Chương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…
Chương 516
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 516Chớp mắt đã là năm giờ chiều, người trong bệnh viện ít hơn nhiều so với ban ngày, Giang Nguyệt chủ động nói muốn mời Kiều Cẩn Nhuận ăn cơm, coi như là cảm ơn.“Hôm nào cũng phải làm việc, buổi tối tôi còn phải trực ca đêm.” Kiều Cẩn Nhuận cười cười, đứng dậy tiễn cô ra khỏi phòng khám:“Có cần tôi đưa cô ra ngoài không?”Giang Nguyệt lắc đầu, cô biết công việc của Kiều Cẩn Nhuận luôn rất bận rộn.“Tôi tự mình đi được, người trong bệnh viện không nhiều lắm, nên tôi sẽ không quấy rầy anh nữa.”…Bệnh viện Khang Trị là bệnh viện đa khoa lớn nhất và có thẩm quyền nhất ở Bắc thành, các tòa nhà dành cho bệnh nhân ngoại trú và nội trú được thông với nhau bởi các lối đi.Giang Nguyệt nhanh chóng xuyên qua hành lang, đi đến khoa điều trị nội trú, chỉ cần đi qua một hành lang dài là có thể đi ra khỏi bệnh viện.Ngay khi cô đang bước nhanh về phía cửa bệnh viện, một bóng đen xuất hiện ở góc.Tiêu Kỳ Nhiên bước ra.Anh không mặc áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đen và quần tây đen, trông rất tao nhã.Đèn ở hành lang bệnh viện rất sáng, vẻ mặt anh lãnh đạm, trong tay theo thói quen châm một điếu thuốc. Làm cho anh nhìn qua so với bình thường càng trông lạnh lùng hơn.Giang Nguyệt theo bản năng dừng bước, đầu tiên là kinh ngạc vì sao anh ta lại xuất hiện ở bệnh viện, lại không muốn đối mặt trực tiếp với anh, vì thế xoay người muốn chạy trốn.Nhưng đã quá muộn.Chỉ là một động tác xoay người, Tiêu Kỳ Nhiên liếc mắt một cái cũng đã nhận ra Giang Nguyệt, lập tức sải bước nhanh chóng đi về phía sau cô, chờ khi đến gần, anh mới gọi tên cô.Giọng của người đàn ông trầm thấp, lạnh lùng mà không gợn sóng:“Thấy tôi mà chạy cái gì?”Cơ thể Giang Nguyệt phản xạ có điều kiện cứng đờ, đầu tiên ngây người tại chỗ vài giây, sau đó đành phải nhận mệnh, xoay người lại.Dù sao cũng gặp phải, cô đơn giản thoải mái đi tới. “Thật trùng hợp, Tiêu tổng cũng ở trong bệnh viện à.”Tay Tiêu Kỳ Nhiên đút trong túi quần, tầm mắt hơi rũ xuống nhìn cô.“Tôi có chút không thoải mái, tới đây để gặp bác sĩ.” Giang Nguyệt bình tĩnh giải thích: “Tôi đi trước, hẹn gặp lại, Tiêu tổng.”Nếu đã gặp phải, Tiêu Kỳ Nhiên không có khả năng để cho cô đi.Anh di chuyển bước chân, trực tiếp đứng ở trước mặt Giang Nguyệt, híp mắt hỏi: “Chỗ nào không thoải mái?”Giang Nguyệt trầm mặc, tùy tiện bịa ra một lý do: “Có chút ho, tôi đến đây lấy chút thuốc trị ho.”“Vậy tại sao lại từ phòng khám đi ra, mà không phải hiệu thuốc?”Tiêu Kỳ Nhiên thật sự rất là nhạy bén, liếc mắt một cái liền nhìn sự mâu thuẫn trong lời nói của cô.Giang Nguyệt hít một hơi thật sâu, muốn tiếp tục tìm lý do gì để lừa gạt anh.
Chương 516
Chớp mắt đã là năm giờ chiều, người trong bệnh viện ít hơn nhiều so với ban ngày, Giang Nguyệt chủ động nói muốn mời Kiều Cẩn Nhuận ăn cơm, coi như là cảm ơn.
“Hôm nào cũng phải làm việc, buổi tối tôi còn phải trực ca đêm.” Kiều Cẩn Nhuận cười cười, đứng dậy tiễn cô ra khỏi phòng khám:
“Có cần tôi đưa cô ra ngoài không?”
Giang Nguyệt lắc đầu, cô biết công việc của Kiều Cẩn Nhuận luôn rất bận rộn.
“Tôi tự mình đi được, người trong bệnh viện không nhiều lắm, nên tôi sẽ không quấy rầy anh nữa.”
…
Bệnh viện Khang Trị là bệnh viện đa khoa lớn nhất và có thẩm quyền nhất ở Bắc thành, các tòa nhà dành cho bệnh nhân ngoại trú và nội trú được thông với nhau bởi các lối đi.
Giang Nguyệt nhanh chóng xuyên qua hành lang, đi đến khoa điều trị nội trú, chỉ cần đi qua một hành lang dài là có thể đi ra khỏi bệnh viện.
Ngay khi cô đang bước nhanh về phía cửa bệnh viện, một bóng đen xuất hiện ở góc.
Tiêu Kỳ Nhiên bước ra.
Anh không mặc áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đen và quần tây đen, trông rất tao nhã.
Đèn ở hành lang bệnh viện rất sáng, vẻ mặt anh lãnh đạm, trong tay theo thói quen châm một điếu thuốc. Làm cho anh nhìn qua so với bình thường càng trông lạnh lùng hơn.
Giang Nguyệt theo bản năng dừng bước, đầu tiên là kinh ngạc vì sao anh ta lại xuất hiện ở bệnh viện, lại không muốn đối mặt trực tiếp với anh, vì thế xoay người muốn chạy trốn.
Nhưng đã quá muộn.
Chỉ là một động tác xoay người, Tiêu Kỳ Nhiên liếc mắt một cái cũng đã nhận ra Giang Nguyệt, lập tức sải bước nhanh chóng đi về phía sau cô, chờ khi đến gần, anh mới gọi tên cô.
Giọng của người đàn ông trầm thấp, lạnh lùng mà không gợn sóng:
“Thấy tôi mà chạy cái gì?”
Cơ thể Giang Nguyệt phản xạ có điều kiện cứng đờ, đầu tiên ngây người tại chỗ vài giây, sau đó đành phải nhận mệnh, xoay người lại.
Dù sao cũng gặp phải, cô đơn giản thoải mái đi tới. “Thật trùng hợp, Tiêu tổng cũng ở trong bệnh viện à.”
Tay Tiêu Kỳ Nhiên đút trong túi quần, tầm mắt hơi rũ xuống nhìn cô.
“Tôi có chút không thoải mái, tới đây để gặp bác sĩ.” Giang Nguyệt bình tĩnh giải thích: “
Tôi đi trước, hẹn gặp lại, Tiêu tổng.”
Nếu đã gặp phải, Tiêu Kỳ Nhiên không có khả năng để cho cô đi.
Anh di chuyển bước chân, trực tiếp đứng ở trước mặt Giang Nguyệt, híp mắt hỏi: “Chỗ nào không thoải mái?”
Giang Nguyệt trầm mặc, tùy tiện bịa ra một lý do: “Có chút ho, tôi đến đây lấy chút thuốc trị ho.”
“Vậy tại sao lại từ phòng khám đi ra, mà không phải hiệu thuốc?”
Tiêu Kỳ Nhiên thật sự rất là nhạy bén, liếc mắt một cái liền nhìn sự mâu thuẫn trong lời nói của cô.
Giang Nguyệt hít một hơi thật sâu, muốn tiếp tục tìm lý do gì để lừa gạt anh.
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 516Chớp mắt đã là năm giờ chiều, người trong bệnh viện ít hơn nhiều so với ban ngày, Giang Nguyệt chủ động nói muốn mời Kiều Cẩn Nhuận ăn cơm, coi như là cảm ơn.“Hôm nào cũng phải làm việc, buổi tối tôi còn phải trực ca đêm.” Kiều Cẩn Nhuận cười cười, đứng dậy tiễn cô ra khỏi phòng khám:“Có cần tôi đưa cô ra ngoài không?”Giang Nguyệt lắc đầu, cô biết công việc của Kiều Cẩn Nhuận luôn rất bận rộn.“Tôi tự mình đi được, người trong bệnh viện không nhiều lắm, nên tôi sẽ không quấy rầy anh nữa.”…Bệnh viện Khang Trị là bệnh viện đa khoa lớn nhất và có thẩm quyền nhất ở Bắc thành, các tòa nhà dành cho bệnh nhân ngoại trú và nội trú được thông với nhau bởi các lối đi.Giang Nguyệt nhanh chóng xuyên qua hành lang, đi đến khoa điều trị nội trú, chỉ cần đi qua một hành lang dài là có thể đi ra khỏi bệnh viện.Ngay khi cô đang bước nhanh về phía cửa bệnh viện, một bóng đen xuất hiện ở góc.Tiêu Kỳ Nhiên bước ra.Anh không mặc áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đen và quần tây đen, trông rất tao nhã.Đèn ở hành lang bệnh viện rất sáng, vẻ mặt anh lãnh đạm, trong tay theo thói quen châm một điếu thuốc. Làm cho anh nhìn qua so với bình thường càng trông lạnh lùng hơn.Giang Nguyệt theo bản năng dừng bước, đầu tiên là kinh ngạc vì sao anh ta lại xuất hiện ở bệnh viện, lại không muốn đối mặt trực tiếp với anh, vì thế xoay người muốn chạy trốn.Nhưng đã quá muộn.Chỉ là một động tác xoay người, Tiêu Kỳ Nhiên liếc mắt một cái cũng đã nhận ra Giang Nguyệt, lập tức sải bước nhanh chóng đi về phía sau cô, chờ khi đến gần, anh mới gọi tên cô.Giọng của người đàn ông trầm thấp, lạnh lùng mà không gợn sóng:“Thấy tôi mà chạy cái gì?”Cơ thể Giang Nguyệt phản xạ có điều kiện cứng đờ, đầu tiên ngây người tại chỗ vài giây, sau đó đành phải nhận mệnh, xoay người lại.Dù sao cũng gặp phải, cô đơn giản thoải mái đi tới. “Thật trùng hợp, Tiêu tổng cũng ở trong bệnh viện à.”Tay Tiêu Kỳ Nhiên đút trong túi quần, tầm mắt hơi rũ xuống nhìn cô.“Tôi có chút không thoải mái, tới đây để gặp bác sĩ.” Giang Nguyệt bình tĩnh giải thích: “Tôi đi trước, hẹn gặp lại, Tiêu tổng.”Nếu đã gặp phải, Tiêu Kỳ Nhiên không có khả năng để cho cô đi.Anh di chuyển bước chân, trực tiếp đứng ở trước mặt Giang Nguyệt, híp mắt hỏi: “Chỗ nào không thoải mái?”Giang Nguyệt trầm mặc, tùy tiện bịa ra một lý do: “Có chút ho, tôi đến đây lấy chút thuốc trị ho.”“Vậy tại sao lại từ phòng khám đi ra, mà không phải hiệu thuốc?”Tiêu Kỳ Nhiên thật sự rất là nhạy bén, liếc mắt một cái liền nhìn sự mâu thuẫn trong lời nói của cô.Giang Nguyệt hít một hơi thật sâu, muốn tiếp tục tìm lý do gì để lừa gạt anh.