Tác giả:

Chương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…

Chương 517

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 517“Giang Nguyệt, nếu nói dối một lần thì phải dùng ngàn lời dối trá để che đậy nó.” Anh trầm giọng tiến lên một bước, lấy tay nâng mặt cô lên.Hốc mắt cô đỏ bừng, giống như mới khóc rất nhiều trước đó không lâu.Tại sao?Giang Nguyệt buộc phải nhìn Tiêu Kỳ Nhiên, tầm mắt hai người quấn lấy nhau.Tiêu Kỳ Nhiên dùng ngón tay cái đè lên cánh môi cô, đang muốn cúi đầu hôn lên môi cô, Giang Nguyệt đã nghiêng đầu, tránh đi.Chỉ là một động tác rất nhỏ, nhưng lại cho thấy thái độ của cô.Giang Nguyệt lùi lại nửa bước, ánh mắt theo bản năng quan sát xung quanh, cũng may bọn họ đang ở trong góc, không có ai khác.Vẻ mặt của cô tỉnh táo và bình tĩnh: “Tiêu tổng, đây là bệnh viện!”“Vậy trở về là có thể được đúng không?” Tiêu Kỳ Nhiên siết chặt bàn tay buông thõng kia của hắn, điếu thuốc trong tay cũng bị vò nát, buột miệng hỏi.Khóe miệng Giang Nguyệt mím chặt, biểu tình trên mặt cực kỳ lạnh lùng: “Trở về cũng không được.”Tiêu Kỳ Nhiên dừng lại vài giây, giơ tay đè lên vai cô, luồn ngón tay vào tóc, đem mái tóc buộc đuôi ngựa của cô cởi ra, dùng ngón tay út treo sợi dây buộc tóc.Trong nháy mắt, mái tóc dài của Giang Nguyệt xõa xuống, che đi hơn phân nửa khuôn mặt.Có một cảm giác buồn bã của sự tan vỡ.“Sao cô không hỏi tôi tại sao lại ở đây?” Tiêu Kỳ Nhiên lựa chọn hỏi một cách vòng vo.Giang Nguyệt có linh cảm chủ đề tiếp theo không ổn, cô suy nghĩ một chút, giả vờ quan tâm:“Thân thể Tiêu tổng rất khỏe mạnh, hẳn là đến đây để thăm bệnh nhân.”“Vậy tôi cũng không làm chậm trễ chính sự của Tiêu tổng.” Giang Nguyệt thừa dịp hắn không chuẩn bị, lướt qua hắn, liền bước nhanh chân đi tới hành lang.Cô chỉ sợ bị hắn kéo trở về.Tiêu Kỳ Nhiên cúi đầu, nhìn sợi dây buộc tóc màu đen treo trên ngón tay, nhớ lại cảm giác mềm mại vừa rồi khi ngón tay luồn qua tóc của Giang Nguyệt.Nếu ngửi kỹ hắn còn có thể ngửi thấy mùi thơm dầu gội hoa hồng của cô.Anh giữ dây buộc tóc trong lòng bàn tay của mình.…Tiêu Kỳ Nhiên trở lại phòng bệnh một lần nữa, Tô Gia Lan trên giường đang nhờ y tá cho uống nước. Anh quan sát thần thái của bà một cách cẩn thận, chỉ là mặt mày có chút nhợt nhạt cùng mệt mỏi.Tô Gia Lan tỉnh dậy vào tối hôm qua, thấy vậy y tá đang trông coi ngay lập tức liên lạc với Tiêu Viễn Phong.Tiêu Viễn Phong lấy lý do công việc bận rộn không rút ra được liền để cho Tiêu Kỳ Nhiên chạy tới.Tối hôm qua Tiêu Kỳ Nhiên đã tìm kiếm người khắp thành phố, cho nên chuyện đến thăm mẹ mình cũng tự nhiên bị kéo dài cho đến hôm nay.Tô Gia Lan là phu nhân hào môn, nhưng cho dù bảo dưỡng tốt đến đâu thì giờ phút này cũng đã lộ ra một chút già nua.“Sao lại đi ra ngoài lâu như vậy?” Tô Gia Lan thuận miệng hỏi.Tiêu Kỳ Nhiên bình tĩnh nói: “Con đi hút một điếu thuốc.”

Chương 517

“Giang Nguyệt, nếu nói dối một lần thì phải dùng ngàn lời dối trá để che đậy nó.” Anh trầm giọng tiến lên một bước, lấy tay nâng mặt cô lên.

Hốc mắt cô đỏ bừng, giống như mới khóc rất nhiều trước đó không lâu.

Tại sao?

Giang Nguyệt buộc phải nhìn Tiêu Kỳ Nhiên, tầm mắt hai người quấn lấy nhau.

Tiêu Kỳ Nhiên dùng ngón tay cái đè lên cánh môi cô, đang muốn cúi đầu hôn lên môi cô, Giang Nguyệt đã nghiêng đầu, tránh đi.

Chỉ là một động tác rất nhỏ, nhưng lại cho thấy thái độ của cô.

Giang Nguyệt lùi lại nửa bước, ánh mắt theo bản năng quan sát xung quanh, cũng may bọn họ đang ở trong góc, không có ai khác.

Vẻ mặt của cô tỉnh táo và bình tĩnh: “Tiêu tổng, đây là bệnh viện!”

“Vậy trở về là có thể được đúng không?” Tiêu Kỳ Nhiên siết chặt bàn tay buông thõng kia của hắn, điếu thuốc trong tay cũng bị vò nát, buột miệng hỏi.

Khóe miệng Giang Nguyệt mím chặt, biểu tình trên mặt cực kỳ lạnh lùng: “Trở về cũng không được.”

Tiêu Kỳ Nhiên dừng lại vài giây, giơ tay đè lên vai cô, luồn ngón tay vào tóc, đem mái tóc buộc đuôi ngựa của cô cởi ra, dùng ngón tay út treo sợi dây buộc tóc.

Trong nháy mắt, mái tóc dài của Giang Nguyệt xõa xuống, che đi hơn phân nửa khuôn mặt.

Có một cảm giác buồn bã của sự tan vỡ.

“Sao cô không hỏi tôi tại sao lại ở đây?” Tiêu Kỳ Nhiên lựa chọn hỏi một cách vòng vo.

Giang Nguyệt có linh cảm chủ đề tiếp theo không ổn, cô suy nghĩ một chút, giả vờ quan tâm:

“Thân thể Tiêu tổng rất khỏe mạnh, hẳn là đến đây để thăm bệnh nhân.”

“Vậy tôi cũng không làm chậm trễ chính sự của Tiêu tổng.” Giang Nguyệt thừa dịp hắn không chuẩn bị, lướt qua hắn, liền bước nhanh chân đi tới hành lang.

Cô chỉ sợ bị hắn kéo trở về.

Tiêu Kỳ Nhiên cúi đầu, nhìn sợi dây buộc tóc màu đen treo trên ngón tay, nhớ lại cảm giác mềm mại vừa rồi khi ngón tay luồn qua tóc của Giang Nguyệt.

Nếu ngửi kỹ hắn còn có thể ngửi thấy mùi thơm dầu gội hoa hồng của cô.

Anh giữ dây buộc tóc trong lòng bàn tay của mình.

Tiêu Kỳ Nhiên trở lại phòng bệnh một lần nữa, Tô Gia Lan trên giường đang nhờ y tá cho uống nước. Anh quan sát thần thái của bà một cách cẩn thận, chỉ là mặt mày có chút nhợt nhạt cùng mệt mỏi.

Tô Gia Lan tỉnh dậy vào tối hôm qua, thấy vậy y tá đang trông coi ngay lập tức liên lạc với Tiêu Viễn Phong.

Tiêu Viễn Phong lấy lý do công việc bận rộn không rút ra được liền để cho Tiêu Kỳ Nhiên chạy tới.

Tối hôm qua Tiêu Kỳ Nhiên đã tìm kiếm người khắp thành phố, cho nên chuyện đến thăm mẹ mình cũng tự nhiên bị kéo dài cho đến hôm nay.

Tô Gia Lan là phu nhân hào môn, nhưng cho dù bảo dưỡng tốt đến đâu thì giờ phút này cũng đã lộ ra một chút già nua.

“Sao lại đi ra ngoài lâu như vậy?” Tô Gia Lan thuận miệng hỏi.

Tiêu Kỳ Nhiên bình tĩnh nói: “Con đi hút một điếu thuốc.”

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 517“Giang Nguyệt, nếu nói dối một lần thì phải dùng ngàn lời dối trá để che đậy nó.” Anh trầm giọng tiến lên một bước, lấy tay nâng mặt cô lên.Hốc mắt cô đỏ bừng, giống như mới khóc rất nhiều trước đó không lâu.Tại sao?Giang Nguyệt buộc phải nhìn Tiêu Kỳ Nhiên, tầm mắt hai người quấn lấy nhau.Tiêu Kỳ Nhiên dùng ngón tay cái đè lên cánh môi cô, đang muốn cúi đầu hôn lên môi cô, Giang Nguyệt đã nghiêng đầu, tránh đi.Chỉ là một động tác rất nhỏ, nhưng lại cho thấy thái độ của cô.Giang Nguyệt lùi lại nửa bước, ánh mắt theo bản năng quan sát xung quanh, cũng may bọn họ đang ở trong góc, không có ai khác.Vẻ mặt của cô tỉnh táo và bình tĩnh: “Tiêu tổng, đây là bệnh viện!”“Vậy trở về là có thể được đúng không?” Tiêu Kỳ Nhiên siết chặt bàn tay buông thõng kia của hắn, điếu thuốc trong tay cũng bị vò nát, buột miệng hỏi.Khóe miệng Giang Nguyệt mím chặt, biểu tình trên mặt cực kỳ lạnh lùng: “Trở về cũng không được.”Tiêu Kỳ Nhiên dừng lại vài giây, giơ tay đè lên vai cô, luồn ngón tay vào tóc, đem mái tóc buộc đuôi ngựa của cô cởi ra, dùng ngón tay út treo sợi dây buộc tóc.Trong nháy mắt, mái tóc dài của Giang Nguyệt xõa xuống, che đi hơn phân nửa khuôn mặt.Có một cảm giác buồn bã của sự tan vỡ.“Sao cô không hỏi tôi tại sao lại ở đây?” Tiêu Kỳ Nhiên lựa chọn hỏi một cách vòng vo.Giang Nguyệt có linh cảm chủ đề tiếp theo không ổn, cô suy nghĩ một chút, giả vờ quan tâm:“Thân thể Tiêu tổng rất khỏe mạnh, hẳn là đến đây để thăm bệnh nhân.”“Vậy tôi cũng không làm chậm trễ chính sự của Tiêu tổng.” Giang Nguyệt thừa dịp hắn không chuẩn bị, lướt qua hắn, liền bước nhanh chân đi tới hành lang.Cô chỉ sợ bị hắn kéo trở về.Tiêu Kỳ Nhiên cúi đầu, nhìn sợi dây buộc tóc màu đen treo trên ngón tay, nhớ lại cảm giác mềm mại vừa rồi khi ngón tay luồn qua tóc của Giang Nguyệt.Nếu ngửi kỹ hắn còn có thể ngửi thấy mùi thơm dầu gội hoa hồng của cô.Anh giữ dây buộc tóc trong lòng bàn tay của mình.…Tiêu Kỳ Nhiên trở lại phòng bệnh một lần nữa, Tô Gia Lan trên giường đang nhờ y tá cho uống nước. Anh quan sát thần thái của bà một cách cẩn thận, chỉ là mặt mày có chút nhợt nhạt cùng mệt mỏi.Tô Gia Lan tỉnh dậy vào tối hôm qua, thấy vậy y tá đang trông coi ngay lập tức liên lạc với Tiêu Viễn Phong.Tiêu Viễn Phong lấy lý do công việc bận rộn không rút ra được liền để cho Tiêu Kỳ Nhiên chạy tới.Tối hôm qua Tiêu Kỳ Nhiên đã tìm kiếm người khắp thành phố, cho nên chuyện đến thăm mẹ mình cũng tự nhiên bị kéo dài cho đến hôm nay.Tô Gia Lan là phu nhân hào môn, nhưng cho dù bảo dưỡng tốt đến đâu thì giờ phút này cũng đã lộ ra một chút già nua.“Sao lại đi ra ngoài lâu như vậy?” Tô Gia Lan thuận miệng hỏi.Tiêu Kỳ Nhiên bình tĩnh nói: “Con đi hút một điếu thuốc.”

Chương 517