Tác giả:

"Bánh Bao, có nhanh không mình bỏ cậu lại này!" "Đợi mình hai phút, mình xuống!" Quách Phong dừng xe, rút chìa khoá rồi lôi chiếc điện thoại trong túi ra bấm bấm. Ngày nào cũng thế Phong đến đón Vy đi học trên chiếc xe máy điện xanh lam. Cũng gần 15 năm chơi với nhau rồi, sáng nào Vy cũng để Phong phải đợi. Vy hớt hải từ trên nhà chạy xuống. "Chúng mình năm nay vào lớp 10 rồi đó, cậu tính gọi Bánh Bao đến bao giờ nữa?" "Đến khi cậu lấy chồng thì thôi ha ha!" "Hứ, vẫn còn 10 phút mới đến giờ học mà! Sao cậu phải giục vội thế?" "Cậu không tính thời gian chúng mình dừng đèn đỏ mất bao nhiêu phút à, ngốc? Còn chưa tính hôm nay mình phải đến sớm chút còn nhận lớp chứ?" "Thế ư? Chít, mình quên mất. Não cá vàng quá, cậu thông cảm." "Thôi, lên xe đi mình sẽ đi nhanh hết mức có thể đấy. Bám chặt vào!" "Ưm." Phong cắm chìa khoá, vụt đi. Tiểu Vy sợ sệt, ôm chặt lấy người cậu ta. Sau bảy bảy bốn chín cái đèn đỏ, cũng đến cổng trường cấp ba. "Đến rồi bà tướng, buông mình ra đi ghê quá. Suốt đoạn…

Chương 31: 31: Bố Tôi Suýt Phát Hiện Ra Chuyện Hai Đứa

Thanh Xuân Của Tôi Là Cậu ẤyTác giả: Chương TửTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình"Bánh Bao, có nhanh không mình bỏ cậu lại này!" "Đợi mình hai phút, mình xuống!" Quách Phong dừng xe, rút chìa khoá rồi lôi chiếc điện thoại trong túi ra bấm bấm. Ngày nào cũng thế Phong đến đón Vy đi học trên chiếc xe máy điện xanh lam. Cũng gần 15 năm chơi với nhau rồi, sáng nào Vy cũng để Phong phải đợi. Vy hớt hải từ trên nhà chạy xuống. "Chúng mình năm nay vào lớp 10 rồi đó, cậu tính gọi Bánh Bao đến bao giờ nữa?" "Đến khi cậu lấy chồng thì thôi ha ha!" "Hứ, vẫn còn 10 phút mới đến giờ học mà! Sao cậu phải giục vội thế?" "Cậu không tính thời gian chúng mình dừng đèn đỏ mất bao nhiêu phút à, ngốc? Còn chưa tính hôm nay mình phải đến sớm chút còn nhận lớp chứ?" "Thế ư? Chít, mình quên mất. Não cá vàng quá, cậu thông cảm." "Thôi, lên xe đi mình sẽ đi nhanh hết mức có thể đấy. Bám chặt vào!" "Ưm." Phong cắm chìa khoá, vụt đi. Tiểu Vy sợ sệt, ôm chặt lấy người cậu ta. Sau bảy bảy bốn chín cái đèn đỏ, cũng đến cổng trường cấp ba. "Đến rồi bà tướng, buông mình ra đi ghê quá. Suốt đoạn… Sau kì thi, tất cả mọi người đều được nghỉ hai ngày trước khi sang kì học mới.Phong quyết định dành thời gian đó để vừa ôn bài vừa tập thể thao.Cậu muốn tận hưởng thời gian này để làm những việc hằng ngày chưa có thời gian.Còn về Vy, cô cũng dành thời gian này để bên cạnh bố mình, chăm lo cho bố nhiều hơn.Dù vậy, thời gian rảnh, hai người vẫn liên lạc với nhau qua tin nhắn."Phong à, anh đang làm gì đó? Nhớ em không?""Anh vừa hoàn thành đống bài tập xong, đang chạy nè.Nhớ em lắm luôn á!""Em cũng nhớ người yêu em lắm luôn á! Hay tối nay mình gặp nhau nhá! Từ hôm thi đến giờ, anh chả chịu gặp em!""Nhưng, nhưng mà, tối nay, anh bận...""Lại bận? Hôm nào cũng bận à? Không đi thì thôi, tôi cũng không cần anh nữa!"Phong ngẫm lại, từ hôm đó đến giờ cậu chỉ mải đi tìm sự thật mà đã bỏ quên cô người yêu của mình.Mà, tìm ra sự thật thì cũng là vì cô ấy cơ mà nhỉ có phải cho ai đâu cơ chứ.Nhưng, sai thì vẫn là sai, để người yêu giận thì phải sửa sai."Anh nhớ ra rồi.Tối nay không bận gì cả.Mình đi hẹn hò nhé, bé bự!""Hứ!"Biết bạn gái mình vẫn còn giận, Phong lại đành chơi chiêu."Vẫn còn giận anh sao? Thôi nào, tối nay anh cho "ấy", hihi!""Này, "ấy" nó là cái gì? Anh định làm cái gì linh tinh hả? Cấm nhé! Em mách bố đấy!""Đầu óc em nghĩ cái gì vậy? Ý anh là "kiss" mà!".ngôn tình ngược"Thế á? Thật không? Hí hí!"Mặt Tiểu Vy tươi tỉnh hẳn lên, cô nàng thích thú thả bình tưới cây xuống, cầm điện thoại lên cười khúc khích."Em thích lắm ý, tối nay nhá người yêu!""Còn định mách bố không?""Không á!""Chỉ thế là giỏi thôi! Hì hì."Tiểu Vy cầm bình nước tưới cây lên, vừa tưới cây, vừa hát ngân nga rất yêu đời.Còn Phong, cậu vừa chạy vừa tủm tỉm cười.Đúng là hiệu ứng của tình yêu.Nó khiến cho con người ta thay đổi rất nhiều so với thường ngày."Tiểu Vy, xuống đi.Anh đang ở dưới cửa đợi rồi này.""Sao đến sớm vậy, em còn chưa chuẩn bị xong!""Mà này, bố em chưa đi sao?""Đúng rồi, nay có việc nên bố em chưa đi làm! Nay lại ngại cơ à?""Ừ, ngại quá! Mọi ngày đến với tư cách là bạn thân của Vy, bây giờ vào anh sợ mình run quá làm lộ ra hai đứa đang yêu nhau!"Tiểu Vy phì cười."Em không ngờ người yêu em cũng ngại ngùng như cô gái về nhà chồng ấy! Thôi đợi lát em xuống giờ đây!"Tiểu Vy bước xuống lầu.Thấy bố cô đang ngồi trên sofa xem tivi, cô rón rén bước qua để tránh né ánh mắt của bố.Thế nhưng, bố cô đã mau chóng nhận ra."Tiểu Vy, con đi đâu mà sao hôm nay lại lén lút thế kia? Mà lại còn trang điểm, sức nước hoa thơm phức thế này.Không lẽ con gái bố đang hẹn hò sao?"Tiểu Vy giơ hay tay lên phủ định những lời bố đang nói."Không có chuyện đó đâu bố ơi, con đang học hành chăm chỉ lắm, còn chả có thời gian làm việc khác.Huống chi là hẹn hò.Nay con có hẹn sinh nhật với mấy đứa bạn gái cấp hai ấy bố! Thôi con phải đi đây bố ơi! Pai pai bố!"Tiểu Vy vội vàng, chạy ra ngoài cổng.Phong đã đợi sẵn ở đó, hỏi Tiểu Vy."Sao em chạy hớt ha hớt hải thế? Có chuyện gì sao?""Thì em bị bố hỏi? Tí lộ ý may em nhanh trí, nói là đi ăn sinh nhật với bạn cấp hai.Thế là thoát! Thấy người yêu anh nhanh không?""Ừ, nhanh thật! Thế bố em cũng tin, phục thật đó.""Thôi, mau đi nhanh lên anh! Tí bố em ra phát hiện là chết đó!"Phong cắm chìa khóa, vụt đi.Tiểu Vy ôm chặt người yêu, đúng kiểu lâu ngày không gặp."Em ôm chặt thế, anh không thở nổi ý!""Kệ người ta, nhớ người yêu ôm một lát không được à?""Không, anh cũng nhớ em mà.""Phong, Phong ơi?""Sao vậy bé?""Hôn, hôn.Em thèm hôn."Phong dừng xe lại, đỡ Vy xuống, khóa môi cô.Tiểu Vy thích thú, cười như được mùa..

Sau kì thi, tất cả mọi người đều được nghỉ hai ngày trước khi sang kì học mới.

Phong quyết định dành thời gian đó để vừa ôn bài vừa tập thể thao.

Cậu muốn tận hưởng thời gian này để làm những việc hằng ngày chưa có thời gian.

Còn về Vy, cô cũng dành thời gian này để bên cạnh bố mình, chăm lo cho bố nhiều hơn.

Dù vậy, thời gian rảnh, hai người vẫn liên lạc với nhau qua tin nhắn.

"Phong à, anh đang làm gì đó? Nhớ em không?"

"Anh vừa hoàn thành đống bài tập xong, đang chạy nè.

Nhớ em lắm luôn á!"

"Em cũng nhớ người yêu em lắm luôn á! Hay tối nay mình gặp nhau nhá! Từ hôm thi đến giờ, anh chả chịu gặp em!"

"Nhưng, nhưng mà, tối nay, anh bận..."

"Lại bận? Hôm nào cũng bận à? Không đi thì thôi, tôi cũng không cần anh nữa!"

Phong ngẫm lại, từ hôm đó đến giờ cậu chỉ mải đi tìm sự thật mà đã bỏ quên cô người yêu của mình.

Mà, tìm ra sự thật thì cũng là vì cô ấy cơ mà nhỉ có phải cho ai đâu cơ chứ.

Nhưng, sai thì vẫn là sai, để người yêu giận thì phải sửa sai.

"Anh nhớ ra rồi.

Tối nay không bận gì cả.

Mình đi hẹn hò nhé, bé bự!"

"Hứ!"

Biết bạn gái mình vẫn còn giận, Phong lại đành chơi chiêu.

"Vẫn còn giận anh sao? Thôi nào, tối nay anh cho "ấy", hihi!"

"Này, "ấy" nó là cái gì? Anh định làm cái gì linh tinh hả? Cấm nhé! Em mách bố đấy!"

"Đầu óc em nghĩ cái gì vậy? Ý anh là "kiss" mà!".

ngôn tình ngược

"Thế á? Thật không? Hí hí!"

Mặt Tiểu Vy tươi tỉnh hẳn lên, cô nàng thích thú thả bình tưới cây xuống, cầm điện thoại lên cười khúc khích.

"Em thích lắm ý, tối nay nhá người yêu!"

"Còn định mách bố không?"

"Không á!"

"Chỉ thế là giỏi thôi! Hì hì."

Tiểu Vy cầm bình nước tưới cây lên, vừa tưới cây, vừa hát ngân nga rất yêu đời.

Còn Phong, cậu vừa chạy vừa tủm tỉm cười.

Đúng là hiệu ứng của tình yêu.

Nó khiến cho con người ta thay đổi rất nhiều so với thường ngày.

"Tiểu Vy, xuống đi.

Anh đang ở dưới cửa đợi rồi này."

"Sao đến sớm vậy, em còn chưa chuẩn bị xong!"

"Mà này, bố em chưa đi sao?"

"Đúng rồi, nay có việc nên bố em chưa đi làm! Nay lại ngại cơ à?"

"Ừ, ngại quá! Mọi ngày đến với tư cách là bạn thân của Vy, bây giờ vào anh sợ mình run quá làm lộ ra hai đứa đang yêu nhau!"

Tiểu Vy phì cười.

"Em không ngờ người yêu em cũng ngại ngùng như cô gái về nhà chồng ấy! Thôi đợi lát em xuống giờ đây!"

Tiểu Vy bước xuống lầu.

Thấy bố cô đang ngồi trên sofa xem tivi, cô rón rén bước qua để tránh né ánh mắt của bố.

Thế nhưng, bố cô đã mau chóng nhận ra.

"Tiểu Vy, con đi đâu mà sao hôm nay lại lén lút thế kia? Mà lại còn trang điểm, sức nước hoa thơm phức thế này.

Không lẽ con gái bố đang hẹn hò sao?"

Tiểu Vy giơ hay tay lên phủ định những lời bố đang nói.

"Không có chuyện đó đâu bố ơi, con đang học hành chăm chỉ lắm, còn chả có thời gian làm việc khác.

Huống chi là hẹn hò.

Nay con có hẹn sinh nhật với mấy đứa bạn gái cấp hai ấy bố! Thôi con phải đi đây bố ơi! Pai pai bố!"

Tiểu Vy vội vàng, chạy ra ngoài cổng.

Phong đã đợi sẵn ở đó, hỏi Tiểu Vy.

"Sao em chạy hớt ha hớt hải thế? Có chuyện gì sao?"

"Thì em bị bố hỏi? Tí lộ ý may em nhanh trí, nói là đi ăn sinh nhật với bạn cấp hai.

Thế là thoát! Thấy người yêu anh nhanh không?"

"Ừ, nhanh thật! Thế bố em cũng tin, phục thật đó."

"Thôi, mau đi nhanh lên anh! Tí bố em ra phát hiện là chết đó!"

Phong cắm chìa khóa, vụt đi.

Tiểu Vy ôm chặt người yêu, đúng kiểu lâu ngày không gặp.

"Em ôm chặt thế, anh không thở nổi ý!"

"Kệ người ta, nhớ người yêu ôm một lát không được à?"

"Không, anh cũng nhớ em mà."

"Phong, Phong ơi?"

"Sao vậy bé?"

"Hôn, hôn.

Em thèm hôn."

Phong dừng xe lại, đỡ Vy xuống, khóa môi cô.

Tiểu Vy thích thú, cười như được mùa..

Thanh Xuân Của Tôi Là Cậu ẤyTác giả: Chương TửTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình"Bánh Bao, có nhanh không mình bỏ cậu lại này!" "Đợi mình hai phút, mình xuống!" Quách Phong dừng xe, rút chìa khoá rồi lôi chiếc điện thoại trong túi ra bấm bấm. Ngày nào cũng thế Phong đến đón Vy đi học trên chiếc xe máy điện xanh lam. Cũng gần 15 năm chơi với nhau rồi, sáng nào Vy cũng để Phong phải đợi. Vy hớt hải từ trên nhà chạy xuống. "Chúng mình năm nay vào lớp 10 rồi đó, cậu tính gọi Bánh Bao đến bao giờ nữa?" "Đến khi cậu lấy chồng thì thôi ha ha!" "Hứ, vẫn còn 10 phút mới đến giờ học mà! Sao cậu phải giục vội thế?" "Cậu không tính thời gian chúng mình dừng đèn đỏ mất bao nhiêu phút à, ngốc? Còn chưa tính hôm nay mình phải đến sớm chút còn nhận lớp chứ?" "Thế ư? Chít, mình quên mất. Não cá vàng quá, cậu thông cảm." "Thôi, lên xe đi mình sẽ đi nhanh hết mức có thể đấy. Bám chặt vào!" "Ưm." Phong cắm chìa khoá, vụt đi. Tiểu Vy sợ sệt, ôm chặt lấy người cậu ta. Sau bảy bảy bốn chín cái đèn đỏ, cũng đến cổng trường cấp ba. "Đến rồi bà tướng, buông mình ra đi ghê quá. Suốt đoạn… Sau kì thi, tất cả mọi người đều được nghỉ hai ngày trước khi sang kì học mới.Phong quyết định dành thời gian đó để vừa ôn bài vừa tập thể thao.Cậu muốn tận hưởng thời gian này để làm những việc hằng ngày chưa có thời gian.Còn về Vy, cô cũng dành thời gian này để bên cạnh bố mình, chăm lo cho bố nhiều hơn.Dù vậy, thời gian rảnh, hai người vẫn liên lạc với nhau qua tin nhắn."Phong à, anh đang làm gì đó? Nhớ em không?""Anh vừa hoàn thành đống bài tập xong, đang chạy nè.Nhớ em lắm luôn á!""Em cũng nhớ người yêu em lắm luôn á! Hay tối nay mình gặp nhau nhá! Từ hôm thi đến giờ, anh chả chịu gặp em!""Nhưng, nhưng mà, tối nay, anh bận...""Lại bận? Hôm nào cũng bận à? Không đi thì thôi, tôi cũng không cần anh nữa!"Phong ngẫm lại, từ hôm đó đến giờ cậu chỉ mải đi tìm sự thật mà đã bỏ quên cô người yêu của mình.Mà, tìm ra sự thật thì cũng là vì cô ấy cơ mà nhỉ có phải cho ai đâu cơ chứ.Nhưng, sai thì vẫn là sai, để người yêu giận thì phải sửa sai."Anh nhớ ra rồi.Tối nay không bận gì cả.Mình đi hẹn hò nhé, bé bự!""Hứ!"Biết bạn gái mình vẫn còn giận, Phong lại đành chơi chiêu."Vẫn còn giận anh sao? Thôi nào, tối nay anh cho "ấy", hihi!""Này, "ấy" nó là cái gì? Anh định làm cái gì linh tinh hả? Cấm nhé! Em mách bố đấy!""Đầu óc em nghĩ cái gì vậy? Ý anh là "kiss" mà!".ngôn tình ngược"Thế á? Thật không? Hí hí!"Mặt Tiểu Vy tươi tỉnh hẳn lên, cô nàng thích thú thả bình tưới cây xuống, cầm điện thoại lên cười khúc khích."Em thích lắm ý, tối nay nhá người yêu!""Còn định mách bố không?""Không á!""Chỉ thế là giỏi thôi! Hì hì."Tiểu Vy cầm bình nước tưới cây lên, vừa tưới cây, vừa hát ngân nga rất yêu đời.Còn Phong, cậu vừa chạy vừa tủm tỉm cười.Đúng là hiệu ứng của tình yêu.Nó khiến cho con người ta thay đổi rất nhiều so với thường ngày."Tiểu Vy, xuống đi.Anh đang ở dưới cửa đợi rồi này.""Sao đến sớm vậy, em còn chưa chuẩn bị xong!""Mà này, bố em chưa đi sao?""Đúng rồi, nay có việc nên bố em chưa đi làm! Nay lại ngại cơ à?""Ừ, ngại quá! Mọi ngày đến với tư cách là bạn thân của Vy, bây giờ vào anh sợ mình run quá làm lộ ra hai đứa đang yêu nhau!"Tiểu Vy phì cười."Em không ngờ người yêu em cũng ngại ngùng như cô gái về nhà chồng ấy! Thôi đợi lát em xuống giờ đây!"Tiểu Vy bước xuống lầu.Thấy bố cô đang ngồi trên sofa xem tivi, cô rón rén bước qua để tránh né ánh mắt của bố.Thế nhưng, bố cô đã mau chóng nhận ra."Tiểu Vy, con đi đâu mà sao hôm nay lại lén lút thế kia? Mà lại còn trang điểm, sức nước hoa thơm phức thế này.Không lẽ con gái bố đang hẹn hò sao?"Tiểu Vy giơ hay tay lên phủ định những lời bố đang nói."Không có chuyện đó đâu bố ơi, con đang học hành chăm chỉ lắm, còn chả có thời gian làm việc khác.Huống chi là hẹn hò.Nay con có hẹn sinh nhật với mấy đứa bạn gái cấp hai ấy bố! Thôi con phải đi đây bố ơi! Pai pai bố!"Tiểu Vy vội vàng, chạy ra ngoài cổng.Phong đã đợi sẵn ở đó, hỏi Tiểu Vy."Sao em chạy hớt ha hớt hải thế? Có chuyện gì sao?""Thì em bị bố hỏi? Tí lộ ý may em nhanh trí, nói là đi ăn sinh nhật với bạn cấp hai.Thế là thoát! Thấy người yêu anh nhanh không?""Ừ, nhanh thật! Thế bố em cũng tin, phục thật đó.""Thôi, mau đi nhanh lên anh! Tí bố em ra phát hiện là chết đó!"Phong cắm chìa khóa, vụt đi.Tiểu Vy ôm chặt người yêu, đúng kiểu lâu ngày không gặp."Em ôm chặt thế, anh không thở nổi ý!""Kệ người ta, nhớ người yêu ôm một lát không được à?""Không, anh cũng nhớ em mà.""Phong, Phong ơi?""Sao vậy bé?""Hôn, hôn.Em thèm hôn."Phong dừng xe lại, đỡ Vy xuống, khóa môi cô.Tiểu Vy thích thú, cười như được mùa..

Chương 31: 31: Bố Tôi Suýt Phát Hiện Ra Chuyện Hai Đứa