Tác giả:

Mùa đông tuyết trời lạnh giá: Tôi lang thang trên con phố nhỏ, đón giáng sinh với cô đơn và se buốt. Bất chợt một luồng gió đột ngột kéo tới khiến con tim tôi gần như đã đông cứng. Và rồi...!Em đã xuất hiện trước mắt tôi. Tôi và em đứng nhìn nhau hồi lâu. Đôi mắt em lóe lên một tia nắng sưởi ấm trái tim tôi. Trầm ngâm một lúc, em từ từ tiến lại gần, ôm tôi như một đứa con nít. Hơi thở của em gấp gáp, nhưng lại khiến tôi cảm thấy ấm áp, có lẽ trái tim đóng băng của tôi đã tan ra mất rồi. Tôi nhẹ nhàng xoa đầu em và nói: - Em có biết tôi đã chờ em bao lâu rồi không? - Em thật biết khiến cho người ta cảm thấy lo lắng cho em mà Em trả lời tôi bằng giọng điệu nhẹ nhàng, trầm tĩnh, giọng nói của em vẫn như vậy...!thật khiến con người ta mê mẩn: - Em xin lỗi! Đáng lẽ ra không nên để anh chờ đợi lâu như vậy... - Không phải em đang đứng trước mặt anh đây sao, sau khi xong việc trở về nuớc...!người em nghĩ đến gặp đầu tiên đó là anh. Khi nghe em nói vậy, tôi gần như ngân lệ nghĩ rằng mình cảm…

Chương 17: 17: Ngày Đầu Đi Làm Của Em

Cơn Gió Mang Em Đến Bên TôiTác giả: Thư hoàngggTruyện Ngôn TìnhMùa đông tuyết trời lạnh giá: Tôi lang thang trên con phố nhỏ, đón giáng sinh với cô đơn và se buốt. Bất chợt một luồng gió đột ngột kéo tới khiến con tim tôi gần như đã đông cứng. Và rồi...!Em đã xuất hiện trước mắt tôi. Tôi và em đứng nhìn nhau hồi lâu. Đôi mắt em lóe lên một tia nắng sưởi ấm trái tim tôi. Trầm ngâm một lúc, em từ từ tiến lại gần, ôm tôi như một đứa con nít. Hơi thở của em gấp gáp, nhưng lại khiến tôi cảm thấy ấm áp, có lẽ trái tim đóng băng của tôi đã tan ra mất rồi. Tôi nhẹ nhàng xoa đầu em và nói: - Em có biết tôi đã chờ em bao lâu rồi không? - Em thật biết khiến cho người ta cảm thấy lo lắng cho em mà Em trả lời tôi bằng giọng điệu nhẹ nhàng, trầm tĩnh, giọng nói của em vẫn như vậy...!thật khiến con người ta mê mẩn: - Em xin lỗi! Đáng lẽ ra không nên để anh chờ đợi lâu như vậy... - Không phải em đang đứng trước mặt anh đây sao, sau khi xong việc trở về nuớc...!người em nghĩ đến gặp đầu tiên đó là anh. Khi nghe em nói vậy, tôi gần như ngân lệ nghĩ rằng mình cảm… Sáng hôm sau.Tôi tỉnh dậy do ánh nắng qua khe cửa chiếu rọi vào mắt.Tỉnh táo được chút thì tôi ngớ người ra vì tôi đã ôm em trong khi cả hai đang đắm chìm vào giấc mộng.Tôi lặng lẽ nhấc tay em ra khỏi người sau đó vệ sinh cá nhân rồi làm đồ ăn sáng cho em.Giờ vẫn còn khá sớm, chỉ mới có 5 giờ sáng mà mặt trời đã lên cao như vậy rồi.Em nằm trong phòng ngửi thấy mùi hương lôi cuốn của thức ăn liền thức dậy nhưng vẫn còn hơi mơ hồ chưa được tỉnh táo.Vốn dĩ là định vào phòng gọi em dậy ăn vậy mà chưa kịp lên tiếng em đã tự khắc dậy.- Dậy rồi sao? Mau vệ sinh cá nhân đi Diana, anh có làm đồ ăn sáng cho em rồi đây.- Ồ, vậy sao.Mùi thơm ghê ấy, em ra ngay đây.- Nhanh lên nhé.- Rồi rồi.Vốn dĩ chỉ là những món ăn bình thường vậy mà lại có sức hấp dẫn đến mức khiến em đang ngủ lại chợt tỉnh giấc.15 phút sau:- Em xong rồi đây.- Mau ngồi xuống ăn đi, đồ ăn vẫn còn ấm đấy.Nếu thích ăn nóng thì để anh hâm lại cho em.- Thôi không cần phiền anh vậy đâu, em ăn như này cũng được.- Không phiền đâu, cứ để anh hâm lại cho, đồ ăn lúc nóng sẽ ngon hơn nhiều.- Ấy, thật sự là không cần mà, nếu chờ hâm nóng lại thức ăn có lẽ sẽ không kịp giờ đâu.- Thôi được rồi, vậy em ăn đi rồi anh chở em đến đó.- Vâng.Sau khi em ăn sáng xong xuôi, tôi đi cùng em tới chỗ làm.Trên đường đi em liên tục nhìn ra ngoài cửa rồi nghĩ ngợi thứ gì đó.- Sao trông em bơ phờ vậy?- Không sao đâu, chỉ là sáng nay em có nhận được thông báo xét tuyển nhân viên.- Cái đó bình thường thôi mà, em cứ xem kĩ hồ sơ như thường lệ thôi.- Nếu như người khác thì việc đó không phải là vấn đề khiến em phiền não, nhưng đằng này người đăng kí xét tuyển lại là Mary.- Vậy sao? Anh nghĩ em có thể cho cô ta một cơ hội, dù gì năng lực cô ta trước giờ cũng khá tốt chỉ có điều tính hơi kiêu ngạo sợ sẽ gây khó dễ cho em.- Em cũng đang hơi băn khoăn đây.- Thôi được rồi.- Được gì?- Hôm nay anh không đến trung tâm thương mại nữa.- Anh định đi đây à?- Ừm, tới hỗ trợ cho em.- Thật sao?!- Phải.- Là vì Mary à?- Cũng không hẳn, anh còn phải đến xem nhóc con của anh quản lí nhân viên thế nào nữa chứ.- Hết nói nổi anh luôn.Đúng là tôi đến đó vì Mary thật nhưng vì sợ em buồn phiền và suy nghĩ nhiều nên cho đó là một cái cớ.Vốn dĩ là tôi đang nghi ngờ Mary, ở hôm nhà hàng cô ta đã nghe được thông tin em là quản lí ở cửa hàng mĩ phẩm nhưng hôm nay lại hay tin cô ta đăng kí xét tuyển làm nhân viên của cửa hàng.Rõ ràng là có bất thường.Là cô ta có ý đồ nhưng cô ta muốn làm gì chứ? Hay là nhắm vào Diana, tôi ngoài mặt đang rất điềm tĩnh nhưng bên trong suy tư lại rất rối bời.10 phút sau:- Đến rồi đó, anh dừng xe đi.- Ồ, đây là cửa hàng mĩ phẩm em quản lí sao? To thật đấy.Đợi chút nhé, anh vào cất xe xong sẽ ra ngay.- Vâng.Trong lúc tôi đi cất xe, trùng hợp là lúc đó Mary cũng vừa tới.- Diana.- Là Mary.- Cậu làm quản lí ở đây đúng không?- À, đúng vậy.Sáng nay mình có nhận được thông báo đăng kí xét tuyển nhân sự của cậu rồi, vui lòng vào phòng chờ đợi mình nhé.- Ừm, tôi biết rồi.- Hôm nay cậu ta lạ vậy nhỉ, điềm tĩnh và nhẹ nhàng hơn bình thường rất nhiều, rốt cuộc là có ẩn ý gì đây? /em nghĩ thầm/.

Sáng hôm sau.

Tôi tỉnh dậy do ánh nắng qua khe cửa chiếu rọi vào mắt.

Tỉnh táo được chút thì tôi ngớ người ra vì tôi đã ôm em trong khi cả hai đang đắm chìm vào giấc mộng.

Tôi lặng lẽ nhấc tay em ra khỏi người sau đó vệ sinh cá nhân rồi làm đồ ăn sáng cho em.

Giờ vẫn còn khá sớm, chỉ mới có 5 giờ sáng mà mặt trời đã lên cao như vậy rồi.

Em nằm trong phòng ngửi thấy mùi hương lôi cuốn của thức ăn liền thức dậy nhưng vẫn còn hơi mơ hồ chưa được tỉnh táo.

Vốn dĩ là định vào phòng gọi em dậy ăn vậy mà chưa kịp lên tiếng em đã tự khắc dậy.

- Dậy rồi sao? Mau vệ sinh cá nhân đi Diana, anh có làm đồ ăn sáng cho em rồi đây.

- Ồ, vậy sao.

Mùi thơm ghê ấy, em ra ngay đây.

- Nhanh lên nhé.

- Rồi rồi.

Vốn dĩ chỉ là những món ăn bình thường vậy mà lại có sức hấp dẫn đến mức khiến em đang ngủ lại chợt tỉnh giấc.

15 phút sau:

- Em xong rồi đây.

- Mau ngồi xuống ăn đi, đồ ăn vẫn còn ấm đấy.

Nếu thích ăn nóng thì để anh hâm lại cho em.

- Thôi không cần phiền anh vậy đâu, em ăn như này cũng được.

- Không phiền đâu, cứ để anh hâm lại cho, đồ ăn lúc nóng sẽ ngon hơn nhiều.

- Ấy, thật sự là không cần mà, nếu chờ hâm nóng lại thức ăn có lẽ sẽ không kịp giờ đâu.

- Thôi được rồi, vậy em ăn đi rồi anh chở em đến đó.

- Vâng.

Sau khi em ăn sáng xong xuôi, tôi đi cùng em tới chỗ làm.

Trên đường đi em liên tục nhìn ra ngoài cửa rồi nghĩ ngợi thứ gì đó.

- Sao trông em bơ phờ vậy?

- Không sao đâu, chỉ là sáng nay em có nhận được thông báo xét tuyển nhân viên.

- Cái đó bình thường thôi mà, em cứ xem kĩ hồ sơ như thường lệ thôi.

- Nếu như người khác thì việc đó không phải là vấn đề khiến em phiền não, nhưng đằng này người đăng kí xét tuyển lại là Mary.

- Vậy sao? Anh nghĩ em có thể cho cô ta một cơ hội, dù gì năng lực cô ta trước giờ cũng khá tốt chỉ có điều tính hơi kiêu ngạo sợ sẽ gây khó dễ cho em.

- Em cũng đang hơi băn khoăn đây.

- Thôi được rồi.

- Được gì?

- Hôm nay anh không đến trung tâm thương mại nữa.

- Anh định đi đây à?

- Ừm, tới hỗ trợ cho em.

- Thật sao?!

- Phải.

- Là vì Mary à?

- Cũng không hẳn, anh còn phải đến xem nhóc con của anh quản lí nhân viên thế nào nữa chứ.

- Hết nói nổi anh luôn.

Đúng là tôi đến đó vì Mary thật nhưng vì sợ em buồn phiền và suy nghĩ nhiều nên cho đó là một cái cớ.

Vốn dĩ là tôi đang nghi ngờ Mary, ở hôm nhà hàng cô ta đã nghe được thông tin em là quản lí ở cửa hàng mĩ phẩm nhưng hôm nay lại hay tin cô ta đăng kí xét tuyển làm nhân viên của cửa hàng.

Rõ ràng là có bất thường.

Là cô ta có ý đồ nhưng cô ta muốn làm gì chứ? Hay là nhắm vào Diana, tôi ngoài mặt đang rất điềm tĩnh nhưng bên trong suy tư lại rất rối bời.

10 phút sau:

- Đến rồi đó, anh dừng xe đi.

- Ồ, đây là cửa hàng mĩ phẩm em quản lí sao? To thật đấy.

Đợi chút nhé, anh vào cất xe xong sẽ ra ngay.

- Vâng.

Trong lúc tôi đi cất xe, trùng hợp là lúc đó Mary cũng vừa tới.

- Diana.

- Là Mary.

- Cậu làm quản lí ở đây đúng không?

- À, đúng vậy.

Sáng nay mình có nhận được thông báo đăng kí xét tuyển nhân sự của cậu rồi, vui lòng vào phòng chờ đợi mình nhé.

- Ừm, tôi biết rồi.

- Hôm nay cậu ta lạ vậy nhỉ, điềm tĩnh và nhẹ nhàng hơn bình thường rất nhiều, rốt cuộc là có ẩn ý gì đây? /em nghĩ thầm/.

Cơn Gió Mang Em Đến Bên TôiTác giả: Thư hoàngggTruyện Ngôn TìnhMùa đông tuyết trời lạnh giá: Tôi lang thang trên con phố nhỏ, đón giáng sinh với cô đơn và se buốt. Bất chợt một luồng gió đột ngột kéo tới khiến con tim tôi gần như đã đông cứng. Và rồi...!Em đã xuất hiện trước mắt tôi. Tôi và em đứng nhìn nhau hồi lâu. Đôi mắt em lóe lên một tia nắng sưởi ấm trái tim tôi. Trầm ngâm một lúc, em từ từ tiến lại gần, ôm tôi như một đứa con nít. Hơi thở của em gấp gáp, nhưng lại khiến tôi cảm thấy ấm áp, có lẽ trái tim đóng băng của tôi đã tan ra mất rồi. Tôi nhẹ nhàng xoa đầu em và nói: - Em có biết tôi đã chờ em bao lâu rồi không? - Em thật biết khiến cho người ta cảm thấy lo lắng cho em mà Em trả lời tôi bằng giọng điệu nhẹ nhàng, trầm tĩnh, giọng nói của em vẫn như vậy...!thật khiến con người ta mê mẩn: - Em xin lỗi! Đáng lẽ ra không nên để anh chờ đợi lâu như vậy... - Không phải em đang đứng trước mặt anh đây sao, sau khi xong việc trở về nuớc...!người em nghĩ đến gặp đầu tiên đó là anh. Khi nghe em nói vậy, tôi gần như ngân lệ nghĩ rằng mình cảm… Sáng hôm sau.Tôi tỉnh dậy do ánh nắng qua khe cửa chiếu rọi vào mắt.Tỉnh táo được chút thì tôi ngớ người ra vì tôi đã ôm em trong khi cả hai đang đắm chìm vào giấc mộng.Tôi lặng lẽ nhấc tay em ra khỏi người sau đó vệ sinh cá nhân rồi làm đồ ăn sáng cho em.Giờ vẫn còn khá sớm, chỉ mới có 5 giờ sáng mà mặt trời đã lên cao như vậy rồi.Em nằm trong phòng ngửi thấy mùi hương lôi cuốn của thức ăn liền thức dậy nhưng vẫn còn hơi mơ hồ chưa được tỉnh táo.Vốn dĩ là định vào phòng gọi em dậy ăn vậy mà chưa kịp lên tiếng em đã tự khắc dậy.- Dậy rồi sao? Mau vệ sinh cá nhân đi Diana, anh có làm đồ ăn sáng cho em rồi đây.- Ồ, vậy sao.Mùi thơm ghê ấy, em ra ngay đây.- Nhanh lên nhé.- Rồi rồi.Vốn dĩ chỉ là những món ăn bình thường vậy mà lại có sức hấp dẫn đến mức khiến em đang ngủ lại chợt tỉnh giấc.15 phút sau:- Em xong rồi đây.- Mau ngồi xuống ăn đi, đồ ăn vẫn còn ấm đấy.Nếu thích ăn nóng thì để anh hâm lại cho em.- Thôi không cần phiền anh vậy đâu, em ăn như này cũng được.- Không phiền đâu, cứ để anh hâm lại cho, đồ ăn lúc nóng sẽ ngon hơn nhiều.- Ấy, thật sự là không cần mà, nếu chờ hâm nóng lại thức ăn có lẽ sẽ không kịp giờ đâu.- Thôi được rồi, vậy em ăn đi rồi anh chở em đến đó.- Vâng.Sau khi em ăn sáng xong xuôi, tôi đi cùng em tới chỗ làm.Trên đường đi em liên tục nhìn ra ngoài cửa rồi nghĩ ngợi thứ gì đó.- Sao trông em bơ phờ vậy?- Không sao đâu, chỉ là sáng nay em có nhận được thông báo xét tuyển nhân viên.- Cái đó bình thường thôi mà, em cứ xem kĩ hồ sơ như thường lệ thôi.- Nếu như người khác thì việc đó không phải là vấn đề khiến em phiền não, nhưng đằng này người đăng kí xét tuyển lại là Mary.- Vậy sao? Anh nghĩ em có thể cho cô ta một cơ hội, dù gì năng lực cô ta trước giờ cũng khá tốt chỉ có điều tính hơi kiêu ngạo sợ sẽ gây khó dễ cho em.- Em cũng đang hơi băn khoăn đây.- Thôi được rồi.- Được gì?- Hôm nay anh không đến trung tâm thương mại nữa.- Anh định đi đây à?- Ừm, tới hỗ trợ cho em.- Thật sao?!- Phải.- Là vì Mary à?- Cũng không hẳn, anh còn phải đến xem nhóc con của anh quản lí nhân viên thế nào nữa chứ.- Hết nói nổi anh luôn.Đúng là tôi đến đó vì Mary thật nhưng vì sợ em buồn phiền và suy nghĩ nhiều nên cho đó là một cái cớ.Vốn dĩ là tôi đang nghi ngờ Mary, ở hôm nhà hàng cô ta đã nghe được thông tin em là quản lí ở cửa hàng mĩ phẩm nhưng hôm nay lại hay tin cô ta đăng kí xét tuyển làm nhân viên của cửa hàng.Rõ ràng là có bất thường.Là cô ta có ý đồ nhưng cô ta muốn làm gì chứ? Hay là nhắm vào Diana, tôi ngoài mặt đang rất điềm tĩnh nhưng bên trong suy tư lại rất rối bời.10 phút sau:- Đến rồi đó, anh dừng xe đi.- Ồ, đây là cửa hàng mĩ phẩm em quản lí sao? To thật đấy.Đợi chút nhé, anh vào cất xe xong sẽ ra ngay.- Vâng.Trong lúc tôi đi cất xe, trùng hợp là lúc đó Mary cũng vừa tới.- Diana.- Là Mary.- Cậu làm quản lí ở đây đúng không?- À, đúng vậy.Sáng nay mình có nhận được thông báo đăng kí xét tuyển nhân sự của cậu rồi, vui lòng vào phòng chờ đợi mình nhé.- Ừm, tôi biết rồi.- Hôm nay cậu ta lạ vậy nhỉ, điềm tĩnh và nhẹ nhàng hơn bình thường rất nhiều, rốt cuộc là có ẩn ý gì đây? /em nghĩ thầm/.

Chương 17: 17: Ngày Đầu Đi Làm Của Em