền nằm xuống nghế sofa, có lẽ hôm nay em đã khá mệt mỏi lại còn nằm trên chiếc ghế êm ái nên ngủ thiếp đi lúc nào không hay.Tôi lẳng lặng ngồi kế chỗ em nằm, xoa nhẹ mái tóc bóng mượt và mềm mại của em, cảm giác ấy khiến những suy nghĩ nặng chĩu trong đầu tôi từ từ tan biến.Không hiểu sao ngắm nhìn em khi ngủ lại khiến cho tôi có được cảm giác nhẹ nhõm thế này.Mọi suy tư cực đoan lởn vởn quanh tâm trí tôi vậy mà lại bị em phủi bay.- Chắc hôm nay em mệt mỏi lắm khi cứ phải tranh luận với Mary nhỉ?- Cũng bình thường thôi mà.- Em chưa ngủ sao?- Đúng ra là em đã thiếp đi khi mới nằm lên ghế nhưng mà không hiểu sao có thứ gì đó cứ thúc dục em dậy.- Anh chưa hiểu ý em lắm.- Thôi, anh không cần bận tâm tới những lời em nói đâu.- Em cần anh đưa em vào phòng không?- Ngốc này, em có chân mà, có thể tự vào được.- Em thấy anh phiền sao?- Không, em có cảm giác em đang làm phiền tới anh.- Anh không thấy phiền gì đâu, chỉ cần em muốn anh đều sẽ làm bất kể đó là việc khó khăn nhất./vừa nói vừa xoa đầu Diana/- Em không cần anh đưa em vào phòng, em chỉ muốn anh ôm em ngủ thôi.Em làm ra vẻ nũng nịu khiến tội suýt không chịu nổi mà chảy máu mũi.Tôi đáp lại em bằng giọng điệu nhẹ nhàng và trầm ấm:- Được rồi, mau lại đây.Em nhào vào lòng tôi âu yếm rồi cứ thế mà chìm vào giấc ngủ.Tôi im lặng, đôi mắt vẫn cứ hướng về phía em không thể rời đi.Nhìn đôi môi đỏ mọng cười tươi tắn trong khi đang ngủ của em bất giác khiến tôi bật cười theo.Tôi ngắm nhìn em không thể rời mắt, trái tim tôi đang đập rất nhanh, chưa lúc nào tôi được ngắm nhìn và ở cạnh em lâu như vậy.Không điều khiển được hành động của mình, tôi đặt lên môi em một nụ hôm nồng ấm.Em vì khó thở mà chợt tỉnh dậy.Tôi ngại ngùng chỉ biết nói xin lỗi em.- A...anh xin lỗi, do anh không kiềm chế được.Em chỉ mỉm cười rồi ***** khuôn mặt tôi, rồi em nói:- Anh đã cướp mất nụ hôn đầu của em rồi đấy, tính sao đây?- Tùy em, là do anh không làm chủ được bản thân nên mới như vậy, em muốn làm gì anh cũng được.- Vậy em hôn lại cho công bằng nhé!- ...Tôi không biết em đã trở lên sảo quyệt như vậy từ lúc nào.Mới ngày trước đơn thuần chỉ là cô gái nhút nhát, dịu dàng, nay lại có suy nghĩ tâm cơ như vậy.- Em thay đổi nhiều thật đấy.- Ồ, vậy sao.Nếu như em không thay đổi sẽ mãi mãi bị người khác chà đạp làm ô uế danh dự, chi bằng cứ sống kiêu ngạo như vậy để người khác phải ngước nhìn thì vẫn hơn đúng không?- Chỉ cần em không làm gì quá đáng thì mọi việc em làm đều đúng.- Nhưng liệu em thay đổi tính cách có làm tì.nh cảm của chúng ta trở lên mờ nhạt không?- Không đâu đồ ngốc, dù em có sống với mỗi ngày một nhân cách khác nhau thì tình cảm của anh vẫn sâu đậm như vậy, thậm chí có thể còn nhiều hơn nữa.- Thật vậy sao?- Chỉ cần em vẫn mãi là Diana mà anh yêu thương nhất thì dù có kiêu căng ngạo mạn, hay nhút nhát e rè thì anh đều dành hết tình cảm cho em.- Anh là đang lấy lòng em đó sao./cười rạng rỡ trong niềm vui sướng/Khoảnh khắc ấy tôi nhìn thấy được tia nắng chói lọi trong ánh mắt của em, nụ cười em tươi tắn, dịu hiền tựa như nắng mai vào buổi sáng vậy..