Tác giả:

Mùa đông tuyết trời lạnh giá: Tôi lang thang trên con phố nhỏ, đón giáng sinh với cô đơn và se buốt. Bất chợt một luồng gió đột ngột kéo tới khiến con tim tôi gần như đã đông cứng. Và rồi...!Em đã xuất hiện trước mắt tôi. Tôi và em đứng nhìn nhau hồi lâu. Đôi mắt em lóe lên một tia nắng sưởi ấm trái tim tôi. Trầm ngâm một lúc, em từ từ tiến lại gần, ôm tôi như một đứa con nít. Hơi thở của em gấp gáp, nhưng lại khiến tôi cảm thấy ấm áp, có lẽ trái tim đóng băng của tôi đã tan ra mất rồi. Tôi nhẹ nhàng xoa đầu em và nói: - Em có biết tôi đã chờ em bao lâu rồi không? - Em thật biết khiến cho người ta cảm thấy lo lắng cho em mà Em trả lời tôi bằng giọng điệu nhẹ nhàng, trầm tĩnh, giọng nói của em vẫn như vậy...!thật khiến con người ta mê mẩn: - Em xin lỗi! Đáng lẽ ra không nên để anh chờ đợi lâu như vậy... - Không phải em đang đứng trước mặt anh đây sao, sau khi xong việc trở về nuớc...!người em nghĩ đến gặp đầu tiên đó là anh. Khi nghe em nói vậy, tôi gần như ngân lệ nghĩ rằng mình cảm…

Chương 28: 28: Đi Chơi 5 Ngày 4 Đêm - Ngày 3 Part Cuối

Cơn Gió Mang Em Đến Bên TôiTác giả: Thư hoàngggTruyện Ngôn TìnhMùa đông tuyết trời lạnh giá: Tôi lang thang trên con phố nhỏ, đón giáng sinh với cô đơn và se buốt. Bất chợt một luồng gió đột ngột kéo tới khiến con tim tôi gần như đã đông cứng. Và rồi...!Em đã xuất hiện trước mắt tôi. Tôi và em đứng nhìn nhau hồi lâu. Đôi mắt em lóe lên một tia nắng sưởi ấm trái tim tôi. Trầm ngâm một lúc, em từ từ tiến lại gần, ôm tôi như một đứa con nít. Hơi thở của em gấp gáp, nhưng lại khiến tôi cảm thấy ấm áp, có lẽ trái tim đóng băng của tôi đã tan ra mất rồi. Tôi nhẹ nhàng xoa đầu em và nói: - Em có biết tôi đã chờ em bao lâu rồi không? - Em thật biết khiến cho người ta cảm thấy lo lắng cho em mà Em trả lời tôi bằng giọng điệu nhẹ nhàng, trầm tĩnh, giọng nói của em vẫn như vậy...!thật khiến con người ta mê mẩn: - Em xin lỗi! Đáng lẽ ra không nên để anh chờ đợi lâu như vậy... - Không phải em đang đứng trước mặt anh đây sao, sau khi xong việc trở về nuớc...!người em nghĩ đến gặp đầu tiên đó là anh. Khi nghe em nói vậy, tôi gần như ngân lệ nghĩ rằng mình cảm… Cô ấy đứng bơ phờ ở đó hồi lâu sau đó đột nhiên rơi lệ, tôi còn để ý rằng lúc đó cô ấy nở một nụ cười nhưng cảm giác trông sót thương đến kì lạ.Được vài phút cô ấy cũng quay phắt người rời đi, tôi và mọi người trông đằng xa có cảm giác rất kì lạ.Chợt Umy lên tiếng khiến tôi bừng tỉnh.- Mình thấy cô ấy có phần hơi quen.- À ừm.Cảm giác rất thân thuộc, liệu có phải chúng ta đã gặp cô ấy ở đâu rồi không?- Mình không chắc nữa, nhưng thực sự mình có đôi phần hơi băn khoăn.Tôi vô thức quay sang nhìn em, vẻ mặt em lúc ấy vô cùng nghiêm trọng.Tôi không biết cô ấy là ai mà lại khiến em sợ hãi đến như vậy, mới vừa nãy thôi khí chất của em còn hùng hổ nhưng giờ gương mặt lại trở nên tái mét.Liệu này việc này còn có uẩn khúc gì?Đang mảy may suy nghĩ thì Umy lên tiếng cắt ngang.- Chúng ta tới quán coffee thôi, dù gì cô ta cũng đi rồi mà, ở lại chẳng có ích gì cả.- Ừm, chúng ta đi.Tại quán Rambon Cincop Coffee.- Đồ uống ở đây ngon ghê ấy./em nói/- Ừm, khá hợp với khẩu vị của chị.- Mà chiều nay chúng ta sẽ đi đâu? /tôi hỏi/- Tất nhiên là đi mua đồ cho buổi cắm trại ngày mai rồi.Đồ ăn, thức uống, lều trại, gia vị, bếp nướng thịt và thêm một số đồ lặt vặt nữa./Umy đáp/- Nếu mua nhiều như vậy thì chúng ta chia nhau ra mua chắc sẽ nhanh hơn đó chị.- Ồ, ý kiến hay đó Diana.Vậy thì phân công nha: Rade sẽ phụ trách mua lều trại còn Jame sẽ mua những vật dụng cần thiết, danh sách mình sẽ viết cho cậu sau.Mình và Diana sẽ mua thức ăn và nước uống nha, đừng có bảo mình cơ hội, chỉ là một cô gái nhỏ bé đi một mình thì mìnhthấy không yên tâm thôi.Tôi nghĩ thầm: "Cậu ấy nói cũng đúng, trước đây cậu ấy có học karate mà, có thể bảo vệ được Diana.Sự an toàn của em ấy trông sự vào cậu."- Em thấy hơi chán rồi, chúng ta ra biển một lúc đi./em nói/- Ừm, theo ý em./tôi đáp/Tại bãi biển.- Chỗ này đông thật đấy./Umy nói/- Ấy, không mang theo đồ thì xuống đó kiểu gì đây? /em hỏi/- Vậy thì đi thuê đồ tắm thôi.- Hở, thuê sao?- Đúng vậy, đi với chị, không chắc là em có thích không nhưng chị đảm bảo rằng có người khác sẽ thích.- Thích...thích cái gì?- Thì là...Sau khi em và Umy quay lại, tôi không nghĩ là em lại mặc bộ đồ đó.Tôi nhìn em mà mặt cứ đỏ ửng như quả cà chua.Trực giác tôi nói rằng không nên nhìn quá lâu nhưng sâu trong lí trí tôi lại cứ muốn chăm chăm vào nó.- Cậu đang nhìn cái gì vậy tên ngốc kia?- Khụ khụ, có nhìn gì đâu chứ.- Mình đâu có bị đui, chỉ hỏi vậy xem cậu có thành thật hay không thôi.Nhưng có lẽ cậu không phải là người đáng tin cậy rồi.- Cậu đang nói nhăng cuội gì vậy, xuống tắm thì tắm đi.Nhiều chuyện...- Ồ, anh chàng nhà ta đỏ mặt rồi kìa, không phải là đang nhìn thứ không nên nhìn đấy chứ?- Xì.Còn đứng đó làm gì, không cần tắm nữa thì mau đi về.- Rồi rồi, giờ xuống nè.Mắc cái mớ gì mà gắt dữ vậy.- Em thấy bộ này cứ sao sao ấy, em không quen...!/em nói/- Không sao đâu, mặc vậy mới đẹp chứ.Trong body của em mặc như này mê lắm ấy.- Thật hả?- Đúng vậy, mau xuống tắm thôi.Mà hai người có xuống không?- Không./vẫn đỏ mặt/- Còn anh?Rade: "Lắc đầu, khua tay."- Vậy tụi em xuống đó một lát, hai anh trên này nhé./em nói/- Ừm, em chơi vui nha./tôi đáp/- Vâng ạ.Tôi không thể hiểu nổi sao Umy lại có thể chọn cho em cái bộ đồ đó, nhưng phải công nhận trông em mặc vậy thực sự rất cuốn hút..

Cô ấy đứng bơ phờ ở đó hồi lâu sau đó đột nhiên rơi lệ, tôi còn để ý rằng lúc đó cô ấy nở một nụ cười nhưng cảm giác trông sót thương đến kì lạ.

Được vài phút cô ấy cũng quay phắt người rời đi, tôi và mọi người trông đằng xa có cảm giác rất kì lạ.

Chợt Umy lên tiếng khiến tôi bừng tỉnh.

- Mình thấy cô ấy có phần hơi quen.

- À ừm.

Cảm giác rất thân thuộc, liệu có phải chúng ta đã gặp cô ấy ở đâu rồi không?

- Mình không chắc nữa, nhưng thực sự mình có đôi phần hơi băn khoăn.

Tôi vô thức quay sang nhìn em, vẻ mặt em lúc ấy vô cùng nghiêm trọng.

Tôi không biết cô ấy là ai mà lại khiến em sợ hãi đến như vậy, mới vừa nãy thôi khí chất của em còn hùng hổ nhưng giờ gương mặt lại trở nên tái mét.

Liệu này việc này còn có uẩn khúc gì?

Đang mảy may suy nghĩ thì Umy lên tiếng cắt ngang.

- Chúng ta tới quán coffee thôi, dù gì cô ta cũng đi rồi mà, ở lại chẳng có ích gì cả.

- Ừm, chúng ta đi.

Tại quán Rambon Cincop Coffee.

- Đồ uống ở đây ngon ghê ấy.

/em nói/

- Ừm, khá hợp với khẩu vị của chị.

- Mà chiều nay chúng ta sẽ đi đâu? /tôi hỏi/

- Tất nhiên là đi mua đồ cho buổi cắm trại ngày mai rồi.

Đồ ăn, thức uống, lều trại, gia vị, bếp nướng thịt và thêm một số đồ lặt vặt nữa.

/Umy đáp/

- Nếu mua nhiều như vậy thì chúng ta chia nhau ra mua chắc sẽ nhanh hơn đó chị.

- Ồ, ý kiến hay đó Diana.

Vậy thì phân công nha: Rade sẽ phụ trách mua lều trại còn Jame sẽ mua những vật dụng cần thiết, danh sách mình sẽ viết cho cậu sau.

Mình và Diana sẽ mua thức ăn và nước uống nha, đừng có bảo mình cơ hội, chỉ là một cô gái nhỏ bé đi một mình thì mìnhthấy không yên tâm thôi.

Tôi nghĩ thầm: "Cậu ấy nói cũng đúng, trước đây cậu ấy có học karate mà, có thể bảo vệ được Diana.

Sự an toàn của em ấy trông sự vào cậu."

- Em thấy hơi chán rồi, chúng ta ra biển một lúc đi.

/em nói/

- Ừm, theo ý em.

/tôi đáp/

Tại bãi biển.

- Chỗ này đông thật đấy.

/Umy nói/

- Ấy, không mang theo đồ thì xuống đó kiểu gì đây? /em hỏi/

- Vậy thì đi thuê đồ tắm thôi.

- Hở, thuê sao?

- Đúng vậy, đi với chị, không chắc là em có thích không nhưng chị đảm bảo rằng có người khác sẽ thích.

- Thích...thích cái gì?

- Thì là...

Sau khi em và Umy quay lại, tôi không nghĩ là em lại mặc bộ đồ đó.

Tôi nhìn em mà mặt cứ đỏ ửng như quả cà chua.

Trực giác tôi nói rằng không nên nhìn quá lâu nhưng sâu trong lí trí tôi lại cứ muốn chăm chăm vào nó.

- Cậu đang nhìn cái gì vậy tên ngốc kia?

- Khụ khụ, có nhìn gì đâu chứ.

- Mình đâu có bị đui, chỉ hỏi vậy xem cậu có thành thật hay không thôi.

Nhưng có lẽ cậu không phải là người đáng tin cậy rồi.

- Cậu đang nói nhăng cuội gì vậy, xuống tắm thì tắm đi.

Nhiều chuyện...

- Ồ, anh chàng nhà ta đỏ mặt rồi kìa, không phải là đang nhìn thứ không nên nhìn đấy chứ?

- Xì.

Còn đứng đó làm gì, không cần tắm nữa thì mau đi về.

- Rồi rồi, giờ xuống nè.

Mắc cái mớ gì mà gắt dữ vậy.

- Em thấy bộ này cứ sao sao ấy, em không quen...!/em nói/

- Không sao đâu, mặc vậy mới đẹp chứ.

Trong body của em mặc như này mê lắm ấy.

- Thật hả?

- Đúng vậy, mau xuống tắm thôi.

Mà hai người có xuống không?

- Không.

/vẫn đỏ mặt/

- Còn anh?

Rade: "Lắc đầu, khua tay."

- Vậy tụi em xuống đó một lát, hai anh trên này nhé.

/em nói/

- Ừm, em chơi vui nha.

/tôi đáp/

- Vâng ạ.

Tôi không thể hiểu nổi sao Umy lại có thể chọn cho em cái bộ đồ đó, nhưng phải công nhận trông em mặc vậy thực sự rất cuốn hút..

Cơn Gió Mang Em Đến Bên TôiTác giả: Thư hoàngggTruyện Ngôn TìnhMùa đông tuyết trời lạnh giá: Tôi lang thang trên con phố nhỏ, đón giáng sinh với cô đơn và se buốt. Bất chợt một luồng gió đột ngột kéo tới khiến con tim tôi gần như đã đông cứng. Và rồi...!Em đã xuất hiện trước mắt tôi. Tôi và em đứng nhìn nhau hồi lâu. Đôi mắt em lóe lên một tia nắng sưởi ấm trái tim tôi. Trầm ngâm một lúc, em từ từ tiến lại gần, ôm tôi như một đứa con nít. Hơi thở của em gấp gáp, nhưng lại khiến tôi cảm thấy ấm áp, có lẽ trái tim đóng băng của tôi đã tan ra mất rồi. Tôi nhẹ nhàng xoa đầu em và nói: - Em có biết tôi đã chờ em bao lâu rồi không? - Em thật biết khiến cho người ta cảm thấy lo lắng cho em mà Em trả lời tôi bằng giọng điệu nhẹ nhàng, trầm tĩnh, giọng nói của em vẫn như vậy...!thật khiến con người ta mê mẩn: - Em xin lỗi! Đáng lẽ ra không nên để anh chờ đợi lâu như vậy... - Không phải em đang đứng trước mặt anh đây sao, sau khi xong việc trở về nuớc...!người em nghĩ đến gặp đầu tiên đó là anh. Khi nghe em nói vậy, tôi gần như ngân lệ nghĩ rằng mình cảm… Cô ấy đứng bơ phờ ở đó hồi lâu sau đó đột nhiên rơi lệ, tôi còn để ý rằng lúc đó cô ấy nở một nụ cười nhưng cảm giác trông sót thương đến kì lạ.Được vài phút cô ấy cũng quay phắt người rời đi, tôi và mọi người trông đằng xa có cảm giác rất kì lạ.Chợt Umy lên tiếng khiến tôi bừng tỉnh.- Mình thấy cô ấy có phần hơi quen.- À ừm.Cảm giác rất thân thuộc, liệu có phải chúng ta đã gặp cô ấy ở đâu rồi không?- Mình không chắc nữa, nhưng thực sự mình có đôi phần hơi băn khoăn.Tôi vô thức quay sang nhìn em, vẻ mặt em lúc ấy vô cùng nghiêm trọng.Tôi không biết cô ấy là ai mà lại khiến em sợ hãi đến như vậy, mới vừa nãy thôi khí chất của em còn hùng hổ nhưng giờ gương mặt lại trở nên tái mét.Liệu này việc này còn có uẩn khúc gì?Đang mảy may suy nghĩ thì Umy lên tiếng cắt ngang.- Chúng ta tới quán coffee thôi, dù gì cô ta cũng đi rồi mà, ở lại chẳng có ích gì cả.- Ừm, chúng ta đi.Tại quán Rambon Cincop Coffee.- Đồ uống ở đây ngon ghê ấy./em nói/- Ừm, khá hợp với khẩu vị của chị.- Mà chiều nay chúng ta sẽ đi đâu? /tôi hỏi/- Tất nhiên là đi mua đồ cho buổi cắm trại ngày mai rồi.Đồ ăn, thức uống, lều trại, gia vị, bếp nướng thịt và thêm một số đồ lặt vặt nữa./Umy đáp/- Nếu mua nhiều như vậy thì chúng ta chia nhau ra mua chắc sẽ nhanh hơn đó chị.- Ồ, ý kiến hay đó Diana.Vậy thì phân công nha: Rade sẽ phụ trách mua lều trại còn Jame sẽ mua những vật dụng cần thiết, danh sách mình sẽ viết cho cậu sau.Mình và Diana sẽ mua thức ăn và nước uống nha, đừng có bảo mình cơ hội, chỉ là một cô gái nhỏ bé đi một mình thì mìnhthấy không yên tâm thôi.Tôi nghĩ thầm: "Cậu ấy nói cũng đúng, trước đây cậu ấy có học karate mà, có thể bảo vệ được Diana.Sự an toàn của em ấy trông sự vào cậu."- Em thấy hơi chán rồi, chúng ta ra biển một lúc đi./em nói/- Ừm, theo ý em./tôi đáp/Tại bãi biển.- Chỗ này đông thật đấy./Umy nói/- Ấy, không mang theo đồ thì xuống đó kiểu gì đây? /em hỏi/- Vậy thì đi thuê đồ tắm thôi.- Hở, thuê sao?- Đúng vậy, đi với chị, không chắc là em có thích không nhưng chị đảm bảo rằng có người khác sẽ thích.- Thích...thích cái gì?- Thì là...Sau khi em và Umy quay lại, tôi không nghĩ là em lại mặc bộ đồ đó.Tôi nhìn em mà mặt cứ đỏ ửng như quả cà chua.Trực giác tôi nói rằng không nên nhìn quá lâu nhưng sâu trong lí trí tôi lại cứ muốn chăm chăm vào nó.- Cậu đang nhìn cái gì vậy tên ngốc kia?- Khụ khụ, có nhìn gì đâu chứ.- Mình đâu có bị đui, chỉ hỏi vậy xem cậu có thành thật hay không thôi.Nhưng có lẽ cậu không phải là người đáng tin cậy rồi.- Cậu đang nói nhăng cuội gì vậy, xuống tắm thì tắm đi.Nhiều chuyện...- Ồ, anh chàng nhà ta đỏ mặt rồi kìa, không phải là đang nhìn thứ không nên nhìn đấy chứ?- Xì.Còn đứng đó làm gì, không cần tắm nữa thì mau đi về.- Rồi rồi, giờ xuống nè.Mắc cái mớ gì mà gắt dữ vậy.- Em thấy bộ này cứ sao sao ấy, em không quen...!/em nói/- Không sao đâu, mặc vậy mới đẹp chứ.Trong body của em mặc như này mê lắm ấy.- Thật hả?- Đúng vậy, mau xuống tắm thôi.Mà hai người có xuống không?- Không./vẫn đỏ mặt/- Còn anh?Rade: "Lắc đầu, khua tay."- Vậy tụi em xuống đó một lát, hai anh trên này nhé./em nói/- Ừm, em chơi vui nha./tôi đáp/- Vâng ạ.Tôi không thể hiểu nổi sao Umy lại có thể chọn cho em cái bộ đồ đó, nhưng phải công nhận trông em mặc vậy thực sự rất cuốn hút..

Chương 28: 28: Đi Chơi 5 Ngày 4 Đêm - Ngày 3 Part Cuối