Tác giả:

"Bánh Bao, có nhanh không mình bỏ cậu lại này!" "Đợi mình hai phút, mình xuống!" Quách Phong dừng xe, rút chìa khoá rồi lôi chiếc điện thoại trong túi ra bấm bấm. Ngày nào cũng thế Phong đến đón Vy đi học trên chiếc xe máy điện xanh lam. Cũng gần 15 năm chơi với nhau rồi, sáng nào Vy cũng để Phong phải đợi. Vy hớt hải từ trên nhà chạy xuống. "Chúng mình năm nay vào lớp 10 rồi đó, cậu tính gọi Bánh Bao đến bao giờ nữa?" "Đến khi cậu lấy chồng thì thôi ha ha!" "Hứ, vẫn còn 10 phút mới đến giờ học mà! Sao cậu phải giục vội thế?" "Cậu không tính thời gian chúng mình dừng đèn đỏ mất bao nhiêu phút à, ngốc? Còn chưa tính hôm nay mình phải đến sớm chút còn nhận lớp chứ?" "Thế ư? Chít, mình quên mất. Não cá vàng quá, cậu thông cảm." "Thôi, lên xe đi mình sẽ đi nhanh hết mức có thể đấy. Bám chặt vào!" "Ưm." Phong cắm chìa khoá, vụt đi. Tiểu Vy sợ sệt, ôm chặt lấy người cậu ta. Sau bảy bảy bốn chín cái đèn đỏ, cũng đến cổng trường cấp ba. "Đến rồi bà tướng, buông mình ra đi ghê quá. Suốt đoạn…

Chương 30: 30: Cậu Ấy Tìm Hiểu Chuyện Gì Đó Sau Lưng Tôi

Thanh Xuân Của Tôi Là Cậu ẤyTác giả: Chương TửTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình"Bánh Bao, có nhanh không mình bỏ cậu lại này!" "Đợi mình hai phút, mình xuống!" Quách Phong dừng xe, rút chìa khoá rồi lôi chiếc điện thoại trong túi ra bấm bấm. Ngày nào cũng thế Phong đến đón Vy đi học trên chiếc xe máy điện xanh lam. Cũng gần 15 năm chơi với nhau rồi, sáng nào Vy cũng để Phong phải đợi. Vy hớt hải từ trên nhà chạy xuống. "Chúng mình năm nay vào lớp 10 rồi đó, cậu tính gọi Bánh Bao đến bao giờ nữa?" "Đến khi cậu lấy chồng thì thôi ha ha!" "Hứ, vẫn còn 10 phút mới đến giờ học mà! Sao cậu phải giục vội thế?" "Cậu không tính thời gian chúng mình dừng đèn đỏ mất bao nhiêu phút à, ngốc? Còn chưa tính hôm nay mình phải đến sớm chút còn nhận lớp chứ?" "Thế ư? Chít, mình quên mất. Não cá vàng quá, cậu thông cảm." "Thôi, lên xe đi mình sẽ đi nhanh hết mức có thể đấy. Bám chặt vào!" "Ưm." Phong cắm chìa khoá, vụt đi. Tiểu Vy sợ sệt, ôm chặt lấy người cậu ta. Sau bảy bảy bốn chín cái đèn đỏ, cũng đến cổng trường cấp ba. "Đến rồi bà tướng, buông mình ra đi ghê quá. Suốt đoạn… Phong quay trở lại phòng thi, lúc này Tiểu Vy đã đứng đợi sẵn cậu ở ngoài cửa lớp."Anh không sao chứ? Mọi chuyện thế nào rồi? Giải quyết ổn thỏa rồi chứ ạ?"Phong khẽ nhoẻn miệng cười."Xong rồi, tình yêu à.Yên tâm đi.Cậu ta sẽ không bao giờ dám làm gì em nữa đâu.Vào thi thôi!"Tiểu Vy thích thú, tung tăng đi vào phòng không còn sợ cậu bạn kia nữa.Còn Phong, mặc dù cho đã dạy cho cậu ta một bài học nhưng cậu vẫn còn khá lấn cấn vụ "người đó".Người đó là ai mà lại làm vậy với Vy, chắc chắn phải là người trong trường này mới có thể hiểu tường tận, thậm chí biết cả mối quan hệ của hai người.Ngoài Minh ra, thì không ai có thể biết, thậm chí đến bố mẹ hai người cũng vậy.Càng nghĩ, Phong càng thấy kì lạ.Dẫu vậy, vốn là người lạnh lùng, chuyện gì ra chuyện đấy.Chính vì thế, hai bài thi còn lại chiều hôm ấy không làm khó được cậu.Cậu vẫn làm bài rất tốt.Về phần Tiểu Vy, cô ấy sau khi đã gỡ bỏ được tâm lý, thì làm bài cũng tốt hơn nhiều so với khi sáng."Thế nào, anh làm bài tốt chứ! Nhìn mặt là biết lại xuất sắc rồi, hứ!"Tiểu Vy mỉm cười, nhìn Phong bằng ánh mắt tinh nghịch.Phong không nói gì, chỉ đáp lại bằng một nụ cười.Tiểu Vy vô tư, không để ý đến suy nghĩ của người yêu mình lúc này.Cô cứ thế tung tăng, đi về phía chỗ gửi xe.Còn Phong, cậu đứng hình mất mấy giây, suy tư nhìn về phía đằng xa.Ngồi trên xe, Tiểu Vy liên tục í ới cậu."Này, Phong ơi, mai được nghỉ tối nay đi đâu đó chơi đi, em stress quá! Với lại cũng hơi chán!""Tối nay anh có chút chuyện nên không đưa em đi chơi được, xin lỗi em! Em ở nhà ôn mấy môn còn lại nhé!"Tiểu Vy có vẻ đôi phần thất vọng, nhưng cô tôn trọng bạn trai của mình."Không sao đâu anh, thi xong mình đi cũng được.Miễn là đi cùng nhau.Mà anh đang có chuyện gì giấu em đúng không, có phải là chuyện khi nãy...""Không phải.Em yên tâm đi nhé.Tại anh đang có việc cần giải quyết, thế nhé.Yêu em!"Mặc dù không nghe được câu trả lời như mong muốn, nhưng cô lại nghe được lời nói chứa đựng đầy tình cảm của cậu mà hết sức ngắn gọn."Yêu em".Cô hạnh phúc, nở một nụ cười, ôm chầm lấy Phong.Sau khi đưa Tiểu Vy về đến nhà an toàn, Phong còn dặn dò Vy cẩn thận."Em đi vào trong nhà đi, chốt cửa cẩn thận vào, gần đây trộm cắp, nghiện ngập nhiều lắm, phải cảnh giác.""Anh làm em thấy lo đấy, có chuyện gì sao?"Phong động viên."Không có gì, anh chỉ đề phòng thôi.Trên tivi gần đây đưa tin nhiều mà.Cũng nên cẩn trọng!""Ừ, em biết rồi.Yên tâm, người yêu anh bản lĩnh lắm.Anh mau về nhà đi."Phong cười, tiến lại gần thơm nhẹ lên má cô, mùi hương của Tiểu Vy thật dễ chịu, thơm thoang thoảng nhẹ nhàng làm sao khiến cho Phong như không dứt ra được.Cuối cùng, cậu cũng quay người lại, lên xe để đi tìm manh mối về "người đó".Cậu gọi điện cho Minh."Alo, mình Phong đây.Vụ đó cậu tìm hiểu được đến đâu rồi.Có manh mối gì chưa?""Mình vẫn đang cố tìm hiểu.Nhưng có một số thông tin khá là hữu ích về "người đó".Để mình gửi qua hòm thư cho cậu nhé.""Ok.Cảm ơn cậu nhiều!"Phong mau chóng trở về nhà, thay quần áo, mau chóng mở máy tính lên.Hòm thư của cậu có duy nhât một tin nhắn vừa gửi của Minh.Mở ra là một loạt những thông tin được sắp xếp khá lộn sộn.Phong mở từng bức ảnh chụp phía xa, từng đoạn âm thanh được ghi lại so sánh với những người cậu từng cho là nghi vấn, trong đó có cả Nhung, cũng không loại trừ.Nhưng kể cả như vậy, "người đó" vẫn không phải là người nằm trong số họ.Vậy có thể là ai cơ chứ? Phong càng suy nghĩ, càng thấy rối.Cậu thấy có quá nhiều điểm mâu thuẫn, nhưng vẫn không tìm ra được lời giải..

Phong quay trở lại phòng thi, lúc này Tiểu Vy đã đứng đợi sẵn cậu ở ngoài cửa lớp.

"Anh không sao chứ? Mọi chuyện thế nào rồi? Giải quyết ổn thỏa rồi chứ ạ?"

Phong khẽ nhoẻn miệng cười.

"Xong rồi, tình yêu à.

Yên tâm đi.

Cậu ta sẽ không bao giờ dám làm gì em nữa đâu.

Vào thi thôi!"

Tiểu Vy thích thú, tung tăng đi vào phòng không còn sợ cậu bạn kia nữa.

Còn Phong, mặc dù cho đã dạy cho cậu ta một bài học nhưng cậu vẫn còn khá lấn cấn vụ "người đó".

Người đó là ai mà lại làm vậy với Vy, chắc chắn phải là người trong trường này mới có thể hiểu tường tận, thậm chí biết cả mối quan hệ của hai người.

Ngoài Minh ra, thì không ai có thể biết, thậm chí đến bố mẹ hai người cũng vậy.

Càng nghĩ, Phong càng thấy kì lạ.

Dẫu vậy, vốn là người lạnh lùng, chuyện gì ra chuyện đấy.

Chính vì thế, hai bài thi còn lại chiều hôm ấy không làm khó được cậu.

Cậu vẫn làm bài rất tốt.

Về phần Tiểu Vy, cô ấy sau khi đã gỡ bỏ được tâm lý, thì làm bài cũng tốt hơn nhiều so với khi sáng.

"Thế nào, anh làm bài tốt chứ! Nhìn mặt là biết lại xuất sắc rồi, hứ!"

Tiểu Vy mỉm cười, nhìn Phong bằng ánh mắt tinh nghịch.

Phong không nói gì, chỉ đáp lại bằng một nụ cười.

Tiểu Vy vô tư, không để ý đến suy nghĩ của người yêu mình lúc này.

Cô cứ thế tung tăng, đi về phía chỗ gửi xe.

Còn Phong, cậu đứng hình mất mấy giây, suy tư nhìn về phía đằng xa.

Ngồi trên xe, Tiểu Vy liên tục í ới cậu.

"Này, Phong ơi, mai được nghỉ tối nay đi đâu đó chơi đi, em stress quá! Với lại cũng hơi chán!"

"Tối nay anh có chút chuyện nên không đưa em đi chơi được, xin lỗi em! Em ở nhà ôn mấy môn còn lại nhé!"

Tiểu Vy có vẻ đôi phần thất vọng, nhưng cô tôn trọng bạn trai của mình.

"Không sao đâu anh, thi xong mình đi cũng được.

Miễn là đi cùng nhau.

Mà anh đang có chuyện gì giấu em đúng không, có phải là chuyện khi nãy..."

"Không phải.

Em yên tâm đi nhé.

Tại anh đang có việc cần giải quyết, thế nhé.

Yêu em!"

Mặc dù không nghe được câu trả lời như mong muốn, nhưng cô lại nghe được lời nói chứa đựng đầy tình cảm của cậu mà hết sức ngắn gọn."Yêu em".

Cô hạnh phúc, nở một nụ cười, ôm chầm lấy Phong.

Sau khi đưa Tiểu Vy về đến nhà an toàn, Phong còn dặn dò Vy cẩn thận.

"Em đi vào trong nhà đi, chốt cửa cẩn thận vào, gần đây trộm cắp, nghiện ngập nhiều lắm, phải cảnh giác."

"Anh làm em thấy lo đấy, có chuyện gì sao?"

Phong động viên.

"Không có gì, anh chỉ đề phòng thôi.

Trên tivi gần đây đưa tin nhiều mà.

Cũng nên cẩn trọng!"

"Ừ, em biết rồi.

Yên tâm, người yêu anh bản lĩnh lắm.

Anh mau về nhà đi."

Phong cười, tiến lại gần thơm nhẹ lên má cô, mùi hương của Tiểu Vy thật dễ chịu, thơm thoang thoảng nhẹ nhàng làm sao khiến cho Phong như không dứt ra được.

Cuối cùng, cậu cũng quay người lại, lên xe để đi tìm manh mối về "người đó".

Cậu gọi điện cho Minh.

"Alo, mình Phong đây.

Vụ đó cậu tìm hiểu được đến đâu rồi.

Có manh mối gì chưa?"

"Mình vẫn đang cố tìm hiểu.

Nhưng có một số thông tin khá là hữu ích về "người đó".

Để mình gửi qua hòm thư cho cậu nhé."

"Ok.

Cảm ơn cậu nhiều!"

Phong mau chóng trở về nhà, thay quần áo, mau chóng mở máy tính lên.

Hòm thư của cậu có duy nhât một tin nhắn vừa gửi của Minh.

Mở ra là một loạt những thông tin được sắp xếp khá lộn sộn.

Phong mở từng bức ảnh chụp phía xa, từng đoạn âm thanh được ghi lại so sánh với những người cậu từng cho là nghi vấn, trong đó có cả Nhung, cũng không loại trừ.

Nhưng kể cả như vậy, "người đó" vẫn không phải là người nằm trong số họ.

Vậy có thể là ai cơ chứ? Phong càng suy nghĩ, càng thấy rối.

Cậu thấy có quá nhiều điểm mâu thuẫn, nhưng vẫn không tìm ra được lời giải..

Thanh Xuân Của Tôi Là Cậu ẤyTác giả: Chương TửTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình"Bánh Bao, có nhanh không mình bỏ cậu lại này!" "Đợi mình hai phút, mình xuống!" Quách Phong dừng xe, rút chìa khoá rồi lôi chiếc điện thoại trong túi ra bấm bấm. Ngày nào cũng thế Phong đến đón Vy đi học trên chiếc xe máy điện xanh lam. Cũng gần 15 năm chơi với nhau rồi, sáng nào Vy cũng để Phong phải đợi. Vy hớt hải từ trên nhà chạy xuống. "Chúng mình năm nay vào lớp 10 rồi đó, cậu tính gọi Bánh Bao đến bao giờ nữa?" "Đến khi cậu lấy chồng thì thôi ha ha!" "Hứ, vẫn còn 10 phút mới đến giờ học mà! Sao cậu phải giục vội thế?" "Cậu không tính thời gian chúng mình dừng đèn đỏ mất bao nhiêu phút à, ngốc? Còn chưa tính hôm nay mình phải đến sớm chút còn nhận lớp chứ?" "Thế ư? Chít, mình quên mất. Não cá vàng quá, cậu thông cảm." "Thôi, lên xe đi mình sẽ đi nhanh hết mức có thể đấy. Bám chặt vào!" "Ưm." Phong cắm chìa khoá, vụt đi. Tiểu Vy sợ sệt, ôm chặt lấy người cậu ta. Sau bảy bảy bốn chín cái đèn đỏ, cũng đến cổng trường cấp ba. "Đến rồi bà tướng, buông mình ra đi ghê quá. Suốt đoạn… Phong quay trở lại phòng thi, lúc này Tiểu Vy đã đứng đợi sẵn cậu ở ngoài cửa lớp."Anh không sao chứ? Mọi chuyện thế nào rồi? Giải quyết ổn thỏa rồi chứ ạ?"Phong khẽ nhoẻn miệng cười."Xong rồi, tình yêu à.Yên tâm đi.Cậu ta sẽ không bao giờ dám làm gì em nữa đâu.Vào thi thôi!"Tiểu Vy thích thú, tung tăng đi vào phòng không còn sợ cậu bạn kia nữa.Còn Phong, mặc dù cho đã dạy cho cậu ta một bài học nhưng cậu vẫn còn khá lấn cấn vụ "người đó".Người đó là ai mà lại làm vậy với Vy, chắc chắn phải là người trong trường này mới có thể hiểu tường tận, thậm chí biết cả mối quan hệ của hai người.Ngoài Minh ra, thì không ai có thể biết, thậm chí đến bố mẹ hai người cũng vậy.Càng nghĩ, Phong càng thấy kì lạ.Dẫu vậy, vốn là người lạnh lùng, chuyện gì ra chuyện đấy.Chính vì thế, hai bài thi còn lại chiều hôm ấy không làm khó được cậu.Cậu vẫn làm bài rất tốt.Về phần Tiểu Vy, cô ấy sau khi đã gỡ bỏ được tâm lý, thì làm bài cũng tốt hơn nhiều so với khi sáng."Thế nào, anh làm bài tốt chứ! Nhìn mặt là biết lại xuất sắc rồi, hứ!"Tiểu Vy mỉm cười, nhìn Phong bằng ánh mắt tinh nghịch.Phong không nói gì, chỉ đáp lại bằng một nụ cười.Tiểu Vy vô tư, không để ý đến suy nghĩ của người yêu mình lúc này.Cô cứ thế tung tăng, đi về phía chỗ gửi xe.Còn Phong, cậu đứng hình mất mấy giây, suy tư nhìn về phía đằng xa.Ngồi trên xe, Tiểu Vy liên tục í ới cậu."Này, Phong ơi, mai được nghỉ tối nay đi đâu đó chơi đi, em stress quá! Với lại cũng hơi chán!""Tối nay anh có chút chuyện nên không đưa em đi chơi được, xin lỗi em! Em ở nhà ôn mấy môn còn lại nhé!"Tiểu Vy có vẻ đôi phần thất vọng, nhưng cô tôn trọng bạn trai của mình."Không sao đâu anh, thi xong mình đi cũng được.Miễn là đi cùng nhau.Mà anh đang có chuyện gì giấu em đúng không, có phải là chuyện khi nãy...""Không phải.Em yên tâm đi nhé.Tại anh đang có việc cần giải quyết, thế nhé.Yêu em!"Mặc dù không nghe được câu trả lời như mong muốn, nhưng cô lại nghe được lời nói chứa đựng đầy tình cảm của cậu mà hết sức ngắn gọn."Yêu em".Cô hạnh phúc, nở một nụ cười, ôm chầm lấy Phong.Sau khi đưa Tiểu Vy về đến nhà an toàn, Phong còn dặn dò Vy cẩn thận."Em đi vào trong nhà đi, chốt cửa cẩn thận vào, gần đây trộm cắp, nghiện ngập nhiều lắm, phải cảnh giác.""Anh làm em thấy lo đấy, có chuyện gì sao?"Phong động viên."Không có gì, anh chỉ đề phòng thôi.Trên tivi gần đây đưa tin nhiều mà.Cũng nên cẩn trọng!""Ừ, em biết rồi.Yên tâm, người yêu anh bản lĩnh lắm.Anh mau về nhà đi."Phong cười, tiến lại gần thơm nhẹ lên má cô, mùi hương của Tiểu Vy thật dễ chịu, thơm thoang thoảng nhẹ nhàng làm sao khiến cho Phong như không dứt ra được.Cuối cùng, cậu cũng quay người lại, lên xe để đi tìm manh mối về "người đó".Cậu gọi điện cho Minh."Alo, mình Phong đây.Vụ đó cậu tìm hiểu được đến đâu rồi.Có manh mối gì chưa?""Mình vẫn đang cố tìm hiểu.Nhưng có một số thông tin khá là hữu ích về "người đó".Để mình gửi qua hòm thư cho cậu nhé.""Ok.Cảm ơn cậu nhiều!"Phong mau chóng trở về nhà, thay quần áo, mau chóng mở máy tính lên.Hòm thư của cậu có duy nhât một tin nhắn vừa gửi của Minh.Mở ra là một loạt những thông tin được sắp xếp khá lộn sộn.Phong mở từng bức ảnh chụp phía xa, từng đoạn âm thanh được ghi lại so sánh với những người cậu từng cho là nghi vấn, trong đó có cả Nhung, cũng không loại trừ.Nhưng kể cả như vậy, "người đó" vẫn không phải là người nằm trong số họ.Vậy có thể là ai cơ chứ? Phong càng suy nghĩ, càng thấy rối.Cậu thấy có quá nhiều điểm mâu thuẫn, nhưng vẫn không tìm ra được lời giải..

Chương 30: 30: Cậu Ấy Tìm Hiểu Chuyện Gì Đó Sau Lưng Tôi